22/05/2026
Phụ nữ kiệt sức trông như thế nào? Lời tự thú của cánh mày râu.
Đàn ông tụi tôi khi kiệt sức nhìn dễ lắm. Thường là nằm dài trên sofa, ít nói, hoặc kiếm đâu đó một góc ngồi im như cục đá hết pin. Nhưng phụ nữ thì khác. Lạ ở chỗ... họ càng mệt lại càng làm nhiều việc hơn.
Hôm trước tôi ngồi ở tiệm nhìn vợ dọn hàng. Bả đi qua đi lại liên tục. Lau kính, sắp hàng, trả lời khách, kiểm tra đơn. Xong còn tranh thủ gọi điện hỏi thằng nhỏ ăn cơm chưa.
Miệng thì không ngừng hoạt động:
“Tiền điện tháng này tăng dữ.”
“Đơn kia sao giao chậm quá.”
“Mai nhớ đưa con đi học sớm.”
Tôi nhìn một hồi rồi nói:
“Thôi ngồi nghỉ chút đi.”
Bả không thèm ngẩng đầu:
“Nghỉ cái gì mà nghỉ.”
“Để anh làm.”
“Đợi anh làm chắc tới mùa quýt.”
Tôi tin rất nhiều ông chồng từng nghe câu đó. Nhưng hôm đó tôi chợt nhận ra một chuyện: Có khi người phụ nữ mệt nhất trong nhà lại chính là người đang... chạy nhiều nhất. Phụ nữ kiệt sức không phải lúc họ khóc, cũng khác lúc họ than. Đôi khi họ chẳng than câu nào. Họ chỉ làm. Làm tiếp. Làm nữa. Làm cho tới lúc bản thân chẳng còn thời gian nghĩ mình mệt hay không.
Nguy hiểm nhất là khi họ bắt đầu quen với chuyện: “Thôi để mình làm cho nhanh.”
Cái câu đó nghe vô hại, nhưng lặp đi lặp lại đủ lâu, nó biến một người phụ nữ thành trung tâm điều hành của cả gia đình. Việc lớn, việc nhỏ, việc... ai cũng nhớ gọi họ.
Có lần tôi nhìn bàn tay vợ. Bàn tay phụ nữ mà, ngày xưa mềm, giờ có những vết khô vì nước rửa chén. Mùi dầu gió, mùi nước lau sàn, mùi bếp núc... mùi của đủ thứ lo toan. Tự nhiên thấy thương. Không phải kiểu thương hại, mà là thương vì lâu quá rồi... hình như ai cũng quen với việc cô ấy mạnh mẽ. Kể cả chính cô ấy.
Hôm sau tôi ghé cửa hàng trang sức, chọn một chiếc lắc tay Vàng đính đá. Loại đơn giản thôi, không cầu kỳ, không phô trương.
Tối về tôi cầm tay bả, đeo vào. Bả nhìn rồi hỏi ngay:
“Mua nhiêu tiền đó?”
Đúng là phụ nữ, lãng mạn được ba giây là quay về thực tế. Tôi cười:
“Không bận tâm tiền bạc. Anh chỉ muốn em nhớ một chuyện: Em không phải siêu nhân.”
Bả cười. Lần đầu tiên sau mấy ngày, một nụ cười rất nhỏ nhưng đủ làm căn nhà nhẹ đi hẳn.
Lúc đó tôi mới nhận ra, điều người phụ nữ cần đôi khi không phải một món quà lớn, không phải chuyến du lịch đắt tiền, không phải điều gì quá ghê gớm. Mà là cảm giác: Có người nhìn thấy sự cố gắng của mình. Có người biết mình đang mệt. Có người nhớ rằng mình cũng cần được chăm sóc.
Tôi để ý thấy một điều: Trang sức đẹp nhất chính là lúc người đeo, nhìn xuống và mỉm cười. Vì nó nhắc họ rằng: Mình vẫn là phụ nữ. Mình vẫn xứng đáng được nâng niu.
Nếu dạo này người phụ nữ bên cạnh các ông hơi cáu, hơi khó tính, hay càm ràm hơn bình thường... đừng vội nghĩ cô ấy thay đổi. Có khi, cô ấy chỉ đang mệt quá thôi.
Thử đỡ cố ấy một việc. Rửa giúp cái chén, đưa con đi học một hôm, pha ly nước.
Nửa kia của các ông dạo này có đang bật chế độ "tự làm hết" không? Nếu có... đừng đứng đó phân tích tâm lý. Xắn tay lên làm bớt việc. Tin tôi đi, hiệu quả hơn mọi bài diễn văn.😄😆