17/04/2026
F*ull - Đêm mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc suốt ba phút, rồi nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay.
“Đi Anh đi, đừng quay đầu lại.”
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo vali đến sân bay.
Sau khi qua cửa an ninh, tôi còn âm thầm thở phào vì kịp chuyến bay cuối cùng.
Điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn từ trợ lý của mẹ, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Đừng lên máy bay, mười phút nữa cha cô sẽ dẫn người đến bắt cô.”
Tôi đứng chết lặng giữa sảnh chờ, xung quanh đông kín người, nhưng lại có cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp xuống.
“Phá sản” mà mẹ nói, và việc “cha dẫn người đến bắt”… rốt cuộc giữa hai chuyện này đang giấu điều gì?
1
Mẹ tôi, Hà Uyển, người phụ nữ trong mắt tôi luôn có thể làm được mọi thứ… đã khóc.
Trong căn penthouse có thể nhìn bao trọn cảnh đêm của cả thành phố, bà ôm chặt tôi, thân thể khẽ run lên.
Chỉ đúng ba phút.
Ba phút sau, bà buông tôi ra. Trong mắt bà chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tuyệt. Bà nhét tấm vé máy bay vào tay tôi.
“Dao Dao, đi Anh đi.”
“Cái gì cơ?” Tôi hoàn toàn ngây người.
“Làm ăn phá sản rồi, không thể ở lại nữa.”
Giọng bà gấp gáp, không cho phép tôi phản kháng.
“Đi ngay bây giờ, ra sân bay, bắt kịp chuyến này, và tuyệt đối đừng quay lại.”
Phá sản?
Hai chữ ấy như một quả bo0/ m n ổ tung trong đầu tôi.
Gia đình tôi… sao có thể phá sản?
Mới tuần trước, mẹ còn dẫn tôi đi dự tiệc từ thiện, vẻ vang đến mức ai cũng ngưỡng mộ.
“Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Đừng hỏi, nghe lời mẹ.”
Bà xách giúp tôi chiếc vali đã được chuẩn bị từ trước.
“Đến Anh sẽ có người đón con. Ổn định rồi thì dùng số điện thoại mới liên lạc với mẹ.”
Từng chỉ thị của bà đều rõ ràng rành mạch, không giống chút nào với một người vừa phá sản.
Tôi không hiểu, nhưng tôi đã quen nghe lời bà.
Từ huyền quan đến thang máy, bà không hề quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi kéo vali, như một cỗ máy được lập trình sẵn, bắt xe đến sân bay.
Sân bay đêm khuya vẫn đông đúc.
Tôi đổi thẻ lên máy bay, qua cửa an ninh.
Nhìn thấy còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu boarding, lòng tôi mới thả lỏng đôi chút.
Ít nhất… tôi đã kịp.
Tôi tìm một góc ngồi xuống, đầu óc rối như tơ vò.
Mọi chuyện xảy ra quá phi thực tế.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Nhưng tôi nhận ra — đó là số riêng của tiểu Trần, trợ lý của mẹ.
Tin nhắn chỉ có một dòng:
“Hà tiểu thư, đừng lên máy bay.”
Tim tôi thắt lại.
Ngay sau đó, tin thứ hai đến dồn dập:
“Cha cô mười phút nữa sẽ dẫn người đến sân bay bắt cô. Đi lối thoát hiểm dành cho nhân viên, nhanh lên!”
Cha.
Từ này còn khiến tôi lạnh hơn cả hai chữ “phá sản”.
Cha tôi, Hà Chí Viễn, người đàn ông luôn sống dưới hào quang của mẹ.
Ông hiền lành, nho nhã, thậm chí… có phần nhu nhược.
Ông lại dẫn người đến bắt tôi?
Tại sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh sảnh chờ.
Bốn phía là tường kính, ánh đèn sáng trưng, không có lấy một chỗ để ẩn thân.
Loa phát thanh vang lên, giọng nữ dịu dàng thông báo chuyến bay của tôi bắt đầu boarding.
Cửa khởi hành ngay trước mặt, dòng người đã xếp hàng dài.
Chỉ cần bước tới đó… tôi sẽ an toàn.
Nhưng tin nhắn của tiểu Trần như hai chiếc đinh, ghim chặt tôi tại chỗ.
“Phá sản” và “cha đến bắt”… giữa hai chuyện này, chắc chắn có điều gì đó bị che giấu.
Tôi nhìn về phía cửa an ninh.
Đồng tử đột ngột co lại.
Một nhóm đàn ông mặc vest đen xuất hiện.
Bước chân họ dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh, hoàn toàn khác biệt với hành khách xung quanh.
Dẫn đầu… là cha tôi.
Gương mặt ông không còn vẻ ôn hòa thường ngày, mà là sự lạnh lẽo tàn nhẫn như chim ưng.
Ánh mắt ông quét qua toàn bộ sảnh chờ như radar.
Một luồng khí lạnh chạy thẳng từ chân lên đỉnh đầu tôi.
Họ không đến để “mời” tôi.
Họ đến để “bắt”.
Phía trước là cửa khởi hành chậm chạp.
Phía sau là thiên la địa võng.
Tôi bị kẹp ở giữa.
Tôi phải làm sao?
2
Ánh mắt cha đã quét về phía này.
Tôi lập tức cúi đầu, dùng tóc che mặt.
Tim đập loạn trong lồng ngự/ c.
Nếu đi về phía cửa khởi hành, chắc chắn sẽ bị chặn.
Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Lối thoát nhân viên.
Nhưng… ở đâu?
Tôi đảo mắt tìm kiếm. Biển chỉ dẫn chỉ có nhà vệ sinh, cửa hàng và cửa lên máy bay.
Nhóm người của cha ngày càng gần.
Tiếng giày da nện xuống sàn vang lên rõ rệt.
Bình tĩnh. Hà Tư Dao, phải bình tĩnh.
Mẹ đã đưa mình đến đây, nghĩa là bà tin mình có thể thoát.
Tôi đột ngột đứng dậy, kéo vali đi nhanh về phía nhà vệ sinh.
Gần như lao vào bên trong.
Nhà vệ sinh nữ vắng tanh.
Tôi trốn vào gian cuối, khóa trái, tựa lưng vào cửa, thở dốc.
Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên.
“Tìm. Tìm cho kỹ.”
Giọng cha lạnh lẽo.
“Cửa khởi hành không có.”
“Nhà vệ sinh, cửa hàng — không được bỏ sót.”
Tôi bịt miệng, không dám phát ra tiếng.
Xong rồi.
Họ sẽ lục từng gian một.
Đúng lúc đó, gian bên cạnh vang lên tiếng xả nước.
Một dì lao công đẩy xe dọn dẹp đi ra.
Thấy đám người áo đen, dì khựng lại.
Một ý nghĩ lóe lên.
Tôi bật cửa lao ra.
Dì giật mình.
Tôi không giải thích, nhét toàn bộ tiền mặt vào tay dì.
“Dì ơi, giúp cháu.”
Giọng tôi run lên.
“Cho cháu mượn mũ và áo khoác.”
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Dì nhìn tiền, nhìn tôi, rồi nhanh chóng đưa đồ.
Tôi mặc vội, chỉ vào gian phòng:
“Dì trốn vào đây, đừng ra ngoài.”
Dì gật đầu.
Tôi kéo thấp mũ, đẩy xe dọn dẹp đi ra.
Ngay cửa, hai tên vest đen định bước vào.
Cha tôi đứng cách đó không xa, quay lưng gọi điện.
Tim tôi như treo ngược.
“Tránh ra.” Một tên nói.
Tôi cúi đầu, đẩy xe sang.
Họ bước vào.
Chính là lúc này.
Tôi đẩy xe, gần như chạy về hướng ngược lại.
Cúi thấp đầu.
Không dám nhìn.
Chỉ cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo phía sau lưng.
Nhưng không ai dừng tôi lại.
Trong mắt họ, tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh th/ ấp ké/ m.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Mỗi bước như giẫm lên lưỡi d/ ao.
Cuối cùng… tôi thoát khỏi tầm mắt họ.
Tôi không dám dừng, rẽ qua góc, nhìn thấy một cánh cửa nhỏ.
“Chỉ dành cho nhân viên.”
Tôi lập tức bỏ xe, mở cửa chui vào.
Bên trong là hành lang hẹp, ánh đèn mờ, mùi thu/ ốc sát trùng nồng nặc.
Tôi chạy.
Chạy không biết bao lâu.
Phía trước xuất hiện ánh sáng.
Tôi đẩy cửa.
Gió đêm và mùi khói xe ập vào.
Bãi đỗ xe ngoài sân bay.
Tôi… thoát rồi.
Tôi tựa vào tường, chân mềm nhũn.
Toàn thân như bị rút sạch sức lực.
Tôi đưa tay vào túi, định lấy điện thoại.
Nhưng chạm phải một vật cứng.
Một chiếc chìa khóa.
Chìa khóa tủ gửi đồ, kèm một nhãn ghi địa chỉ.
Tôi sững sờ.
Đây không phải của tôi.
Là mẹ.
Trong cái ôm ba phút đó… bà đã nhét nó vào túi tôi.
Ngoài tấm vé máy bay, bà còn cho tôi một con đường khác.
…
20 Lai ad lên full nhé