17/06/2026
[Hoàn] Cha chồng và phu quân từ chiến trường trở về, mang theo một cặp tỷ muội.
Cha chồng muốn nạp cô chị làm thiếp, phu quân muốn thu cô em vào phòng.
Mẹ chồng ầm ĩ đòi hòa ly (chấm dứt hôn sự).
Phu quân ta nói: “Đã chừng này tuổi rồi, không sợ mất mặt sao.”
“Bà ấy chẳng lẽ còn ảo tưởng mình có thể tái giá được nữa chắc?”
“Đó chẳng qua chỉ là thủ đoạn để uy hiếp phụ thân thôi, nàng ngàn vạn lần đừng có học theo.”
“Nguyệt Ngữ đã có thai, đây là đứa con đầu lòng của ta, ta sẽ để đứa bé này làm đích tử (con trai danh chính ngôn thuận của chính thê) nuôi dưới danh nghĩa của nàng.”
Hắn không hề biết, mẹ chồng ta từ lâu đã có sẵn đối tượng để tái giá.
Bà còn xúi giục ta: “Ở Triệu gia, người khiến ta không yên tâm nhất chính là con!”
“Người trong lòng của ta cũng có một cậu con trai, tuổi tác vô cùng xứng đôi với con.”
“Hay là con cùng ta gả qua đó, chúng ta lại tiếp tục làm mẹ chồng nàng dâu…”
Cha chồng và phu quân từ chiến trường trở về, mang theo một cặp tỷ muội.
Cha chồng muốn nạp cô chị làm thiếp.
Mẹ chồng không chịu.
Năm xưa khi cha chồng cưới bà, ông đã thề non hẹn biển rằng đời này kiếp này chỉ có một vợ một chồng, vĩnh viễn không nạp thiếp.
Giờ cha chồng lại mắng bà là kẻ đố phụ (người vợ hay ghen).
Hai vợ chồng cãi nhau rất to, mẹ chồng buông lời cay nghiệt: Nếu cứ nằng nặc đòi nạp thiếp, vậy thì hòa ly!
Ta bảo phu quân đi khuyên nhủ cha chồng.
“Tinh Ngôn cô nương đã cứu mạng công công, chúng ta quả thực nên cảm kích.”
“Nhưng có rất nhiều cách để báo ân mà.”
“Chúng ta có thể mua cho tỷ muội họ một căn viện, tìm cho họ một công việc làm ăn, đâu nhất thiết phải nạp vào phủ.”
“Năm xưa công công đã hứa không nạp thiếp, thì nên giữ chữ tín mới phải.”
Nhưng phu quân lại nói:
“Chỉ là nạp một tiểu thiếp thôi mà, mẫu thân phản ứng thái quá rồi.”
“Lần này phụ thân cửu tử nhất sinh, chắc hẳn cũng suy nghĩ thoáng hơn, cảm thấy sống trên đời phải kịp thời hưởng lạc!”
“Hay là nàng đi khuyên mẫu thân đi, phụ thân đã giữ mình vì bà ấy mười mấy năm rồi, bà ấy nên biết đủ.”
Ta sửng sốt.
“Nhưng mẫu thân là người một tay nuôi lớn chàng, chàng đáng lẽ phải thông cảm cho bà ấy chứ.”
Đúng vậy.
Phu quân không phải là con ruột của mẹ chồng.
Mẹ chồng gả vào Triệu gia khi hắn mới hai tuổi.
Cha chồng quanh năm tòng quân, một tay mẹ chồng đã nuôi nấng phu quân khôn lớn.
Khi đó từng có người khuyên mẹ chồng: “Nên đẻ một đứa con ruột, sau này già còn có chỗ nương tựa.”
Nhưng mẹ chồng lại nói: “Lăng Xuyên chính là con ruột của ta.”
Phu quân nghe ta nói vậy thì tỏ vẻ phật ý: “Bà ấy vốn là con gái nhà thương nhân, điều kiện năm xưa phụ thân cưới bà ấy chính là phải chấp nhận ta, nuôi nấng ta.”
“Đó là trách nhiệm của bà ấy.”
“Cho dù không có bà ấy, phụ thân cưới nữ nhân khác thì người đó cũng sẽ nuôi ta thôi.”
“Bây giờ đã chừng này tuổi rồi lại còn đòi hòa ly, chẳng sợ bêu xấu với thiên hạ.”
“Bản thân không có con cái, ông bà ngoại cũng đã qua đời từ lâu.”
“Hòa ly xong chẳng lẽ định sống cô độc đến già, hay bà ấy còn nghĩ mình có thể tái giá?”
“Chẳng qua chỉ là thủ đoạn để lạt mềm buộc chặt phụ thân thôi, nàng đừng có mà học theo.”
“Làm đương gia chủ mẫu quan trọng nhất là phải rộng lượng, phải biết bao dung người khác.”
Cửa sổ chưa đóng, gió thổi làm rèm châu va vào nhau lách cách.
Ta giật mình, vội nhìn ra cửa sổ.
Mẹ chồng đã đứng ở đó từ lúc nào không hay.
Cuối tháng Năm, những cánh hoa lựu thi nhau rụng xuống, vài vệt đỏ rực vương trên mái tóc bà.
Càng làm nổi bật sắc mặt trắng bệch của bà.
Vừa nãy khi cãi nhau với cha chồng, bà vẫn còn rất bình tĩnh.
Nhưng lúc này, hốc mắt bà đỏ hoe, đôi mắt phủ một tầng sương mù ngập nước.
Ta lập tức đứng dậy bước tới: “Mẫu thân, sao người lại tới đây?”
20576
-----------------------------
Xem trộn bộ tại phần bình luận nhé 🐳
12:36:25 17/6/2026