Hà Tĩnh Online

Hà Tĩnh Online Anh em Like Fanpage Fllow giùm mình nhá :3

F*ull - Đêm mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc suốt ba phút, rồi nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay.“Đi Anh đi, đừng quay đ...
17/04/2026

F*ull - Đêm mẹ tôi phá sản, bà ôm tôi khóc suốt ba phút, rồi nhét vào tay tôi một tấm vé máy bay.
“Đi Anh đi, đừng quay đầu lại.”
Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo vali đến sân bay.
Sau khi qua cửa an ninh, tôi còn âm thầm thở phào vì kịp chuyến bay cuối cùng.
Điện thoại bỗng rung lên. Là tin nhắn từ trợ lý của mẹ, chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Đừng lên máy bay, mười phút nữa cha cô sẽ dẫn người đến bắt cô.”
Tôi đứng chết lặng giữa sảnh chờ, xung quanh đông kín người, nhưng lại có cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp xuống.
“Phá sản” mà mẹ nói, và việc “cha dẫn người đến bắt”… rốt cuộc giữa hai chuyện này đang giấu điều gì?
1
Mẹ tôi, Hà Uyển, người phụ nữ trong mắt tôi luôn có thể làm được mọi thứ… đã khóc.
Trong căn penthouse có thể nhìn bao trọn cảnh đêm của cả thành phố, bà ôm chặt tôi, thân thể khẽ run lên.
Chỉ đúng ba phút.
Ba phút sau, bà buông tôi ra. Trong mắt bà chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tuyệt. Bà nhét tấm vé máy bay vào tay tôi.
“Dao Dao, đi Anh đi.”
“Cái gì cơ?” Tôi hoàn toàn ngây người.
“Làm ăn phá sản rồi, không thể ở lại nữa.”
Giọng bà gấp gáp, không cho phép tôi phản kháng.
“Đi ngay bây giờ, ra sân bay, bắt kịp chuyến này, và tuyệt đối đừng quay lại.”
Phá sản?
Hai chữ ấy như một quả bo0/ m n ổ tung trong đầu tôi.
Gia đình tôi… sao có thể phá sản?
Mới tuần trước, mẹ còn dẫn tôi đi dự tiệc từ thiện, vẻ vang đến mức ai cũng ngưỡng mộ.
“Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Đừng hỏi, nghe lời mẹ.”
Bà xách giúp tôi chiếc vali đã được chuẩn bị từ trước.
“Đến Anh sẽ có người đón con. Ổn định rồi thì dùng số điện thoại mới liên lạc với mẹ.”
Từng chỉ thị của bà đều rõ ràng rành mạch, không giống chút nào với một người vừa phá sản.
Tôi không hiểu, nhưng tôi đã quen nghe lời bà.
Từ huyền quan đến thang máy, bà không hề quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi kéo vali, như một cỗ máy được lập trình sẵn, bắt xe đến sân bay.
Sân bay đêm khuya vẫn đông đúc.
Tôi đổi thẻ lên máy bay, qua cửa an ninh.
Nhìn thấy còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu boarding, lòng tôi mới thả lỏng đôi chút.
Ít nhất… tôi đã kịp.
Tôi tìm một góc ngồi xuống, đầu óc rối như tơ vò.
Mọi chuyện xảy ra quá phi thực tế.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ số lạ.
Nhưng tôi nhận ra — đó là số riêng của tiểu Trần, trợ lý của mẹ.
Tin nhắn chỉ có một dòng:
“Hà tiểu thư, đừng lên máy bay.”
Tim tôi thắt lại.
Ngay sau đó, tin thứ hai đến dồn dập:
“Cha cô mười phút nữa sẽ dẫn người đến sân bay bắt cô. Đi lối thoát hiểm dành cho nhân viên, nhanh lên!”
Cha.
Từ này còn khiến tôi lạnh hơn cả hai chữ “phá sản”.
Cha tôi, Hà Chí Viễn, người đàn ông luôn sống dưới hào quang của mẹ.
Ông hiền lành, nho nhã, thậm chí… có phần nhu nhược.
Ông lại dẫn người đến bắt tôi?
Tại sao?
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh sảnh chờ.
Bốn phía là tường kính, ánh đèn sáng trưng, không có lấy một chỗ để ẩn thân.
Loa phát thanh vang lên, giọng nữ dịu dàng thông báo chuyến bay của tôi bắt đầu boarding.
Cửa khởi hành ngay trước mặt, dòng người đã xếp hàng dài.
Chỉ cần bước tới đó… tôi sẽ an toàn.
Nhưng tin nhắn của tiểu Trần như hai chiếc đinh, ghim chặt tôi tại chỗ.
“Phá sản” và “cha đến bắt”… giữa hai chuyện này, chắc chắn có điều gì đó bị che giấu.
Tôi nhìn về phía cửa an ninh.
Đồng tử đột ngột co lại.
Một nhóm đàn ông mặc vest đen xuất hiện.
Bước chân họ dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh, hoàn toàn khác biệt với hành khách xung quanh.
Dẫn đầu… là cha tôi.
Gương mặt ông không còn vẻ ôn hòa thường ngày, mà là sự lạnh lẽo tàn nhẫn như chim ưng.
Ánh mắt ông quét qua toàn bộ sảnh chờ như radar.
Một luồng khí lạnh chạy thẳng từ chân lên đỉnh đầu tôi.
Họ không đến để “mời” tôi.
Họ đến để “bắt”.
Phía trước là cửa khởi hành chậm chạp.
Phía sau là thiên la địa võng.
Tôi bị kẹp ở giữa.
Tôi phải làm sao?
2
Ánh mắt cha đã quét về phía này.
Tôi lập tức cúi đầu, dùng tóc che mặt.
Tim đập loạn trong lồng ngự/ c.
Nếu đi về phía cửa khởi hành, chắc chắn sẽ bị chặn.
Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Lối thoát nhân viên.
Nhưng… ở đâu?
Tôi đảo mắt tìm kiếm. Biển chỉ dẫn chỉ có nhà vệ sinh, cửa hàng và cửa lên máy bay.
Nhóm người của cha ngày càng gần.
Tiếng giày da nện xuống sàn vang lên rõ rệt.
Bình tĩnh. Hà Tư Dao, phải bình tĩnh.
Mẹ đã đưa mình đến đây, nghĩa là bà tin mình có thể thoát.
Tôi đột ngột đứng dậy, kéo vali đi nhanh về phía nhà vệ sinh.
Gần như lao vào bên trong.
Nhà vệ sinh nữ vắng tanh.
Tôi trốn vào gian cuối, khóa trái, tựa lưng vào cửa, thở dốc.
Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên.
“Tìm. Tìm cho kỹ.”
Giọng cha lạnh lẽo.
“Cửa khởi hành không có.”
“Nhà vệ sinh, cửa hàng — không được bỏ sót.”
Tôi bịt miệng, không dám phát ra tiếng.
Xong rồi.
Họ sẽ lục từng gian một.
Đúng lúc đó, gian bên cạnh vang lên tiếng xả nước.
Một dì lao công đẩy xe dọn dẹp đi ra.
Thấy đám người áo đen, dì khựng lại.
Một ý nghĩ lóe lên.
Tôi bật cửa lao ra.
Dì giật mình.
Tôi không giải thích, nhét toàn bộ tiền mặt vào tay dì.
“Dì ơi, giúp cháu.”
Giọng tôi run lên.
“Cho cháu mượn mũ và áo khoác.”
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Dì nhìn tiền, nhìn tôi, rồi nhanh chóng đưa đồ.
Tôi mặc vội, chỉ vào gian phòng:
“Dì trốn vào đây, đừng ra ngoài.”
Dì gật đầu.
Tôi kéo thấp mũ, đẩy xe dọn dẹp đi ra.
Ngay cửa, hai tên vest đen định bước vào.
Cha tôi đứng cách đó không xa, quay lưng gọi điện.
Tim tôi như treo ngược.
“Tránh ra.” Một tên nói.
Tôi cúi đầu, đẩy xe sang.
Họ bước vào.
Chính là lúc này.
Tôi đẩy xe, gần như chạy về hướng ngược lại.
Cúi thấp đầu.
Không dám nhìn.
Chỉ cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo phía sau lưng.
Nhưng không ai dừng tôi lại.
Trong mắt họ, tôi chỉ là một nhân viên vệ sinh th/ ấp ké/ m.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Mỗi bước như giẫm lên lưỡi d/ ao.
Cuối cùng… tôi thoát khỏi tầm mắt họ.
Tôi không dám dừng, rẽ qua góc, nhìn thấy một cánh cửa nhỏ.
“Chỉ dành cho nhân viên.”
Tôi lập tức bỏ xe, mở cửa chui vào.
Bên trong là hành lang hẹp, ánh đèn mờ, mùi thu/ ốc sát trùng nồng nặc.
Tôi chạy.
Chạy không biết bao lâu.
Phía trước xuất hiện ánh sáng.
Tôi đẩy cửa.
Gió đêm và mùi khói xe ập vào.
Bãi đỗ xe ngoài sân bay.
Tôi… thoát rồi.
Tôi tựa vào tường, chân mềm nhũn.
Toàn thân như bị rút sạch sức lực.
Tôi đưa tay vào túi, định lấy điện thoại.
Nhưng chạm phải một vật cứng.
Một chiếc chìa khóa.
Chìa khóa tủ gửi đồ, kèm một nhãn ghi địa chỉ.
Tôi sững sờ.
Đây không phải của tôi.
Là mẹ.
Trong cái ôm ba phút đó… bà đã nhét nó vào túi tôi.
Ngoài tấm vé máy bay, bà còn cho tôi một con đường khác.


20 Lai ad lên full nhé

Trong buổi tụ họp gia đình, tôi vô tình cầm nhầm ly nước của chồng rồi nhấp một ngụm.Anh ta tiện tay ném luôn chiếc ly đ...
16/04/2026

Trong buổi tụ họp gia đình, tôi vô tình cầm nhầm ly nước của chồng rồi nhấp một ngụm.
Anh ta tiện tay ném luôn chiếc ly đó vào thùng rác.
Sắc mặt mẹ tôi lập tức tái nhợt:
“Đình An, con làm vậy là có ý gì?”
Anh ta không đáp, động tác thuần thục rót cho mình một ly nước khác.
Tôi nuốt xuống cảm giác tủi nhục, lên tiếng giải thích:
“Mẹ, không có gì đâu, anh ấy chỉ là hơi khiết phịch (sạch sẽ quá mức) thôi.”
Mọi người xung quanh đều lộ vẻ nghi hoặc, đây là lần đầu họ nghe nói Thẩm Đình An mắc chứng khiết phịch.
Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười chua chát.
Bởi vì căn bệnh đó của anh ta… chỉ nhắm vào một mình tôi.
Chỉ cần lỡ chạm vào tôi, anh ta sẽ lập tức dùng nước rửa tay và dung dịch sát khuẩn rửa đi rửa lại mấy lần.
Nhưng con mèo do sinh viên anh ta gửi nuôi, anh ta lại có thể ôm lên giường ngủ cùng.
Mẹ nhìn sắc mặt tôi, đột ngột đứng bật dậy, giọng run rẩy:
“Là con gái nhà tôi cao số, trèo cao mới lấy được Giáo sư Thẩm.”
Dáng người bà khẽ run, tư thế lộ rõ sự hèn mọn.
Một cơn đau nhói đâm thẳng vào tim tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên muốn ly hôn.

1
Thẩm Đình An chậm rãi ngước mắt, giọng điệu bình thản:
“Mẹ, mẹ nói quá lời rồi.”
Cả căn phòng rơi vào im lặng đến ch/ ế/ t người.
Lúc này, lẽ ra tôi nên nói gì đó để xoa dịu bầu không khí.
Nhưng tôi thật sự không còn sức nữa.
Tôi chỉ đứng dậy, ấn mẹ đang bất an ngồi xuống lại ghế.
“Mọi người cũng ăn gần xong rồi, hay giải tán thôi nhỉ.”
Mẹ chồng buông một câu, kết thúc sự đông cứng này.
Trên đường về, vẫn là sự im lặng quen thuộc.
Tôi nhìn phong cảnh lùi dần ngoài cửa sổ, mặc cho nỗi đắng cay dâng lên trong mắt.
Thẩm Đình An nhìn thẳng phía trước, chăm chú lái xe.
Giữa hai chúng tôi như có một bức tường vô hình ngăn cách.
Mẹ nhắn tin tới:
【Con gái, những năm qua con sống khổ lắm đúng không?】
Khổ sao?
Cũng không hẳn.
Thẩm Đình An chưa từng bạc đãi tôi về vật chất.
Thậm chí tiền lương anh ta cũng giao cho tôi quản lý.
Trong mắt người ngoài, ai mà chẳng khen anh ta là người chồng “nhị thập tứ hiếu”.
Chỉ là, đã rất nhiều năm rồi, tôi không còn nhận được quà từ anh nữa.
Sinh nhật, lễ tết, kỷ niệm, anh đều chỉ nói một câu:
“Muốn gì thì tự mua đi, anh không hiểu mấy thứ đó.”
Đúng vậy.
Anh ta là Giáo sư Thẩm thanh cao như mây gió, thời gian và tâm trí đều vô cùng quý giá.
Anh ta phải dành chúng cho học thuật, chứ không thể chia sẻ cho người vợ tào khang chẳng giúp ích gì cho sự nghiệp như tôi.
Tôi thu lại cảm xúc, cúi đầu trả lời:
【Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều, dạo này anh ấy chuẩn bị thẩm định giáo sư cao cấp nên áp lực hơi lớn. Con không sao.】
Một lúc sau, điện thoại lại rung lên.
【Mẹ chỉ mong con được vui vẻ.】
Tôi quay mặt đi, cố nén những giọt nước mắt sắp trào ra.
Trước đây, bà luôn coi Thẩm Đình An là món quà trời ban.
Bởi vì tôi có một gia đình nguyên sinh tan nát.
Cha c/ ờ b/ ạc, b/ ạ/ o h/ à/ nh, mẹ lại bệnh nặng.
Ai cũng nói, tôi gả cho Thẩm Đình An là phúc phận tu mấy đời mới có.
Mẹ tôi trước mặt anh và mẹ chồng luôn hạ mình rất thấp.
Trong suy nghĩ của bà, cuộc hôn nhân này là chúng tôi trèo cao.
Câu bà nói với tôi nhiều nhất là:
“Con lấy được Đình An thì phải biết ơn và trân trọng.”
Cảm xúc của tôi dường như chưa từng quan trọng.
Nhưng hôm nay, bà lại hỏi tôi có khổ không.
Bà nói, chỉ mong tôi được vui.
Bao nhiêu năm bị bỏ qua, bao nhiêu uất ức bị đè nén, giờ đây đồng loạt trào ra.
Tôi bịt chặt miệng, sợ tiếng nấc bị anh nghe thấy.
Đèn đỏ, xe dừng lại.
Anh phát hiện rồi.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, hơi nhíu mày.
“Nếu em buồn vì hành vi hôm nay của anh, vậy thì anh xin lỗi.”
“Nhưng anh hy vọng giữa chúng ta có thể giảm bớt những ma sát không cần thiết.”
Ma sát không cần thiết.
Anh ta đang nhắc tôi rằng, những chuyện nhỏ nhặt này không đáng để có cảm xúc.
Tôi khóc, lại còn khiến anh ta phải mở miệng xin lỗi.
Đèn xanh, xe lại lăn bánh.
Âm tiết đầu tiên tôi định nói đã bị nuốt trọn trong tiếng gió lùa qua cửa kính.
2
Vừa vào nhà, Thẩm Đình An lập tức đi thẳng vào phòng thú cưng cho mèo ăn.
Đây là lần thứ hai sinh viên Tống Kiều gửi mèo ở nhà tôi.
Lần đầu, cô ta từng nhắc:
“Yumi mới đến môi trường lạ có thể hơi stress, mấy ngày đầu thầy có thể bế nó lên giường ngủ cùng.”
Tim tôi thắt lại, với chứng khiết phịch của anh ta, điều này là không thể.
Nhưng phản ứng tiếp theo của anh ta khiến tôi đứng sững:
“Được, tôi sẽ chăm sóc tốt cho nó. Có gì cần lưu ý em cứ nhắn.”
Mấy ngày đó, anh ta coi con mèo còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Lời tôi nói, anh ta không nghe lọt một chữ.
Chỉ cần mèo kêu một tiếng, anh ta lập tức bỏ dở việc để chạy đi xem.
Ngày Tống Kiều đến đón mèo, anh ta dặn tôi:
“Dọn dẹp phòng đi, à đúng rồi, mèo của cô ấy rụng lông nhiều, nhớ dọn kỹ mấy góc tường.”
Anh ta nói với tôi vẫn không có xưng hô, chỉ trực tiếp giao việc.
Nhưng hai chữ “cô ấy” lại như một nhát d/ a/ o đâm vào tim tôi.
Tôi thậm chí còn không thể phát tiết.
Bởi vì anh ta thật sự không làm gì sai.
Chỉ là giúp sinh viên chăm sóc thú cưng.
Nếu tôi làm ầm lên, mọi người sẽ coi tôi là kẻ điên.
Lúc này, tôi thấy anh ta cầm điện thoại, môi mấp máy, chắc đang quay video cho Tống Kiều.
Có lẽ vì sự cúi mình của mẹ hôm nay khiến tôi cảm thấy bản thân bất hiếu.
Có lẽ vì nụ cười trên môi anh ta quá chói mắt.
Tôi bỗng muốn phá hủy nó.
“Yumi ngoan, nhìn qua đây chào mẹ nào.”
Quả nhiên, khi thấy tôi bước vào, nụ cười của Thẩm Đình An lập tức đông cứng.
Giọng anh ta lạnh đi:
“Yumi không thích người lạ vào lãnh địa của nó, sau này em đừng…”
“Đây là nhà của tôi.”
3
Không khí lập tức trở nên quái dị.
“Thẩm Đình An, căn phòng này là tôi tự tay trang trí, vốn là phòng trẻ con của chúng ta.”
Sắc mặt anh ta khẽ thay đổi.
“Anh đã nói rồi, anh không cần con cái.”
Anh không cần gì cả, những gì liên quan đến tôi anh đều không cần!
Tôi sụp đổ.
Gào lên như một người đàn bà đanh đá.
Ba năm trước, đứa trẻ vừa mới hình thành trong tôi đã mất đi.
Tôi nằm trên giường bệnh, khóc lóc nói với anh ta rằng con chúng ta không còn nữa.
Tôi mong một cái ôm, một lời an ủi.
Nhưng không có.
Anh ta thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm.
“Anh không muốn thêm thân phận làm cha. Có lẽ đứa trẻ tự nguyện rời đi, nó có nơi tốt hơn.”
Nỗi đau mất con, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi chịu đựng.
Giữa hai hàng lông mày của Thẩm Đình An hiện rõ vẻ mệt mỏi và phiền toái.
Điều đó có nghĩa, chuyện này đang khiến anh ta cảm thấy rắc rối.
“Tri Tiếu, em đừng như vậy.”
Hóa ra anh ta vẫn nhớ tên tôi.
Nhưng câu tiếp theo vẫn là: “Em đừng như vậy.”
“Như vậy” là thế nào?
Là khi tôi lỡ nếm một ngụm canh, anh ta lập tức không bao giờ động đến nồi canh đó nữa?
Tôi từng hỏi, tôi đáng ghê tởm đến vậy sao?
Là khi anh ta nhắn tin dài dòng cho sinh viên, nhưng với tôi chỉ có một chữ “Ừ”?
Tôi trách anh ta không có ranh giới.
Là khi anh ta lịch thiệp với tất cả mọi người, nhưng với tôi lại chỉ có sự b/ ạ/ o lự/ c lạnh lẽo?
Tôi hỏi tại sao lại đối xử với tôi như vậy.
Anh ta hoặc im lặng, hoặc lạnh lùng nói:
“Năm đó là em nhất quyết muốn kết hôn với anh.”
Đúng vậy.
Thời đại học, chính tôi là người cố chấp theo đuổi anh ta.
Biết bao người khuyên tôi từ bỏ, nói rằng tính cách anh ta quá lạnh lùng, không hợp với sự hoạt bát của tôi.
……

20 Lai ad lên full nhé

[FULL] Ngày Lục Nghiễn đính hôn, anh cố ý sai vài tên côn đồ đến gây sự với tôi.Đến khi tôi làm xong biên bản ở đồn cảnh...
14/04/2026

[FULL] Ngày Lục Nghiễn đính hôn, anh cố ý sai vài tên côn đồ đến gây sự với tôi.
Đến khi tôi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát và trở về nhà thì trời đã tối.
Vừa bước vào cửa, tôi nghe có người hỏi tôi đã đi đâu.
Lục Nghiễn chỉ cười nhạt: "Sợ cô ấy đến quậy, nên để cô ấy ngồi uống trà ở đồn cảnh sát cả ngày, đợi cô ấy về, mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi."
Tôi đứng ngoài cửa, khẽ cười chua xót, lắc đầu.
Tôi chặn tất cả liên lạc với Lục Nghiễn, tôi xoay người bước lên chuyến bay, bay ra nước ngoài.
Tối hôm đó, nghe nói, khi không tìm thấy tôi, Lục Nghiễn, người luôn có tính khí ôn hòa đã phát điên rồi.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, lẩm bà lẩm bẩm: "Chắc chắn là cô ấy ghen nên mới cố tình giận dỗi với mình… Hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy."
Nhưng anh không biết rằng, không phải tôi giận dỗi vô cớ, mà là thật sự không cần anh nữa.
Ngày Lục Nghiễn đính hôn, anh cố ý sai vài tên côn đồ đến gây sự với tôi.
Đến khi tôi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát và trở về nhà thì trời đã tối.
Vừa bước vào cửa, tôi nghe có người hỏi tôi đã đi đâu.
Lục Nghiễn chỉ cười nhạt: "Sợ cô ấy đến quậy, nên để cô ấy ngồi uống trà ở đồn cảnh sát cả ngày, đợi cô ấy về, mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi."
Tôi đứng ngoài cửa, khẽ cười chua xót, lắc đầu.
Tôi chặn tất cả liên lạc với Lục Nghiễn, tôi xoay người bước lên chuyến bay, bay ra nước ngoài.
Tối hôm đó, nghe nói, khi không tìm thấy tôi, Lục Nghiễn, người luôn có tính khí ôn hòa đã phát điên rồi.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, lẩm bà lẩm bẩm: "Chắc chắn là cô ấy ghen nên mới cố tình giận dỗi với mình… Hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy."
Nhưng anh không biết rằng, không phải tôi giận dỗi vô cớ, mà là thật sự không cần anh nữa.
1
Sau khi hoàn tất các biên bản, khi tôi rời khỏi đồn cảnh sát, trời đã tối.
Ngày Lục Nghiễn đính hôn, tôi hoảng loạn, lỡ đ.â.m xe vào một góc cua.
Đối phương cố ý gây sự, làm mọi chuyện kéo dài đến tận bây giờ mới kết thúc.
Tôi gọi cho Lục Nghiễn bao nhiêu cuộc cũng không có ai nhấc máy.
Trên mạng xã hội, tràn ngập hình ảnh anh ta và vợ chưa cưới.
Từng bức ảnh, từng khung cảnh, đều giống như từng nhát d.a.o cứa vào tim tôi.
Tôi tức đến phát điên, sau cả ngày kìm nén ấm ức và phẫn nộ, tôi bắt xe thẳng đến nhà Lục Nghiễn.
Cửa chỉ khép hờ, tiếng trò chuyện bên trong vang lên.
Lục Nghiễn mời bạn bè về nhà uống rư ợu, xem bóng đá.
Tôi không định nghe lén, nhưng khi họ nhắc đến tôi, bước chân tôi dừng lại.
"Nói thật nhé, tụi tôi đều tưởng cậu sẽ ở bên Tô Nh iễm. Cô ấy lớn lên cùng cậu, vừa xinh đẹp lại tài giỏi, nhưng tính tình thì thật sự khiến người ta khó chịu." Giang Viễn cảm thán.
"Cô ấy được nuông chiều quá nên sinh hư, gây rối bao năm rồi, mà vẫn chưa biết chán."
Lục Nghiễn tựa người vào sofa, cúi đầu nhìn đồng hồ, giữa hàng lông mày khẽ lộ vẻ sốt ruột.
Nhìn thời gian, chắc cô ấy sắp đến rồi.
Nhất định cô ấy sẽ lại khóc lóc làm loạn một trận.
Nghĩ đến thôi đã thấy nhức đầu.
"Lạ thật, hôm nay cậu đính hôn với Lạc Lạc, Tô Nh iễm chịu ngồi yên à? Suốt cả ngày không thấy cô ấy đâu, rốt cuộc đi đâu rồi?" Giang Viễn thắc mắc.
Lục Nghiễn cười nhạt: "Sợ cô ấy đến quậy, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày hôm nay. Đợi cô ấy về, mọi chuyện đã an bài xong xuôi cả rồi."
"Chiêu này tuyệt đấy, người trị được Tô Nh iễm chỉ có thể là anh Nghiễn nhà chúng ta thôi!" Hứa Chu cười phụ họa.
"A Nghiễn, cậu có từng nghĩ đến điều này chưa? Nếu cậu đính hôn với Lạc Lạc, Tô Nh iễm đau lòng rời đi thì sao?" Giang Viễn đột nhiên hỏi.
Trong đầu Lục Nghiễn chợt hiện lên khuôn mặt cô gái với hàng nước mắt lăn dài, lòng anh bỗng nôn nóng một cách vô cớ.
Rồi lại lạnh giọng cười khẩy: "Tôi cầu còn không được."
Cầu còn không được.
Bảy năm thanh xuân của tôi, chỉ đổi lại câu nói này.
Tôi rút tay lại, xoay người rời đi.
Đầu đông, thời tiết vẫn chưa lạnh lắm, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh thấu từ trong ra ngoài.
Cứ tưởng sau bao lần cãi vã, chúng tôi vẫn sẽ ở bên nhau đến cuối cùng.
Nhưng anh lại vì muốn làm lễ đính hôn với người khác mà dàn dựng một màn này để tôi bị đưa vào đồn cảnh sát.
Rốt cuộc tôi phải rẻ mạt đến mức nào mới có thể để anh ta giẫm đạp lên mình hết lần này đến lần khác như thế?
Trời bắt đầu đổ mưa, bản tin dự báo thời tiết nói rằng đêm nay nhiệt độ sẽ giảm mạnh, có thể có tuyết rơi.
Mùa đông ở Hải Thành, một khi tuyết rơi thì sẽ không dứt.
Trước đây, tôi sợ nhất là mùa đông.
Lục Nghiễn luôn mở rộng áo khoác, ôm trọn tôi vào lòng, trong xe anh lúc nào cũng chuẩn bị sẵn một chiếc chăn cho tôi.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, những khoảnh khắc tôi từng ngỡ là hạnh phúc, cuối cùng cũng không thể kéo dài đến cuối cùng.
Mưa mỗi lúc một lớn, tóc tôi bết lại, dính trên trán, bước chân cũng trở nên loạng choạng.
Tôi lắc đầu, nở nụ cười nhạt.
Sao cuộc sống của tôi lại ra nông nỗi này?
Bỗng dưng, tôi không còn thiết tha tranh cãi về yêu hay không yêu nữa, tất cả đều giống như một trò hề vậy.
Tôi siết chặt chiếc áo khoác đã ướt một nửa, một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu.
Tôi muốn đến một nơi ấm áp để sống.
Nơi đó không có mùa đông, không có tuyết rơi.
Và cũng không có Lục Nghiễn.
2
Tôi chặn hết mọi liên lạc với Lục Nghiễn, kể cả bạn bè của anh ta.
Một số lạ gửi tin nhắn đến cho tôi.
Là Diêu Lạc Lạc, vợ chưa cưới của Lục Nghiễn.
[A Nghiễn đã đính hôn với tôi rồi, cô không biết anh ấy yêu tôi đến mức nào đâu. Tốt nhất là cô nên thức thời mà rút lui, giữ lại chút thể diện cho mình.]
[Trước đây, A Nghiễn ghét cô lắm, mỗi lần gặp cô xong, anh ấy đều tặng tôi một món quà để bù đắp. Những thứ cô có, tôi cũng có, mà những gì cô không có, tôi lại càng có nhiều hơn.]
[Đừng quấy rầy anh ấy nữa, nếu không, tôi sẽ nói với tất cả mọi người rằng cô đang quyến rũ chồng chưa cưới của tôi.]
Diêu Lạc Lạc là cô trợ lý nhỏ của Lục Nghiễn, người luôn tỏ ra yếu đuối đáng thương, chỉ cần bị nói nặng lời một chút đã rưng rưng nước mắt như một con mèo con.
Không biết Lục Nghiễn có biết không, nhưng từ trước tới nay cô ta luôn là người gây đủ trò sau lưng tôi.
Cô ta từng hắt rư ợu lên bộ váy cao cấp của tôi, cố ý làm đứt sợi dây chuyền kim cương của tôi.
Từ lúc đó, tôi đã biết cô ta là loại trà xanh tâm cơ rẻ tiền.
Nhưng tiếc rằng Lục Nghiễn lại cực kỳ cưng chiều cô ta.
Chỉ cần tôi hơi lớn tiếng một chút, anh ta lập tức đứng ra bảo vệ.
Bao nhiêu lần tôi tức giận, Lục Nghiễn chỉ lạnh nhạt nói: "Mấy thứ đó em có nhiều mà, cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ mới ra xã hội, có biết gì đâu? Đừng làm khó Lạc Lạc."
Dù có nhiều cũng là đồ của tôi, bị phá hỏng thì phải bồi thường.
Tôi nhờ luật sư đòi lại từng món một từ Diêu Lạc Lạc.
Sau đó, tôi rút sim ra, ném vào thùng rác.
Tra nam tiện nữ, chúc hai người đời này trói chặt nhau không rời.
Ba mẹ lên lầu, thấy tôi đang thu dọn hành lý, trong mắt họ tràn đầy lo lắng.
"Nh iễm Nh iễm, con có muốn suy nghĩ lại không? Thằng nhóc nhà họ Lục quá đáng lắm rồi, ba mẹ sẽ đi tìm nhà họ Lục để đòi lại công bằng cho con!"
Chuyện giữa tôi và Lục Nghiễn, hai nhà vốn đã ngầm mặc định chúng tôi là một đôi...
Gia thế môn đăng hộ đối, thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, chẳng có mối quan hệ nào thích hợp hơn nữa.
"Ba mẹ, nếu hai người còn muốn giữ thể diện cho con, thì đừng làm vậy. Con ra nước ngoài giúp anh trai kinh doanh chẳng phải rất tốt sao? Trước đây hai người vẫn luôn mong con có chí cầu tiến mà."
Ba mẹ tôi sững sờ.
Bởi vì, trước đây tôi quá si mê Lục Nghiễn, từ thời cấp ba đã suốt ngày chạy theo anh ta.
"Con đang giận thằng bé kia à?" Mẹ tôi cẩn thận hỏi.
Tôi ôm chặt lấy họ, kiên định nói: "Trước đây con quá bướng bỉnh, nhưng sau này sẽ không như vậy nữa."
Ba tôi vỗ vai tôi, nhẹ nhàng nói:
"Được rồi, con cái nhà họ Tô không bao giờ chịu thua. Nếu đã quyết định, cứ mạnh dạn làm. Nếu có sai lầm gì, ba mẹ luôn ở đây gánh vác cho con."
Tôi nghẹn ngào gật đầu.
Xoay người bước lên chuyến bay ra nước ngoài.
Hải Thành… đối với tôi, đây đã là một chương truyện cũ đã khép lại.

20 Lai ad lên full nhé

Sau khi chồng bị thương, đây là lần đầu tiên tôi đến quân khu để giúp anh ấy xin nghỉ phép.Tên lính gác vô cùng kinh ngạ...
13/04/2026

Sau khi chồng bị thương, đây là lần đầu tiên tôi đến quân khu để giúp anh ấy xin nghỉ phép.
Tên lính gác vô cùng kinh ngạc: "Đồng chí nữ, đồng chí đang nói đùa phải không, người mà đồng chí nói đến chính là thủ trưởng của chúng tôi."
"Hơn nữa, thủ trưởng và vợ ngài ấy ngày nào cũng cùng nhau ra vào."
"Vợ của thủ trưởng... hình như cũng không phải là chị."
Giây tiếp theo, người chồng lẽ ra phải đang nằm trong bệnh viện của tôi, lại đang nắm tay bạch nguyệt quang từ trong quân khu bước ra.
Ánh mắt chạm nhau, nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ.
Tôi nhìn anh ta mang trên mình quân hàm tướng tinh lấp lánh, cười đến mức nước mắt cũng rơi xuống.
"Một viên sao trên cầu vai của anh bằng mười năm tiền trợ cấp của tôi, vậy mà anh lại giả vờ với tôi chỉ là một tham mưu nhỏ."
"Anh nói gia đình khó khăn, tôi đem bán cả di vật bố để lại để gom tiền cho anh, ban ngày tập luyện ở đoàn văn công, ban đêm còn nhận thêm việc khâu vá, đau dạ dày toát cả mồ hôi lạnh cũng không nỡ đến đội y tế!"
"Nói cho tôi biết, tại sao lại lừa dối tôi như vậy!"
Đôi môi chồng tôi mấp máy, không nói nên lời.
Bạch nguyệt quang cười nhạt, vỗ vỗ vào vai tôi.
"Đừng trách anh ấy."
"Năm xưa khi anh ấy cưới cô, đã từng thề với tôi rằng, tất cả mọi thứ của anh ấy đều là của tôi."
"Vì vậy, đừng nhung nhớ những thứ không thuộc về cô."
Kết hôn ba năm, tôi cứ tưởng chúng tôi là người một nhà, không ngờ tôi chỉ là một diễn viên tạm thời trong kịch bản của người khác.
Nhưng, tôi mới là người vợ hợp pháp của Bùi Chính Duật cơ mà.
Bọn họ thật sự có thể lấy đi tất cả, để lại cho tôi hai bàn tay trắng sao?
1.
"Cô ngậm miệng lại, ở đây không đến lượt cô lên tiếng! Bùi Chính Duật, anh tự nói cho tôi biết, chuyện này rốt cuộc có phải là sự thật không!"
Tôi cắt ngang vẻ đắc ý của Lâm Tuyết, đỏ mắt chất vấn.
Bùi Chính Duật thở dài một tiếng.
"Tô Mạn, em nghe anh nói. Anh chỉ sợ em biết được cấp bậc của anh, tâm tư sẽ bay bổng, quên mất bản tâm. Anh cũng sợ... làm tổn thương lòng tự trọng của em. Hơn nữa, ban đầu chẳng phải em đã nói, cho dù anh có như thế nào, em cũng sẽ ở bên cạnh anh sao?"
"Bớt dùng những lời này để lừa gạt tôi đi! Ba năm! Bùi Chính Duật, chúng ta kết hôn ba năm rồi! Ba năm còn chưa đủ để anh hiểu tôi là người như thế nào sao? Nếu tôi ham muốn cấp bậc địa vị của anh, tôi sẽ bán đi di vật của bố tôi để cứu nguy cho anh sao?!"
Giọng tôi bắt đầu run rẩy.
"Hay là anh cảm thấy, tôi ngốc đến mức có thể bị lừa cả đời?"
Anh ta buông tay Lâm Tuyết ra, muốn đến kéo tôi: "Không phải đâu, Tô Mạn."
Tôi lùi lại một bước, bước chân có chút lảo đảo.
Ánh mắt tôi rơi xuống người Lâm Tuyết, cô ta đang mặc một bộ quân phục sĩ quan bằng dạ rất vừa vặn, trên vai lấp lánh sao.
Nhớ lúc trước Bùi Chính Duật còn nói đùa với tôi rằng: "Đợi sau này có điều kiện, cũng sẽ sắm cho em một bộ quân phục bằng chất liệu tốt, để em oai phong một chút."
Hóa ra anh ta đã có từ lâu, chỉ là đem cho người khác rồi.
Tôi kìm nén sự cay đắng đang trào dâng trong lòng, hỏi anh ta.
"Không phải cái gì? Vậy còn cô ta thì sao?"
"Tiểu Tuyết là bạch nguyệt quang của anh không sai, chuyện này ban đầu em cũng biết, anh có bao giờ giấu giếm quá khứ với em đâu? Bây giờ chúng anh chỉ là có qua lại trong công việc, cô ấy sắp chuyển đến quân khu của chúng ta."
Tôi cắn răng hỏi: "Vậy câu nói lúc nãy của cô ta lại có ý gì?!"
Bùi Chính Duật liếc nhìn Lâm Tuyết một cái, lúc này mới có chút qua loa mở miệng: "Ây da, con người cô ấy cứ thích nói đùa, những lời vừa nãy là trêu em thôi..."
Lời còn chưa dứt, đã bị Lâm Tuyết cắt ngang: "Không phải nói đùa, câu này chẳng phải là đêm tân hôn anh gọi điện thoại nói với em sao? Lúc đó Tô Mạn còn đang ngủ bên cạnh anh..."
Bùi Chính Duật vội vã lên tiếng: "Tiểu Tuyết!"
Lâm Tuyết bĩu môi, không nói gì nữa.
Nhưng trái tim tôi đã hoàn toàn chìm xuống hố băng.
Hóa ra tất cả chuyện này đều là sự thật.
Bùi Chính Duật không dám nhìn tôi, sự chột dạ trong giọng điệu xen lẫn vẻ mất kiên nhẫn: "Em đừng nghe Tiểu Tuyết nói bậy, không có chuyện đó đâu. Em về nhà khách trước đi, một lát nữa anh còn có cuộc họp, tối về anh sẽ giải thích với em sau."
Tôi hít sâu một hơi gió bắc lạnh thấu xương.
"Anh không cần giải thích nữa."
"Bùi Chính Duật, chúng ta ly hôn đi."
"Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, thành toàn cho hai người, rất công bằng đúng không?"
2.
"Tô Mạn, em bình tĩnh một chút, chúng ta về nhà rồi nói."
Tôi ngắt lời anh ta: "Ý anh là căn nhà trệt nhỏ xíu đó hả?"
Tôi thật sự muốn cười.
Sắc mặt anh ta thay đổi, những đồng đội đi ngang qua trong quân khu đều bắt đầu đi chậm lại, ngoái nhìn xem náo nhiệt.
Anh ta vươn tay ra kéo tôi: "Đừng làm loạn ở đây, ảnh hưởng không tốt."
"Buông ra." Tôi cắn răng nói.
Anh ta không chịu buông tay: "Chẳng phải cô chỉ cảm thấy tôi không mang lại cuộc sống tốt đẹp cho cô, trong lòng không cân bằng sao? Có cần thiết phải giả vờ tủi thân trước bàn dân thiên hạ không?"
"Tôi đã cùng cô trải qua những ngày tháng khổ sở suốt ba năm, tôi đều không oán trách, cô còn muốn thế nào nữa?"
"Tôi nói cho cô biết, cô càng như vậy, càng đừng hòng lấy được thứ gì từ chỗ tôi!"
Tôi không dám tin nhìn anh ta, không ngờ lại nghe được những lời này từ chính miệng người chồng của mình.
Tôi cảm thấy tôi không còn quen biết anh ta nữa, hay nói đúng hơn, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu rõ anh ta.
Lâm Tuyết nhìn chúng tôi giằng co, bật cười nhạo báng một tiếng.
"Đi thôi Chính Duật, giằng co ở đây trông ra thể thống gì."
"Không phải đã nói là trước khi họp sẽ đi cùng em chọn áo khoác mới sao? Tiếp đón đoàn tham quan của quân khu ngoài, hình tượng rất quan trọng."
Bùi Chính Duật quả quyết nhận lời: "Được, không vấn đề gì. Xe riêng của em, anh cũng sẽ nói với bên hậu cần một tiếng, đổi cho em một chiếc mới, dù sao cũng đại diện cho thể diện của quân khu chúng ta."
Lâm Tuyết liếc nhìn tôi đầy khiêu khích: "Nghe thấy chưa. Tài nguyên của Chính Duật cũng là tài nguyên của tôi, cô còn muốn ly hôn chia chác đồ đạc sao? Nằm mơ đi."
"Nhưng mà, bao năm qua cô thay tôi chăm sóc Chính Duật, không có công lao thì cũng có khổ lao. Nếu cô chịu gọi tôi một tiếng chị, tôi sẽ khuyên Chính Duật nói với bên hậu cần, đổi cho cô đôi giày bông sắp mòn thủng này."
Câu nói này còn đau hơn cả việc t-át thẳng vào mặt tôi.
Tôi nhớ lại vô số những ngày tháng phải tính toán chi li, nhớ lại vài năm rồi bản thân chưa sắm thêm quần áo mới, nhớ lại mỹ phẩm tôi luôn chỉ dùng loại rẻ nhất, nhớ lại những ngón tay bị kim đ-âm rách khi thức đêm khâu vá để kiếm thêm chút tiền.
Cảm giác nhục nhã không ngừng trào dâng.
Vào lúc Lâm Tuyết ngông cuồng ghé sát mặt qua, tôi đã dùng hết sức lực toàn thân, giáng một cái t-át vào mặt cô ta.
Lâm Tuyết lảo đảo một bước, ôm lấy mặt.
Thời gian như thể ngừng trôi.
Mất vài giây sau, cô ta mới phản ứng lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Cô! Con đàn bà chanh chua này! Chính Duật! Cô ta đ-ánh em!"
Bùi Chính Duật gần như phản ứng lại ngay lập tức, anh ta chắn trước mặt Lâm Tuyết.
"Tô Mạn, cô điên rồi sao?!" Vừa nói, anh ta vừa mạnh bạo đẩy tôi một cái.
Tôi đứng không vững, bị anh ta đẩy ngã gục xuống nền xi măng lạnh buốt, lòng bàn tay và đầu gối đau rát.
Tôi nhịn đau, gầm lên với anh ta: "Anh đừng ép tôi!"
Bùi Chính Duật lớn tiếng mắng: "Ép cô? Tự bản thân cô không có bản lĩnh, kết hôn ba năm vẫn chỉ là một diễn viên bình thường của đoàn văn công!"
"Tự cô không có đường lui, lấy người khác ra trút giận cái gì!"
Hơi lạnh từ mặt đất xuyên qua lớp quần mỏng manh ngấm vào trong.
Lạnh quá, toàn thân đều lạnh lẽo.
Tôi lạnh lùng nhìn bọn họ, giọng nói khàn đặc.
"Bùi Chính Duật, từ hôm nay trở đi, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt."
Anh ta ngẩn người: "Cái gì?"
"Không phải anh cảm thấy tôi đang dây dưa sao? Vậy được. Ân tình anh nợ tôi, những gì tôi đã hy sinh, tôi sẽ thông qua tổ chức, đòi lại từng đồng từng cắc."
Còn cả tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, bao gồm cả những cơ hội thăng tiến mà anh ta dùng tiền của tôi để lo lót tạo mối quan hệ, tiền lương tiết kiệm của anh ta những năm qua, căn nhà, chiếc xe, những đãi ngộ mà anh ta đã sắp xếp cho Lâm Tuyết, tất cả mọi thứ, tôi đều sẽ làm cho ra nhẽ.
Lâm Tuyết đột ngột ngẩng đầu lên: "Cô nằm mơ đi!"
Tôi không trả lời, mà tự mình bò dậy, từng bước đi về phía cổng lớn của quân khu.
Mỗi một bước đi, đầu gối đều đau nhói.
Mỗi một bước đi, trái tim đều rỉ m-áu. Nhưng lưng tôi vẫn thẳng tắp.
Con người có thể vấp ngã, nhưng không thể quỳ rạp xuống.
Còn về việc có phải đang nằm mơ hay không, tôi không cần phải trả lời cô ta, tôi tin tưởng tổ chức và kỷ luật sẽ cho tôi một đáp án.

20 Lai ad lên full nhé

Tôi sinh con được 4 ngày, bố chồng tát mẹ chồng liền mười cái bạt tai.Vừa đ/á//n/h, ông vừa quát:“Con dâu hầu hạ bố chồn...
10/04/2026

Tôi sinh con được 4 ngày, bố chồng tát mẹ chồng liền mười cái bạt tai.
Vừa đ/á//n/h, ông vừa quát:
“Con dâu hầu hạ bố chồng là chuyện đương nhiên, sao bà không bắt Yến Phương nấu cơm?”
“Sao lại dung túng cho nó ngủ nướng?”
“Nó ngủ mấy ngày rồi mà vẫn chưa đủ à?”
“Sinh con thì sao? Đàn bà nào mà chẳng sinh, có mỗi nó là quý giá chắc?”
“Ngày bà về làm dâu, tôi đã dạy bà thế nào?”
“Bà sinh xong là có thể ra đồng gánh nước rồi, nó đến ngày thứ tư mà còn chưa làm việc được à?”
“Mổ đẻ thì sao? Có phải cụt tay cụt chân đâu, sao lại không làm được việc?”
“Bà còn dám cãi lại à?”
“Bà tưởng nhà này có con dâu rồi thì cứng cánh lên hả?”
“Tôi đ/á//n/h cho nát cái miệng bà!”
Cuối cùng, ông còn đạp mẹ chồng một cái.
“Đồ chó, còn không nghe lời thì cút khỏi cái nhà này cho tôi!”
1.
Tôi sinh đôi, lại là mổ lấy thai.
Vì bệnh viện thiếu giường, đến ngày thứ ba họ đã yêu cầu tôi xuất viện.
Về đến nhà, tôi nhanh chóng thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng con khóc.
Nghe thấy mẹ chồng thay tã cho con.
Cũng biết chồng bế con đặt vào lòng tôi để cho bú.
Nhưng tôi không mở nổi mắt, cũng không muốn cử động.
Không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng chửi mắng, cứ tưởng là mình đang mơ.
Cho đến khi tiếng tát vang lên, cái sau còn to hơn cái trước.
Lại còn nhắc đến tên tôi.
Tôi mới hoàn toàn tỉnh lại, nhận ra mình không hề nằm mơ.
Mà là bố chồng đang đ/á//n/h mẹ chồng!
Tôi sững sờ.
Trước đây sao tôi không nhận ra ông già này lại hung bạo đến vậy?
Trước khi kết hôn, ấn tượng của tôi về bố chồng - Dung Đăng Nguyên - rất tốt.
Ông là giáo viên tiểu học ở quê, EQ cao, IQ cũng cao.
Lần đầu tôi theo Dung Lâm về nhà, ông đối xử với tôi rất hòa nhã.
Giống như đang trò chuyện với học sinh ông yêu thích nhất, không hề có chút vẻ bề trên.
Ông dặn Dung Lâm phải đối xử tốt với tôi, đừng phụ lòng tôi.
Mẹ chồng là một người phụ nữ nông thôn chăm chỉ, ít nói, lúc nào cũng bận rộn.
Bà không soi mói tôi, cũng không dò hỏi gia cảnh.
Khi tôi và Dung Lâm kết hôn, sính lễ bao nhiêu, tổ chức đám cưới thế nào, bố chồng đều hỏi ý kiến tôi.
Không hề mặc cả.
Khi đó, tôi thật sự nghĩ mình đã gả vào một gia đình tốt.
Sau khi kết hôn, tôi và Dung Lâm làm việc trên thành phố, còn bố mẹ chồng ở quê.
Ngày lễ tết, chúng tôi thỉnh thoảng về nhà, bố chồng luôn tươi cười hỏi công việc có vất vả không, dặn chúng tôi phải nghỉ ngơi điều độ.
Mẹ chồng ra ruộng hái rất nhiều rau quả cho chúng tôi.
Hai người kẻ xướng người họa, nhìn vô cùng hòa thuận.
Vì vậy, suốt một năm rưỡi sau khi cưới, tôi không hề nhận ra bố chồng có xu hướng b//ạ/o h/à/n/h gia đình.
Sau khi tôi mang thai, phát hiện là song thai, Dung Lâm vừa vui vừa lo.
2.
Để tránh người lớn lo lắng quá mức, tôi không cho anh nói với bố mẹ.
Mãi đến khi thai hơn tám tháng, Dung Lâm mới gọi điện cho mẹ chồng, nhờ bà lên chăm sóc tôi.
Sau khi đến, mẹ chồng gánh hết việc nhà, từ giặt giũ đến nấu ăn đều tự tay làm.
Bà chăm sóc tôi rất chu đáo, ba bữa mỗi ngày đều nấu theo khẩu vị của tôi.
Trên mạng thường có video con dâu than phiền bị mẹ chồng ép ăn đồ bổ trong thai kỳ.
Hoặc vì muốn sinh con trai mà bắt uống những bát canh đen sì.
Mẹ chồng tôi không làm vậy.
Bà luôn hỏi tôi có muốn ăn gì không.
Rồi lặng lẽ làm việc.
Cuộc chiến mẹ chồng - nàng dâu mà tôi từng lo lắng hoàn toàn không xảy ra.
Trước đó, chồng tôi đã liên hệ thuê người chăm ở cữ, vì sợ tôi sinh một lần hai đứa, mẹ chồng một mình không lo xuể.
Nhưng trước khi tôi sinh, bố chồng lại đến.
Ông nói:
“Không cần thuê người, tôi có một tháng nghỉ, vừa hay đến giúp. Hồi nhỏ Dung Lâm cũng là do tôi chăm, tôi có kinh nghiệm, đừng tốn tiền vô ích.”
Chúng tôi nghĩ người già tiết kiệm, lại có hai ông bà cùng chăm tôi và hai đứa trẻ, chắc là ổn.
Dung Lâm tan làm cũng sẽ phụ giúp, nên anh đã hủy người chăm.
Không ngờ, cái gọi là “giúp đỡ” của bố chồng, lại là b//ạ/o h/à/n/h người mẹ chồng đang vất vả chăm sóc tôi và con!
Hơn nữa, ông vừa đ/á//n/h vừa nhắc đến tên tôi - rõ ràng là giec gà dọa khỉ.
Ông trút giận lên mẹ chồng, thực chất là muốn dằn mặt tôi.
Bề ngoài ông đang bắt nạt mẹ chồng, nhưng thực chất là đang sỉ nhục tôi!
Thế Dung Lâm đâu?
Mới bảy giờ sáng, anh còn chưa đi làm.
Cha anh đ/á//n/h mẹ anh như vậy, anh cũng không can thiệp?
Những cái tát vang dội giáng xuống mặt mẹ chồng, chẳng khác nào giáng vào mặt tôi.
Tôi không thể nhịn nổi.
Thực ra, ngay từ cái tát thứ ba, tôi đã gượng dậy.
Khi tôi cố nén đau, chậm rãi lết ra đến cửa, mẹ chồng đã phải chịu đến cái tát thứ năm.
Tôi nhìn rõ cảnh trong phòng khách, hít vào một hơi lạnh.
3.
Bố chồng đ/á//n/h người bằng cả hai tay, một cái tát vung sang, rồi lập tức vung ngược lại.
Hai bên má của mẹ chồng nhanh chóng sưng đỏ đối xứng.
Dung Lâm cũng đang ở phòng khách.
Nhưng anh ta ngồi trên sofa, như một khúc gỗ, không hề nhúc nhích.
Mặc cho từng cái tát của bố mình liên tiếp giáng xuống mặt mẹ.
Ngoài ba người họ ra, còn có một “vị khách không mời”.
Đó là bác dâu của Dung Lâm.
Bố chồng có hai anh em, bác trai mất từ sớm.
Bác dâu không tái giá, một mình nuôi con trai lớn.
Trước đây lúc trò chuyện, bà từng nói, sau khi bác trai qua đời, có rất nhiều người mai mối cho bà, thậm chí có người đàn ông còn chấp nhận ở rể.
Nhưng bà yêu chồng, lại sợ con chịu thiệt, nên không muốn tái hôn.
Khi đó tôi còn cảm khái trước tình nghĩa của bà, trong lòng rất kính trọng.
Nhưng bây giờ nhìn thế nào cũng thấy sai sai.
Lúc này, bác dâu đứng cạnh bố chồng, nhỏ giọng khuyên:
“Đăng Nguyên, thôi đừng đ/á//n/h nữa.”
“Trước khi Dung Lâm kết hôn, em dâu cũng đâu biết cháu dâu lại như thế này.”
“Em dâu à, không phải tôi nói gì, nhưng em đã làm mẹ chồng rồi, phải có uy của mẹ chồng.”
“Con dâu làm sai thì phải dạy, phải phê bình.”
“Nếu bây giờ em không quản, sau này về già, con dâu sẽ trèo lên đầu em mà đi vệ sinh đấy.”
“Đăng Nguyên là giáo viên giỏi, cả đời vẻ vang.”
“Nếu về già lại bị con dâu b//ắ/t n/ạ//t, ông ấy chịu sao nổi? Em không nghĩ cho ông ấy à?”
“Con không dạy là lỗi của cha, con dâu không dạy là lỗi của mẹ chồng.”
“Em mau xin lỗi Đăng Nguyên đi, đảm bảo sau này mỗi ngày 6 giờ gọi cháu dâu dậy nấu cơm…”
Trong lòng tôi bốc lên một cơn giận.
Khuyên người mà khuyên kiểu đó sao?
Những lời “khuyên nhủ” của bà với bố chồng chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Ông ta càng đ/á//n/h càng mạnh tay.
Mẹ chồng bị đ/á//n/h lùi dần, đến khi lưng va vào bàn trà mới đứng vững lại.
Hai bên má bà đỏ ửng, nhưng không khóc, trong mắt cũng không có lấy một giọt nước.
4.
Biểu cảm của bà là sự tê dại.
Là kiểu tê dại của một người không thể chống cự, chỉ có thể cam chịu.
Tôi lấy điện thoại ra, mở camera, ghi lại toàn bộ cảnh này.
Vừa quay, tôi vừa nhìn phản ứng của Dung Lâm.
Trong lòng tôi thầm đếm.
Tôi muốn xem, phải đến cái tát thứ bao nhiêu thì anh ta mới đứng dậy?
Mười cái tát đã xong, Dung Lâm vẫn không nhúc nhích.
Bố chồng lắc lắc tay, rồi lại đá mạnh mẹ chồng một cái.
“Đồ chó, còn không nghe lời thì cút khỏi cái nhà này cho tao!”
Lúc này bác dâu mới kéo tay ông ta, giả vờ khuyên:
“Thôi được rồi, đừng đ/á//n/h nữa, em dâu biết sai rồi, sẽ sửa mà. Anh ngồi xuống đi, đ/á//n/h lâu như vậy, tay có đau không?”
Bà cầm tay ông ta lên xem, giọng trách yêu:
“Anh xem đi, lòng bàn tay đỏ hết rồi! Dù sao cũng không thể làm bản thân bị thương chứ, mau ngồi xuống!”
Bố chồng hậm hực ngồi xuống sofa.
Bác dâu nâng tay ông ta, thổi phù phù, vẻ mặt đầy xót xa.
Trông chẳng khác nào chị dâu như mẹ.
Cơn giận của bố chồng vẫn chưa nguôi, ông trừng mắt mắng mẹ chồng:
“Nhìn chị dâu mà xem! Một mình nuôi con vất vả như vậy, mà vẫn dạy dỗ con cái nên người, con trai con dâu đứa nào cũng hiếu thuận. Bà còn không bằng một ngón chân của bà ấy!”
Mặt mẹ chồng sưng đỏ đến khó coi, biểu cảm vẫn tê dại, không biện minh.
Bố chồng lại chỉ vào Dung Lâm mà mắng:
“Còn mày nữa, đồ ngu! Bác dâu mày giới thiệu cho mày hơn chục cô gái tốt, mày không chịu, cứ nhất quyết cưới cái thứ tai họa này! Sinh ra hai đứa con gái vô dụng, lại còn lười chảy thây, bảy tám giờ vẫn chưa dậy nấu cơm!”
Dung Lâm như con rối gỗ, không động đậy, không nói lời nào, cũng không nhìn ông ta.
Ánh mắt ông già quét qua, bất chợt thấy tôi đang đứng ở cửa cầm điện thoại quay phim, lập tức nổi trận lôi đình.
“Yến Phương, cô đang lén quay tôi phải không? Cô dám quay lén bố mẹ chồng à? Nhà họ Yến dạy dỗ cô kiểu đó đấy hả?”
5.
Ông ta đứng bật dậy, vừa xắn tay áo vừa xông về phía tôi.
“Bố mẹ cô không dạy dỗ cô cho tử tế, hôm nay tôi dạy thay họ!”
Mẹ chồng hoảng hốt chạy lên chắn trước mặt:
“Ông không thể đ/á//n/h Yến Phương, bố chồng đ/á//n/h con dâu sẽ bị người ta cười chê…”
Bố chồng lại tát bà thêm hai cái.
“Tôi đ/á//n/h nó thì sao? Nhà họ Yến không biết dạy con, hôm nay tôi làm bố chồng sẽ dạy nó quy củ làm dâu!”
Mẹ chồng ôm chặt lấy cánh tay ông ta, quay đầu hét với tôi:
“Yến Phương, mau chạy đi!”
Nhưng tôi có thể chạy đi đâu?
Vết mổ của tôi còn chưa lành, đi lại còn khó, làm sao chạy nổi ông ta?
Hai đứa trẻ trên giường đột nhiên khóc lớn.
Tôi vội quay vào phòng, khóa trái cửa.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Bố chồng chạy tới đá cửa:
“Mở cửa!”
Tôi không đáp, bò lên giường cho con bú.
Mẹ chồng cầu xin:
“Ông đừng đá cửa nữa, tôi xin ông, ông dọa bọn trẻ rồi!”
Bố chồng gầm lên:
“Hai đứa con gái vô dụng thì có gì đáng thương! Sinh con cũng không biết sinh, chị dâu nó vào nhà là sinh con trai, nó một lần sinh hai đứa con gái, lại còn mổ, tốn tiền!”
Tôi không thể tin nổi.
Ông già này sao có thể giấu kỹ đến vậy?
Trước đây cái vẻ hiểu biết, trí tuệ cao, EQ cao của ông ta… đều là giả sao?
Con người thật của ông ta không chỉ b//ạ/o h/à/n/h gia đình, mà còn trọng nam khinh nữ!
Bác dâu chạy tới gõ cửa:
“Yến Phương à, cháu mau xóa mấy thứ trong điện thoại đi. Bố chồng cháu là giáo viên giỏi, loại video mất mặt như vậy không thể để lộ ra ngoài, nếu không ông ấy không còn mặt mũi gặp ai nữa đâu.”
Câu nói đó, với bố chồng tôi, càng như thêm dầu vào lửa.
Ông ta tức đến phát điên, ra sức đá cửa...

20 Lai ad lên full nhé

Address

Hà Linh
45000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hà Tĩnh Online posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hà Tĩnh Online:

Share