Thanh Hoá

Thanh Hoá 🥰 Một follow và một đánh giá 5⭐ của bạn là động lực lớn cho mình đăng truyện đều đặn đó!

� �Anh Không Hối Hận�Khi Đã Yêu Em��
��Mà Chỉ Buồn Vì Từng Xem Em Là Cả Thế Giới���

[Full] Mẫu hậu vì phụ hoàng mà lo liệu hậu cung, không tranh sủng, liên tiếp mất ba vị hoàng tử, cả đời chịu khổ sở.Khi ...
09/06/2026

[Full] Mẫu hậu vì phụ hoàng mà lo liệu hậu cung, không tranh sủng, liên tiếp mất ba vị hoàng tử, cả đời chịu khổ sở.

Khi người hấp hối, ta nghe thấy phụ hoàng nói với người:

“Đời này có được nàng làm thê tử, là may mắn cả đời của trẫm. Nếu cầu được kiếp sau, trẫm vẫn muốn cùng nàng bạc đầu.”

Nhưng ngày thứ hai sau khi mẫu hậu qua đời, phụ hoàng liền lập Tiêu quý phi làm kế hậu.

Tiêu quý phi làm nũng với phụ hoàng:

“Thần thiếp không muốn bệ hạ và người kia sống chung huyệt, chết chung chăn.”

Phụ hoàng đồng ý với bà ta, vậy mà lại đem mẫu hậu hợp táng bên cạnh hoạn quan.

Lần nữa mở mắt.

Ta biến thành một con mèo nhỏ, trở về ngày mẫu hậu chọn hoàng tử để gả.

Ngay lúc người sắp nhận lấy ngọc như ý trong tay phụ hoàng—

Ta nhào tới, đánh vỡ nó.

Mẫu hậu vì phụ hoàng mà lo liệu hậu cung, không tranh sủng, liên tiếp mất ba vị hoàng tử, cả đời chịu khổ sở.

Khi người hấp hối, ta nghe thấy phụ hoàng nói với người:

“Đời này có được nàng làm thê tử, là may mắn cả đời của trẫm. Nếu cầu được kiếp sau, trẫm vẫn muốn cùng nàng bạc đầu.”

Nhưng ngày thứ hai sau khi mẫu hậu qua đời, phụ hoàng liền lập Tiêu quý phi làm kế hậu.

Tiêu quý phi làm nũng với phụ hoàng:

“Thần thiếp không muốn bệ hạ và người kia sống chung huyệt, chết chung chăn.”

Phụ hoàng đồng ý với bà ta, vậy mà lại đem mẫu hậu hợp táng bên cạnh hoạn quan.

Lần nữa mở mắt.

Ta biến thành một con mèo nhỏ, trở về ngày mẫu hậu chọn hoàng tử để gả.

Ngay lúc người sắp nhận lấy ngọc như ý trong tay phụ hoàng—

Ta nhào tới, đánh vỡ nó.

1

Ngọc như ý rơi xuống đất, cả điện chết lặng.

Choang!

Bạch ngọc nứt làm đôi, mảnh vỡ lăn tới bên giày Tạ Trì An.

Phụ hoàng lúc này vẫn chỉ là một vị hoàng tử.

Ta nằm sấp trên đất, lông toàn thân dựng đứng.

Trước khi chết ở kiếp trước, cảnh mẫu hậu bị chôn vào lăng mộ thái giám vẫn còn cuồn cuộn trong đầu ta.

Kiếp này.

Dẫu có phải liều cái mạng mèo này, ta cũng tuyệt đối không để người lại gả cho Tạ Trì An.

“Súc sinh ở đâu ra!”

Tạ Trì An trẻ tuổi sắc mặt lập tức sa sầm, giữa mày mắt đã lờ mờ có vẻ lạnh lẽo của bậc đế vương.

“Người đâu, lôi xuống đánh chết!”

Mấy tên thái giám lập tức nhào tới.

Ta sợ tới mức co rúm lại thành một cục.

Ngay khoảnh khắc sau.

Một bàn tay mềm mại ấm áp đã bế ta lên.

“Khoan đã.”

Giọng thiếu nữ trong trẻo vang lên.

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy mẫu hậu thuở còn trẻ.

Mẫu hậu của ta, đích nữ của Trấn Quốc đại tướng quân, Giang Thanh La.

Người vẫn chưa bị thâm cung mài mòn thần thái, mày mắt rực rỡ, tựa đóa hải đường vừa nở trên cành tháng ba.

Khi người cúi đầu nhìn ta, trong mắt thậm chí còn mang theo ý cười.

“Một con mèo nhỏ như vậy, cũng đáng để các ngươi hô đánh hô gi ết sao?”

Người khẽ vuốt gáy ta.

Chóp mũi ta cay xè, liều mạng cọ vào lòng bàn tay người.

Mẫu hậu.

Là con đây.

Con là Diệu Diệu.

Giang Thanh La bị ta cọ đến bật cười.

“Lại còn dính người như vậy.”

Người ôm ta, ngước mắt nhìn Tạ Trì An.

“Nhị điện hạ, như ý đã vỡ, vậy chứng tỏ không có duyên phận.”

“Việc hôn sự này, vẫn nên thôi đi.”

Lời vừa thốt ra.

Cả sảnh xôn xao.

Tạ Trì An ngẩn ra: “Nàng vẫn còn vì chuyện mấy hôm trước mà giận dỗi ta?”

Tiêu Đường bên cạnh lập tức hoảng hốt.

“Tỷ tỷ!”

Nàng ta vội vàng tiến lên, vành mắt đều đỏ lên.

“Ta và ca ca Trì An trong sạch, sao tỷ có thể chỉ vì hôm ấy huynh ấy khoác áo ngoài cho ta mà làm ầm tới mức này?”

Nàng ta nói đầy tủi thân.

Nhưng ta lại nhớ rất rõ.

Kiếp trước.

Bọn họ trước nay chưa từng trong sạch.

Mỗi lần mẫu hậu và Tạ Trì An cãi nhau, gần như đều có liên quan tới Tiêu Đường.

Sau này.

Tiêu Đường mượn danh nghĩa khuyên giải mẫu hậu để vào cung.

Đêm ấy, nàng ta bồi mẫu hậu uống rư ợu.

Lại sa y khướt đi nhầm cung điện.

Ngã vào lòng phụ hoàng.

Ngày hôm sau.

Nàng ta khóc lóc quỳ trước mặt mẫu hậu.

“Tỷ tỷ, muội đáng chết, tỷ ban chết cho muội đi!”

Mẫu hậu khóc suốt một đêm.

Cuối cùng, lại vẫn không nỡ.

Thế là.

Tiêu Đường thành quý phi.

Cũng thành lưỡi dao sau này bức chết mẫu hậu.

Nghĩ tới đây, ta hung hăng trừng mắt nhìn Tiêu Đường.

Nàng ta lại bỗng đưa tay ra, muốn cướp ta qua.

“Đều tại con mèo chết tiệt này phá hỏng chuyện!”

“Tỷ tỷ, tỷ không thể vì một con súc sinh mà hủy hoại chung thân!”

Ta sợ tới mức kêu ré lên.

Nhưng ngay sau đó.

Giang Thanh La bỗng lạnh mặt.

Đây là lần đầu tiên ta thấy người nổi giận với Tiêu Đường.

“Đừng chạm vào nó.”

Giọng người không lớn, nhưng mang theo sự sắc bén chưa từng có.

Tiêu Đường cứng đờ.

Giang Thanh La ôm chặt ta.

“Ta nói rồi, ta không gả nữa.”

“Còn nữa.”

Người ngước mắt nhìn Tiêu Đường.

“Nếu muội còn động vào mèo của ta, chúng ta cũng chẳng cần làm bằng hữu nữa.”

Sắc mặt Tiêu Đường lập tức trắng bệch.

Tạ Trì An càng khó tin hơn.

“Giang Thanh La, nàng thật sự muốn vì một con mèo mà nói lời nặng nề như vậy với Tiểu Đường, thậm chí còn muốn hủy hôn với ta?”

Giang Thanh La lặng lẽ nhìn hắn.

Một lúc lâu sau.

Người khẽ nói:

“Không phải vì mèo.”

“Vốn dĩ ngươi và ta đã không hợp.”

2

Giang Thanh La đưa ta về phủ tướng quân.

Suốt dọc đường.

Người sợ ta lạnh, vẫn luôn giấu ta trong áo choàng.

Ta áp sát vào ngực người, lắng nghe nhịp tim bình ổn của người, bỗng muốn khóc.

Kiếp trước.

Sau khi mẫu hậu qua đời, không còn ai ôm ta như vậy nữa.

Vừa vào cửa phủ.

Ngoại tổ phụ đang luyện thương liền nhíu mày đi ra đón.

“Con lại nhặt thứ gì về nữa đấy?”

Rõ ràng ông ghét nhất mấy thứ lông lá mềm mại này.

Nhưng khi cúi đầu nhìn thấy ta.

Ông lại khựng lại.

“Chậc.”

“Sao lại xấ u thế này.”

Miệng ông ghét bỏ.

Nhưng tay lại duỗi ra chọc chọc đầu ta.

“Gầy như chuột, vừa nhìn đã biết chưa từng được ăn no.”

“Chờ đó, ta đi mua sữa dê.”

Nói xong.

Vị Trấn Quốc đại tướng quân uy phong lẫm liệt xoay người rời đi.

Ta ngơ ngác nhìn bóng lưng ông.

Mũi bỗng cay cay.

Kiếp trước.

Chính vị lão tướng quân bảo hộ quốc gia nửa đời như vậy.

Chỉ vì Tiêu quý phi thổi một câu gối đầu bên cạnh Tạ Trì An rằng “Giang gia công cao lấn chủ”.

Ông liền chỉ có thể mang bệnh xuất chinh.

Mẫu hậu quỳ bên ngoài ngự thư ph òng cầu xin suốt một đêm.

Phụ hoàng lại ngay cả cửa cũng không mở.

Sau này ngoại tổ phụ chiến tử nơi biên quan.

Ngày thi cốt được đưa về kinh thành, mẫu hậu một đêm bạc trắng đầu.

Sau đó nữa.

Người cũng chết.

Ta rúc trong lòng Giang Thanh La, nước mắt lộp bộp rơi xuống.

Giang Thanh La vẫn chưa biết gì.

Người ôm ta đi tắm.

Nước ấm ngập qua thân thể.

Người vừa lau lông cho ta, vừa bỗng “ồ” một tiếng.

“Trên lưng ngươi còn có một đốm đen hình trái tim.”

Đầu ngón tay người nhẹ nhàng vuốt ve.

“Thật đặc biệt.”

Ta lập tức cứng đờ.

Từ trước, sau lưng ta cũng có một vết bớt hình trái tim.

Khi còn nhỏ, mẫu hậu luôn thích vuốt nó rồi cười.

“Có phải điều này chứng tỏ Diệu Diệu của chúng ta là tiểu phúc tinh ông trời đưa tới bên cạnh ta không?”

Ta không nhịn được nữa, nhào vào lòng người điên cuồng cọ cọ.

Giang Thanh La bị ta chọc cười không ngừng.

“Sao lại thích làm nũng thế này?”

Không lâu sau.

Ngoại tổ phụ xách sữa dê trở về.

Giang Thanh La từng chút từng chút đút ta uống.

Ta uống ừng ực vui vẻ, uống xong, người còn lấy khăn lau miệng cho ta.

Ta cảm thấy hạnh phúc đến mức muốn rơi nước mắt.

Bỗng dưng lại nhớ tới những năm ấy.

Mẫu hậu đi rồi.

Ta bị nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa Tiêu quý phi.

Bà ta trước nay không quản sống chết của ta.

Khi ta sốt cao không hạ, bà ta không cho mời thái y.

Đợi phụ hoàng tới.

Bà ta mới giả nhân giả nghĩa ôm ta, dùng bàn tay lạnh buốt giúp ta hạ nhiệt.

Ta khóc lóc cáo trạng.

Phụ hoàng lại sa sầm mặt.

“Quý phi xem ngươi như con ruột, ngươi còn không dung nổi nàng sao?”

“Mẫu hậu ngươi đã chết rồi.”

“Sau này, Tiêu quý phi chính là mẫu thân duy nhất của ngươi.”

“Nếu còn không hiểu chuyện, ngươi cũng đừng làm nữ nhi của trẫm nữa.”

Khi ấy.

Ta khóc đến gần như không thở nổi.

Nhưng chẳng ai đau lòng cho ta.

Nghĩ tới đây.

Nước mắt ta lại rơi xuống.

Giang Thanh La lập tức hoảng hốt.

“Sao lại khóc rồi?”

Người dùng ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.

“Có phải nhớ mẫu thân rồi không?”

Ta liều mạng chui vào lòng người.

Đúng vậy.

Con nhớ mẫu thân rồi.

Con đã nhớ người trọn cả một đời.

Ngay sau đó.

Người lại bỗng cúi đầu, nhẹ nhàng dỗ dành ta.

“Không sao.”

“Mẹ ở đây.”

Cả người ta run lên.

Người vẫn chưa biết.

Người đang dỗ dành, vốn chính là nữ nhi của người.

Giang Thanh La nghĩ ngợi một lát.

Bỗng cười nói:

“Đặt cho ngươi một cái tên nhé.”

“Gọi là Diệu Diệu, được không?”

Ta猛地 ngẩng đầu.

Lập tức kích động đến mức điên cuồng kêu meo meo.

Giang Thanh La cười đến cong cả mày mắt.

Cúi đầu hôn lên đầu ta.

“Diệu Diệu ngoan.”

“Sau này, mẹ bảo vệ con.”

Đúng lúc này.

Bên ngoài bỗng truyền tới tiếng bẩm báo.

“Nhị hoàng tử điện hạ đến—”

3

Tạ Trì An mang lễ vật tới bồi tội.

Trân bảo đầy cả sân.

Ngay cả dạ minh châu Nam Hải cũng đưa tới.

Nhưng Giang Thanh La ngay cả cửa cũng không bước ra.

Người ngồi bên giường chải lông cho ta.

Ta chết sống cắn góc áo người, không cho người rời đi.

Giang Thanh La bất đắc dĩ bật cười.

“Diệu Diệu.”

“Sao con giống như có thù với hắn vậy?”

Ta điên cuồng gật đầu.

Có thù.

Huyết hải thâm thù!

Giang Thanh La bị ta chọc vui.

“Được được được.”

“Không gặp hắn.”

“Ta ngủ cùng Diệu Diệu.”

Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không ngờ.

Tạ Trì An vậy mà quỳ xuống ngoài sân.

Một quỳ này.

Chính là ba ngày.

Tuyết lớn phủ đầy người.

Hắn cứ thế không nhúc nhích.

Người trong kinh đều nói.

Nhị hoàng tử si tình đến cực điểm.

Ngay cả hạ nhân trong phủ tướng quân cũng bắt đầu khuyên Giang Thanh La mềm lòng.

Chỉ có ta gấp đến xoay vòng vòng.

Bởi vì ta biết.

Tạ Trì An là kẻ giỏi giả vờ thâm tình nhất.

Kiếp trước.

Hắn cũng từng nắm tay mẫu hậu như vậy.

Nói đời này chỉ có một mình người.

Nhưng quay đầu.

Lại có thể chôn người vào mộ hoạn quan.

Sáng sớm ngày thứ ba.

Ta bị một tràng khóc lóc chói tai đánh thức.

“Tỷ tỷ!”

Tiêu Đường đỏ mắt xông vào sân.

“Sao tỷ có thể nhẫn tâm như vậy!”

“Ca ca Trì An đã biết sai rồi!”

“Đêm qua huynh ấy quỳ trong tuyết cả đêm, chân cũng bị đông tím, tỷ vẫn không chịu tha thứ cho huynh ấy sao?”

Nàng ta khóc như hoa lê đẫm mưa.

Cứ như người chịu ấm ức là nàng ta vậy.

Giang Thanh La hơi nhíu mày.

Tiêu Đường bỗng nghẹn ngào nói:

“Nếu tỷ tỷ thật sự để bụng muội—”

“Vậy muội đi chết là được!”

Nói xong.

Nàng ta đột nhiên lao đầu về phía cây cột.

Trong sân lập tức loạn thành một đoàn.

Giang Thanh La rốt cuộc vẫn mềm lòng, theo bản năng kéo nàng ta lại.

Mà lúc này.

Tạ Trì An trong tuyết cũng cuối cùng không chống đỡ nổi nữa.

Sắc mặt hắn trắng bệch, giọng khàn khàn.

“Thanh La…”

“Nàng tha thứ cho ta rồi sao?”

Giang Thanh La không nói gì.

Nhưng ta nhìn ra được.

Người dao động rồi.

Ta gấp đến không chịu nổi.

Không được.

Tuyệt đối không thể lại giẫm lên vết xe đổ.

Thế là nhân lúc mọi người hỗn loạn.

Ta lén chuồn ra từ cửa sau.

Kiếp này.

Ta nhất định phải thay mẫu hậu đổi một người khác.

4

Ta đi tìm tứ hoàng tử Tạ Tĩnh.

Kiếp trước.

Tất cả mọi người đều chê ta xui xẻo.

Chỉ có tứ hoàng thúc, dù sấm đánh cũng không đổi, ngày nào cũng vào cung, rồi lén đưa ta ra ngoài cung.

Ngài sẽ mua người đường cho ta.

Sẽ cùng ta thả đèn hoa đăng.

Sẽ vào lúc ta nhớ mẫu hậu, nhẹ nhàng vỗ lưng ta.

“Mẫu hậu của con ngày trước ấy à.”

“Cưỡi ngựa còn lợi hại hơn nam tử.”

“Năm mười lăm tuổi, một mũi tên của nàng có thể bắn rơi ba con chim nhạn.”

Khi nói những lời này.

Trong mắt ngài luôn giấu ánh sáng.

Sau này ta mới hiểu.

Đó là yêu thích.

Đáng tiếc, khi ấy mẫu hậu đã thành hoàng tẩu của ngài.

Vì thế ngài chỉ có thể đứng từ xa nhìn.

Cho đến sau này.

Tiêu quý phi phát hiện ngài thường đến thăm ta, bèn chạy đi nói với phụ hoàng.

Phụ hoàng nổi trận lôi đình.

Hạ chỉ không cho tứ hoàng thúc gặp ta nữa.

Về sau nữa, ta sốt cao chết trong lãnh cung, cũng không ai hay biết.

Nghĩ tới đây, ta càng kiên định hơn.

Kiếp này, mẫu hậu tuyệt đối không thể lại gả nhầm người.

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 628279 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

628279

[Full] Yêu qua mạng với bạn trai ba năm, tôi đã cùng anh đi qua những ngày tháng tăm tối nhất.Để rồi một ngày gặp mặt, t...
09/06/2026

[Full] Yêu qua mạng với bạn trai ba năm, tôi đã cùng anh đi qua những ngày tháng tăm tối nhất.

Để rồi một ngày gặp mặt, tình yêu biến thành thù hận.

Bởi vì người đã ở bên tôi ba năm, cũng chính là đồng bọn trong nhóm bắt nạt tôi.

Sau này.

Tống Thời Nghiễn đã tự mình nếm trải lại từng chuyện một mà anh ta đã làm với tôi.

Anh ta cầu xin tôi tha thứ, cầu xin tôi quay đầu.

Nhưng chuyện trên đời này, đâu phải cứ trả một đền một là có thể sòng phẳng được.

1

Lúc Tống Thời Nghiễn dẫn người chặn tôi ở góc tường, tôi đang nhắn tin cho người được ghim trên đầu danh bạ: "Yên Yên yêu dấu".

【Tối nay em có chút việc, lát nữa mình chơi game sau nhé.】

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, chỉ soi sáng một khoảng nhỏ ở góc khuất.

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi nắm chặt tay, ngẩng đầu lên thì nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn.

Giây tiếp theo, qua khe hở giữa đám người, tôi thấy Tống Thời Nghiễn đang dựa vào tường, ánh mắt dán vào điện thoại, vẻ lạnh lùng sắc bén trên mặt bỗng chốc tan biến, thay vào đó là ý cười dịu dàng nơi khóe mắt.

Anh ta ghé sát vào micro điện thoại, giọng nói trầm ấm và ngoan ngoãn:

【Không sao đâu ngoan, anh cũng đang có chút việc. Em xong việc rồi tìm anh là được.】

Đám người trước mặt tự giác im bặt.

Chiếc điện thoại trong tay tôi rung lên, tôi cúi xuống, vừa vặn thấy một tin nhắn thoại từ "Yên Yên yêu dấu".

"Mày cũng may mắn đấy."

"Xin lỗi đi."

Tống Thời Nghiễn cất điện thoại, ánh mắt nhìn về phía tôi lại trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Nói xong thì cho mày đi."

"Anh Nghiễn?" Cô gái đứng cạnh anh ta bất mãn gọi một tiếng.

Tống Thời Nghiễn không thèm để ý, tay kẹp một điếu thuốc, có người bên cạnh định châm lửa, nhưng anh ta không nhận.

Gương mặt người trước mắt trùng khớp với những tấm ảnh tôi từng xem.

Tống Thời Nghiễn đứng ngoài cùng, ánh đèn chỉ chiếu sáng nửa bên mặt anh ta, sáng tối phân minh, nhưng vẫn đẹp trai đến mức vô lý.

Tôi có chút hoảng hốt.

Một nửa là Yên Yên của tôi.

Một nửa là Tống Thời Nghiễn.

Lực nắm trên tay bỗng chốc buông lỏng.

Tôi lắc đầu.

"Được." Giọng Tống Thời Nghiễn nhàn nhạt, không nhìn tôi nữa, chỉ trao đổi ánh mắt với một người khác.

Nắm đấm liên tục giáng xuống người tôi.

Từng cú một, nơi nào bị chạm vào cũng đau buốt.

Dọa dẫm, chửi rủa, từng câu từng chữ chui vào tai tôi.

Và cả tiếng cười đắc ý của Chu Nguyệt Nguyệt.

Tôi cố sống cố chết vùi mặt vào vòng tay.

Không biết bao lâu sau, khi tôi mở mắt ra lần nữa, bóng người ở góc khuất đã biến mất từ lâu.

Lúc Tống Thời Nghiễn dẫn người chặn tôi ở góc tường, tôi đang nhắn tin cho người được ghim trên đầu danh bạ: "Yên Yên yêu dấu".

【Tối nay em có chút việc, lát nữa mình chơi game sau nhé.】

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, chỉ soi sáng một khoảng nhỏ ở góc khuất.

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi nắm chặt tay, ngẩng đầu lên thì nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn.

Giây tiếp theo, qua khe hở giữa đám người, tôi thấy Tống Thời Nghiễn đangựa vào tường, ánh mắt dán vào điện thoại, vẻ lạnh lùng sắc bén trên mặt bỗng chốc tan biến, thay vào đó là ý cười dịu dàng nơi khóe mắt.

Anh ta ghé sát vào micro điện thoại, giọng nói trầm ấm và ngoan ngoãn:

【Không sao đâu ngoan, anh cũng đang có chút việc. Em xong việc rồi tìm anh là được.】

Đám người trước mặt tự giác im bặt.

Chiếc điện thoại trong tay tôi rung lên, tôi cúi xuống, vừa vặn thấy một tin nhắn thoại từ "Yên Yên yêu dấu".

"Mày cũng may mắn đấy."

"Xin lỗi đi."

Tống Thời Nghiễn cất điện thoại, ánh mắt nhìn về phía tôi lại trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Nói xong thì cho mày đi."

"Anh Yên?" Cô gái đứng cạnh anh ta bất mãn gọi một tiếng.

Tống Thời Nghiễn không thèm để ý, tay kẹp một điếu thuốc, có người bên cạnh định châm lửa, nhưng anh ta không nhận.

Gương mặt người trước mắt trùng khớp với những tấm ảnh tôi từng xem.

Tống Thời Nghiễn đứng ngoài cùng, ánh đèn chỉ chiếu sáng nửa bên mặt anh ta, sáng tối phân minh, nhưng vẫn đẹp trai đến mức vô lý.

Tôi có chút hoảng hốt. Một nửa là Yên Yên của tôi. Một nửa là Tống Thời Nghiễn.

Lực nắm trên tay bỗng chốc buông lỏng. Tôi lắc đầu.

"Được." Giọng Tống Thời Nghiễn nhàn nhạt, không nhìn tôi nữa, chỉ trao đổi ánh mắt với một người khác.

Nắm đ.ấ.m liên tục giáng xuống người tôi. Từng cú một, nơi nào bị chạm vào cũng đau buốt. Dọa dẫm, chửi rủa, từng câu từng chữ chui vào tai tôi. Và cả tiếng cười đắc ý của Chu Nguyệt Nguyệt.

Tôi cố sống cố c.h.ế.t vùi mặt vào vòng tay. Không biết bao lâu sau, khi tôi mở mắt ra lần nữa, bóng người ở góc khuất đã biến mất từ lâu.

Tôi đã chọc giận Chu Nguyệt Nguyệt. Cô ta đáng ghét cũng không phải ngày một ngày hai, cậy mình có bạn trai là dân anh chị nên nghênh ngang khắp trường.

Thứ tư, tôi đang xếp hàng ăn cơm ở nhà ăn. Cô ta dẫn theo đám đàn em đột nhiên xuất hiện, không thèm chào hỏi, ngang nhiên chen vào hàng, chắn ngay trước mặt tôi.

Nếu là bình thường, có lẽ tôi sẽ nói với cô ta vài câu. Nhưng hôm đó tôi đói quá. Sáng quên ăn sáng, đến tiết thứ ba đã đói cồ n cào.

Tôi đẩy thẳng cô ta một cái. Nhưng tôi lại quên mất, sức của tôi rất lớn. Cú đẩy này, trực tiếp khiến cô ta ngã chổng vó.

Tiếng Chu Nguyệt Nguyệt ngã xuống không nhỏ, khiến cả khu đó bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi. Chắc là cô ta chưa bao giờ bị đối xử như vậy, mặt đỏ bừng như quả bóng bay bị bơm quá căng sắp nổ tung.

Tôi vừa định xin lỗi cô ta, thì nghe thấy cô nhà ăn gọi tôi: "Em gái ăn gì, đừng lề mề, đằng sau còn bao nhiêu người đang xếp hàng kìa."

Tôi sững người, lập tức quên mất Chu Nguyệt Nguyệt vẫn còn đang ngồi dưới đất, liền báo tên mấy món ăn cho cô. Đến khi tôi lấy cơm xong, cô ta đã biến mất.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, thấy rằng cô ta sai trước, coi như hai đứa huề nhau.

Chỉ là tôi nghĩ vậy. Chu Nguyệt Nguyệt rõ ràng không nghĩ vậy. Nếu không cô ta đã chẳng nhờ vả bạn thân của bạn trai đến dạy dỗ tôi. Và tôi cũng đã không bị chính bạn trai của mình dẫn người đến đánh cho một trận.

Lúc về ký túc xá, quần áo tôi dính đầy nước bẩn, vừa bẩn vừa hôi. Bạn cùng ph òng bịt mũi, vẻ mặt ki nh ng ạc: "Nh iễm Nh iễm, cậu sao vậy?"

"Trên đường không cẩn thận bị ngã."

"Ồ." Cô ấy thở phào, "Mau đi tắm đi."

Tôi đáp một tiếng, tháo khẩu trang trên mặt ra, điện thoại trong túi lại rung lên.

—【Ngoan đang làm gì đó?】

—【Xong việc chưa?】

—【Sao không trả lời anh (mèo con khóc lóc.jpg)】

—【Ngoan ơi?】

—【Ngoan ngoãn chờ đợi.jpg】

Tôi không trả lời, bấm tắt màn hình rồi vào nhà vệ sinh.

Đọc Chương 1 của truyện Yêu Qua Mạng Ba Năm, Gặp Mặt Thành Thù. Yêu qua mạng với bạn trai ba năm, tôi đã cùng anh đi qua những ngày tháng tăm tối nhất.

Để rồi một ngày gặp mặt, tình yêu biến thành thù hận.

Bởi vì người đã ở bên tôi ba năm, cũng chính là đồng bọn trong nhóm bắt nạt tôi.

Sau này.

Tống Thời Nghiễn đã tự mình nếm trải lại từng chuyện một mà anh ta đã làm với tôi.

Anh ta cầu xin tôi tha thứ, cầu xin tôi quay đầu.

Nhưng chuyện trên đời này, đâu phải cứ trả một đền một là có thể sòng phẳng được.

1

Lúc Tống Thời Nghiễn dẫn người chặn tôi ở góc tường, tôi đang nhắn tin cho người được ghim trên đầu danh bạ: "Yên Yên yêu dấu".

【Tối nay em có chút việc, lát nữa mình chơi game sau nhé.】

Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, chỉ soi sáng một khoảng nhỏ ở góc khuất.

Tin nhắn vừa gửi đi, tôi nắm chặt tay, ngẩng đầu lên thì nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn.

Giây tiếp theo, qua khe hở giữa đám người, tôi thấy Tống Thời Nghiễn đang dựa vào tường, ánh mắt dán vào điện thoại, vẻ lạnh lùng sắc bén trên mặt bỗng chốc tan biến, thay vào đó là ý cười dịu dàng nơi khóe mắt.

Anh ta ghé sát vào micro điện thoại, giọng nói trầm ấm và ngoan ngoãn:

【Không sao đâu ngoan, anh cũng đang có chút việc. Em xong việc rồi tìm anh là được.】

Đám người trước mặt tự giác im bặt.

Chiếc điện thoại trong tay tôi rung lên, tôi cúi xuống, vừa vặn thấy một tin nhắn thoại từ "Yên Yên yêu dấu".

"Mày cũng may mắn đấy."

"Xin lỗi đi."

Tống Thời Nghiễn cất điện thoại, ánh mắt nhìn về phía tôi lại trở nên lạnh lùng và vô cảm.

"Nói xong thì cho mày đi."

"Anh Nghiễn?" Cô gái đứng cạnh anh ta bất mãn gọi một tiếng.

Tống Thời Nghiễn không thèm để ý, tay kẹp một điếu thuốc, có người bên cạnh định châm lửa, nhưng anh ta không nhận.

Gương mặt người trước mắt trùng khớp với những tấm ảnh tôi từng xem.

Tống Thời Nghiễn đứng ngoài cùng, ánh đèn chỉ chiếu sáng nửa bên mặt anh ta, sáng tối phân minh, nhưng vẫn đẹp trai đến mức vô lý.

Tôi có chút hoảng hốt.

Một nửa là Yên Yên của tôi.

Một nửa là Tống Thời Nghiễn.

Lực nắm trên tay bỗng chốc buông lỏng.

Tôi lắc đầu.

"Được." Giọng Tống Thời Nghiễn nhàn nhạt, không nhìn tôi nữa, chỉ trao đổi ánh mắt với một người khác.

Nắm đấm liên tục giáng xuống người tôi.

Từng cú một, nơi nào bị chạm vào cũng đau buốt.

Dọa dẫm, chửi rủa, từng câu từng chữ chui vào tai tôi.

Và cả tiếng cười đắc ý của Chu Nguyệt Nguyệt.

Tôi cố sống cố chết vùi mặt vào vòng tay.

Không biết bao lâu sau, khi tôi mở mắt ra lần nữa, bóng người ở góc khuất đã biến mất từ lâu.

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 272162 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

272162

[HOÀN] Ta là thứ nữ của nhà họ Liễu.Ban đầu định tùy tiện gả cho một người rồi cho xong chuyện.Nào ngờ, vị hôn phu của đ...
09/06/2026

[HOÀN] Ta là thứ nữ của nhà họ Liễu.

Ban đầu định tùy tiện gả cho một người rồi cho xong chuyện.

Nào ngờ, vị hôn phu của đích tỷ gặp chuyện, trúng độc ngã ngựa, trở thành một kẻ vừa bệnh tật vừa què quặt.

Tỷ tỷ sống chết không chịu gả.

Liễu gia bất đắc dĩ phải để ta - thứ nữ của Liễu gia - thế nàng ta gả đi.

Ta còn nhớ ngày xem mắt, Lương Tùy An hỏi ta:

"Liễu Ngũ cô nương, hiện giờ ta thế này, bệnh tật lại còn què quặt, nàng thật sự chịu gả cho ta sao?"

Ta thành thật đáp:

"Tiểu Hầu gia, thực ra không gả cho chàng, ta cũng chẳng có nhà chồng tốt để chọn. Nếu chàng không chê, sau khi gả tới ta sẽ một lòng một dạ chăm sóc chàng. Nếu... nếu chàng có mệnh hệ gì, ta sẽ tìm một ngôi chùa để đi tu, ngày ngày tụng kinh cho chàng."

Hắn bật cười thành tiếng.

Ta là nữ nhi của một nha hoàn được gả theo phu nhân. Vì mẹ ta xinh đẹp, khi phu nhân vắng nhà, cha đã cưỡng ép mẹ ta.

Phu nhân cho rằng chắc chắn mẹ ta đã quyến rũ cha,vậy nên thường xuyên đánh mắng mẹ ta.

Không lâu sau, mẹ ta phát hiện có thai. Phu nhân tức giận đến mức ném vỡ tách trà trên bàn. Cha thấy phu nhân nổi giận như vậy, ý định thu mẹ ta làm thiếp liền dừng lại. Từ đó về sau, phu nhân xem mẹ ta như cái g*i trong mắt.

Mẹ ta mang thai ta vẫn phải làm nhiều việc nặng nhọc. Khi mang thai được tám tháng, mẹ ta trượt chân khi đang giặt quần áo, sinh non.

Bà đỡ bế ta nhỏ như con mèo con, nói là một tiểu nha đầu, hỏi phu nhân xử trí thế nào.

Phu nhân mặt đầy chán ghét, chẳng thèm nhìn lấy một cái, nói:

"Sống được thì để, không sống được thì vứt đi."

Ta mệnh lớn, ngoan cường sống sót.

Mẹ ta vừa sinh ta xong đã bị phu nhân tìm cớ đuổi về trang viên.

Sau đó, mẹ đã c.h.ế.t vì bệnh ở đó. Ta chưa từng được gặp người. Ta được nhũ mẫu nuôi lớn.

Nhũ mẫu là người rất tốt. Từ nhỏ đến lớn, đều là bà ấy chăm sóc ta.

Ở Liễu gia còn có mấy tỷ muội khác, đều là thứ nữ, bọn ta sống ở Phong viện. Nhưng khác với ta, bọn họ đều có mẹ, còn ta, chỉ có nhũ mẫu.

Mẹ của bọn họ nói, ta là con của hồ mị tử sinh ra. Vì thế bọn họ đều khinh thường ta, không chơi với ta.

Ph òng của bọn ta chỉ có ba gian, ở tận cùng Phong viện, đồ đạc trong ph òng đều đơn giản nhất. Hễ gặp gió to mưa lớn, mái nhà sẽ dột. Ta và nhũ mẫu đành phải đi nhờ quản gia sắp xếp người giúp sửa mái nhà.

Về cơ bản, quản gia đều giả vờ đồng ý, nhưng quay lưng là không quan tâm nữa. Vì thế bọn ta chỉ có thể đưa chút bạc cho gia đinh, nhờ bọn họ giúp vá lại.

Vá đi vá lại, rách rưới tả tơi, nhìn thế nào cũng không giống chỗ ở của tiểu thư Liễu gia.

Sau này, ta dần lớn lên, việc như leo thang ta cũng có thể mạnh dạn làm được. Mỗi lần nhũ mẫu đều lo lắng vô cùng.

"Tiểu thư của ta, để ta làm đi, nếu người ngã hay đập vào đâu thì làm sao đây!"

Ta vỗ ngực:

"Nhũ mẫu, Sương Nhi đã lớn rồi, con nhanh nhẹn như khỉ vậy, giỏi hơn người đấy, người cứ xem đi."

Nói xong, ta liền trèo lên thang, sờ được thanh gỗ, rồi cẩn thận bước lên, ấn những viên ngói bị gió tốc ngược trở lại.

Đến khi ta xuống, nhũ mẫu vẫn còn mặt đầy lo lắng, ôm ta hỏi có sợ không.

Ta sờ thấy lòng bàn tay bà ấy đầy mồ hôi. Ta ngẩng đầu, vui vẻ cười với nhũ mẫu:

"Con không sợ đâu nhũ mẫu, người xem, con đã sửa xong rồi, chúng ta lại tiết kiệm được năm mươi đồng tiền nữa."

Nhũ mẫu sẽ âu yếm xoa đầu ta. Dặn dò không được làm vậy nữa, tiểu thư phải có dáng vẻ tiểu thư. Nhưng ngoài việc là nữ nhi Liễu gia, ta còn tính là tiểu thư gì chứ.

Bọn hạ nhân đều biết nhìn người mà đối đãi. Mỗi tháng nhận tiền, nhũ mẫu đều lấy một phần để thưởng cho bọn họ. Ba bữa một ngày của ta và nhũ mẫu cơ bản có thể no bụng, nhưng đôi khi vẫn có cơm canh thiu. Lúc này nhũ mẫu sẽ vừa giận dậm chân, mắng bọn họ là lũ gan đen ruột thối.

Nghĩ đến ta ở bên cạnh, nhũ mẫu mắng vài câu rồi thôi, sợ ảnh hưởng xấ u đến ta.

May mà nhũ mẫu có đôi tay khéo léo, luôn tìm cách làm cho ta chút đồ ngon. Còn bà ấy thì ăn những thức ăn kia.

Do thiếu dinh dưỡng, hồi nhỏ ta thường hay ốm sốt. Nhũ mẫu sẽ ôm ta suốt đêm, lau người, xoa lòng bàn tay cho ta dễ chịu hơn. Ta cũng có mau chóng khỏe lại, hôm sau đã nhảy nhót, không để nhũ mẫu phải lo lắng nhiều.

Nhũ mẫu thật sự giống như mẹ của ta.

Mỗi lần nhũ mẫu chải tóc cho ta đều khen ta:

"Tiểu thư của ta thật là một mỹ nhân, không biết phải công tử nào mới xứng với người đây."

Ta biết, nhũ mẫu là thật lòng yêu thương ta, bằng không, ta chẳng có quần áo đẹp, cũng chẳng có trang sức đẹp, lấy đâu ra vẻ đẹp. Càng không thể có công tử nào đến xứng đôi với ta.

Nữ nhi của Đào di nương được gả cho một người góa vợ, chỉ vì sính lễ hậu hĩnh, phu nhân liền gật đầu đồng ý.

Xuân di nương van xin phu nhân rất lâu cho nữ nhi bà ấy, cuối cùng được gả cho một tú tài hơn ba mươi tuổi, coi như là còn khá.

Còn ta ư, ta lắc đầu, không muốn nghĩ. Cha chưa bao giờ đến thăm ta, càng chưa từng hỏi han về ta. Ta như một người có thể có hoặc không trong Liễu gia.

Ta không biết đọc biết viết, cũng không biết thơ từ ca phú, vì ta chưa từng được đi học. Những tỷ muội khác đều được đi học.

Nhưng ta thì không, vì ta không có mẹ.

Nhũ mẫu chỉ dạy ta Tam Tự Kinh, bà ấy chỉ biết Tam Tự Kinh. Nhũ mẫu cũng kể cho ta nghe những câu chuyện hay. Ngưu Lang Chức Nữ này, Bạch Xà Hứa Tiên này, ta lần nào cũng nghe không đủ, cứ quấn lấy nhũ mẫu đòi kể lại.

Ta nghĩ, ta cũng coi như là hạnh phúc.

2

Khác với ta, Liễu Như Ngọc là đầu quả tim của cha và phu nhân, là trưởng nữ của Liễu gia.

Phu nhân sinh được hai trai một gái. Dù là cha mẹ hay huynh trưởng đều dành hết tình yêu cho nàng ta. Quần áo của nàng ta chưa từng mặc trùng, trang sức nhiều đến nỗi phải mấy cái rương lớn mới đựng hết. Bọn hạ nhân càng cung kính với nàng ta, không dám có chút trái ý. Ta từ xa nhìn thấy nàng ta, như một con bướm xinh đẹp, vừa thơm vừa đẹp.

Ta là nữ nhi của một nha hoàn được gả theo phu nhân. Vì mẹ ta xinh đẹp, khi phu nhân vắng nhà, cha đã cưỡng ép mẹ ta.

Phu nhân cho rằng chắc chắn mẹ ta đã quyến rũ cha,vậy nên thường xuyên đánh mắng mẹ ta.

Không lâu sau, mẹ ta phát hiện có thai. Phu nhân tức giận đến mức ném vỡ tách trà trên bàn. Cha thấy phu nhân nổi giận như vậy, ý định thu mẹ ta làm thiếp liền dừng lại. Từ đó về sau, phu nhân xem mẹ ta như cái g*i trong mắt.

Mẹ ta mang thai ta vẫn phải làm nhiều việc nặng nhọc. Khi mang thai được tám tháng, mẹ ta trượt chân khi đang giặt quần áo, sinh non.

Bà đỡ bế ta nhỏ như con mèo con, nói là một tiểu nha đầu, hỏi phu nhân xử trí thế nào.

Phu nhân mặt đầy chán ghét, chẳng thèm nhìn lấy một cái, nói:

"Sống được thì để, không sống được thì vứt đi."

Ta mệnh lớn, ngoan cường sống sót.

Mẹ ta vừa sinh ta xong đã bị phu nhân tìm cớ đuổi về trang viên.

Sau đó, mẹ đã c.h.ế.t vì bệnh ở đó. Ta chưa từng được gặp người. Ta được nhũ mẫu nuôi lớn.

Nhũ mẫu là người rất tốt. Từ nhỏ đến lớn, đều là bà ấy chăm sóc ta.

Ở Liễu gia còn có mấy tỷ muội khác, đều là thứ nữ, bọn ta sống ở Phong viện. Nhưng khác với ta, bọn họ đều có mẹ, còn ta, chỉ có nhũ mẫu.

Mẹ của bọn họ nói, ta là con của hồ mị tử sinh ra. Vì thế bọn họ đều khinh thường ta, không chơi với ta.

Ph òng của bọn ta chỉ có ba gian, ở tận cùng Phong viện, đồ đạc trong ph òng đều đơn giản nhất. Hễ gặp gió to mưa lớn, mái nhà sẽ dột. Ta và nhũ mẫu đành phải đi nhờ quản gia sắp xếp người giúp sửa mái nhà.

Về cơ bản, quản gia đều giả vờ đồng ý, nhưng quay lưng là không quan tâm nữa. Vì thế bọn ta chỉ có thể đưa chút bạc cho gia đinh, nhờ bọn họ giúp vá lại.

Vá đi vá lại, rách rưới tả tơi, nhìn thế nào cũng không giống chỗ ở của tiểu thư Liễu gia.

Sau này, ta dần lớn lên, việc như leo thang ta cũng có thể mạnh dạn làm được. Mỗi lần nhũ mẫu đều lo lắng vô cùng.

"Tiểu thư của ta, để ta làm đi, nếu người ngã hay đập vào đâu thì làm sao đây!"

Ta vỗ ngực:

"Nhũ mẫu, Sương Nhi đã lớn rồi, con nhanh nhẹn như khỉ vậy, giỏi hơn người đấy, người cứ xem đi."

Nói xong, ta liền trèo lên thang, sờ được thanh gỗ, rồi cẩn thận bước lên, ấn những viên ngói bị gió tốc ngược trở lại.

Đến khi ta xuống, nhũ mẫu vẫn còn mặt đầy lo lắng, ôm ta hỏi có sợ không.

Ta sờ thấy lòng bàn tay bà ấy đầy mồ hôi. Ta ngẩng đầu, vui vẻ cười với nhũ mẫu:

"Con không sợ đâu nhũ mẫu, người xem, con đã sửa xong rồi, chúng ta lại tiết kiệm được năm mươi đồng tiền nữa."

Nhũ mẫu sẽ âu yếm xoa đầu ta. Dặn dò không được làm vậy nữa, tiểu thư phải có dáng vẻ tiểu thư. Nhưng ngoài việc là nữ nhi Liễu gia, ta còn tính là tiểu thư gì chứ.

Bọn hạ nhân đều biết nhìn người mà đối đãi. Mỗi tháng nhận tiền, nhũ mẫu đều lấy một phần để thưởng cho bọn họ. Ba bữa một ngày của ta và nhũ mẫu cơ bản có thể no bụng, nhưng đôi khi vẫn có cơm canh thiu. Lúc này nhũ mẫu sẽ vừa giận dậm chân, mắng bọn họ là lũ gan đen ruột thối.

Nghĩ đến ta ở bên cạnh, nhũ mẫu mắng vài câu rồi thôi, sợ ảnh hưởng xấ u đến ta.

May mà nhũ mẫu có đôi tay khéo léo, luôn tìm cách làm cho ta chút đồ ngon. Còn bà ấy thì ăn những thức ăn kia.

Do thiếu dinh dưỡng, hồi nhỏ ta thường hay ốm sốt. Nhũ mẫu sẽ ôm ta suốt đêm, lau người, xoa lòng bàn tay cho ta dễ chịu hơn. Ta cũng có mau chóng khỏe lại, hôm sau đã nhảy nhót, không để nhũ mẫu phải lo lắng nhiều.

Nhũ mẫu thật sự giống như mẹ của ta.

Mỗi lần nhũ mẫu chải tóc cho ta đều khen ta:

"Tiểu thư của ta thật là một mỹ nhân, không biết phải công tử nào mới xứng với người đây."

Ta biết, nhũ mẫu là thật lòng yêu thương ta, bằng không, ta chẳng có quần áo đẹp, cũng chẳng có trang sức đẹp, lấy đâu ra vẻ đẹp. Càng không thể có công tử nào đến xứng đôi với ta.

Nữ nhi của Đào di nương được gả cho một người góa vợ, chỉ vì sính lễ hậu hĩnh, phu nhân liền gật đầu đồng ý.

Xuân di nương van xin phu nhân rất lâu cho nữ nhi bà ấy, cuối cùng được gả cho một tú tài hơn ba mươi tuổi, coi như là còn khá.

Còn ta ư, ta lắc đầu, không muốn nghĩ. Cha chưa bao giờ đến thăm ta, càng chưa từng hỏi han về ta. Ta như một người có thể có hoặc không trong Liễu gia.

Ta không biết đọc biết viết, cũng không biết thơ từ ca phú, vì ta chưa từng được đi học. Những tỷ muội khác đều được đi học.

Nhưng ta thì không, vì ta không có mẹ.

Nhũ mẫu chỉ dạy ta Tam Tự Kinh, bà ấy chỉ biết Tam Tự Kinh. Nhũ mẫu cũng kể cho ta nghe những câu chuyện hay. Ngưu Lang Chức Nữ này, Bạch Xà Hứa Tiên này, ta lần nào cũng nghe không đủ, cứ quấn lấy nhũ mẫu đòi kể lại.

Ta nghĩ, ta cũng coi như là hạnh phúc.

2

Khác với ta, Liễu Như Ngọc là đầu quả tim của cha và phu nhân, là trưởng nữ của Liễu gia.

Phu nhân sinh được hai trai một gái. Dù là cha mẹ hay huynh trưởng đều dành hết tình yêu cho nàng ta. Quần áo của nàng ta chưa từng mặc trùng, trang sức nhiều đến nỗi phải mấy cái rương lớn mới đựng hết. Bọn hạ nhân càng cung kính với nàng ta, không dám có chút trái ý. Ta từ xa nhìn thấy nàng ta, như một con bướm xinh đẹp, vừa thơm vừa đẹp.

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 272234 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

272234

Address

Đông Hưng, Thành Phố Thanh Hóa
Thanh Hóa
40000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thanh Hoá posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Thanh Hoá:

Share