Đà Lạt Tin

Đà Lạt Tin ❤️Mọi người nhớ follow kênh để update truyện hay nha❤️Ủng hộ page bằng 1 tim nhe

[FUII] Năm 1980, khu đại viện quân khu Bắc Bình.“Vợ của quân nhân đóng ở tiền tuyến nếu muốn ly hôn, trừ phi bên kia có ...
18/12/2025

[FUII] Năm 1980, khu đại viện quân khu Bắc Bình.

“Vợ của quân nhân đóng ở tiền tuyến nếu muốn ly hôn, trừ phi bên kia có lỗi nghiêm trọng, nếu không thì nhất định phải được đối phương đồng ý.”

Lan Mộng bình tĩnh nói:

“Không cần anh ta đồng ý. Vì anh ta có lỗi nghiêm trọng — ngoại tình.”

Trên mặt nhân viên hiện lên vài phần thương cảm:

“Được, tổ chức sẽ giúp chị nộp đơn lên. Khoảng mười ngày nữa sẽ có phê duyệt.”

Mười ngày.

Lan Mộng thầm nhẩm con số này trong lòng, cảm giác như trút được gánh nặng.

Tốt quá rồi. Cuối cùng cũng sắp kết thúc tất cả.

Lan Mộng trở về ký túc xá đơn vị trong đại viện, vừa mở cửa thì thấy Trịnh Hứa đang chuẩn bị ra ngoài.

Thấy cô quay về, trong mắt Trịnh Hứa thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên:

“Em đi đâu thế?”

Vì là vợ quân nhân nơi chiến trường, mấy năm nay Lan Mộng yên tâm ở nhà lo việc nội trợ, gần như rất ít khi ra ngoài.

Lan Mộng qua loa nói:

“Đi dạo dọc bờ ao, thư giãn một chút.”

Trịnh Hứa dò xét hỏi:

“Thư giãn? Sao, vẫn còn buồn vì chuyện anh với Lâm Hàm à?”

Vừa nghe đến cái tên này, sắc mặt Lan Mộng liền lạnh nhạt.

Cô quay người đi vào nhà, Trịnh Hứa bước theo sau cô không rời:

“Anh chỉ là thấy thương Lâm Hàm, một người phụ nữ lại còn dắt theo con nhỏ, đáng thương quá, thôi… không nói chuyện này nữa…”

Anh ta chuyển chủ đề, lại hỏi:

“Tối em muốn ăn gì, để anh nấu?”

Giọng Lan Mộng không mang theo cảm xúc:

“Làm món thịt xào đi, Đóa Đóa nói cả nửa tháng rồi là muốn ăn món đó.”

“Được.”

Trịnh Hứa xoa đầu Lan Mộng. Bốn giờ chiều, khu đại viện im ắng, Đóa Đóa cũng đã được đưa đến trường học, còn một tiếng nữa mới về.

Trịnh Hứa bước nhanh mấy bước, buộc Lan Mộng đang dọn dẹp phòng phải dừng tay, một tay anh ta ôm lấy eo cô,

“Đóa Đóa cũng lớn rồi, hay là tụi mình sinh thêm đứa nữa nhé, giờ cũng chẳng có ai ở nhà, hai ta…”

Anh ta vừa nói vừa cởi đồ Lan Mộng.

Lan Mộng gỡ khỏi vòng tay anh ta:

“Em không muốn sinh thêm nữa, có Đóa Đóa một đứa là đủ rồi.”

“Vợ à, sinh thêm một đứa đi mà.”

Trịnh Hứa còn định thuyết phục, không ngờ hai người giằng co mạnh tay, vướng vào góc bàn.

Chồng tài liệu mà Lan Mộng đang dọn rơi vãi khắp nơi.

Trịnh Hứa dừng lại, mắt nhanh tay lẹ nhặt lên:

“Cái gì đây…”

Tim Lan Mộng suýt nhảy ra khỏi cổ họng, theo phản xạ muốn ngăn lại:

“Không có gì, anh đừng động vào…”

Ngón tay Trịnh Hứa đã kẹp lấy tờ giấy xác nhận đơn ly hôn.

Đúng lúc đó, một cuộc gọi đến.

Anh ta liếc nhìn màn hình điện thoại, thấy chú thích là ai thì gần như theo phản xạ liếc Lan Mộng một cái.

Thấy cô không có biểu hiện gì, anh ta nghĩ một chút rồi vẫn bắt máy:

“Tiểu Lâm, em gọi anh có việc gì à?”

Cách một khoảng ngắn, Lan Mộng cũng nghe thấy giọng vui mừng của Lâm Hàm bên kia:

“Anh Trịnh, anh mau đến đây! Báo cáo mà tụi mình nghiên cứu hôm trước có tiến triển mới rồi!”

“Thật hả!”

Trịnh Hứa bật dậy, tờ giấy ly hôn thuận theo rơi khỏi tay anh ta.

Anh ta hoàn toàn không để ý, chỉ một mực xác nhận lại với Lâm Hàm, hưng phấn nói:

“Anh tới ngay, em chờ anh một lát!”

Lan Mộng suy nghĩ một chút, vẫn nhắc anh ta:

“Không phải anh nói muốn làm món thịt xào cho Đóa Đóa sao?”

Nhưng Trịnh Hứa vui quá, hoàn toàn không nghe rõ Lan Mộng nói gì:

“Anh đi trước nhé, có chuyện gì để tối về rồi nói!”

Lan Mộng nhìn anh ta vội vàng thay đồ, luống cuống tay chân, còn giẫm lên tờ giấy đó một dấu chân.

Sau khi Trịnh Hứa rời đi, Lan Mộng cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười chua chát.

Cô ngồi xổm xuống, nhặt tờ giấy có dấu giày in lên, nhẹ nhàng khóa vào ngăn tủ trong cùng.

Đây là năm thứ năm cô và Trịnh Hứa kết hôn.

Sau khi tốt nghiệp, cô lên núi xuống ruộng, sau lại làm phóng viên chiến trường, không tránh khỏi đắc tội với một số người.

Một đêm nọ tan ca về, cô bị một gã đàn ông dùng dao ghì vào cổ.

Cô sợ đến mức khóc không thành tiếng, mắt thấy con dao càng lúc càng gần, đúng lúc ấy, Trịnh Hứa từ trời giáng xuống cứu cô.

Hôm đó khi cô nhìn Trịnh Hứa, cứ như nhìn thấy vị thần cứu thế.

Sau đó, bất chấp tất cả phản đối, cô kiên quyết đòi gả cho Trịnh Hứa, ba mẹ khuyên can không ngừng.

Ban đầu cô còn do dự, cho đến khi thấy Trịnh Hứa tan ca khuya về, ăn cơm chỉ với đậu phộng, cô đau lòng đến mức nước mắt không ngừng rơi.

Thế là cô dứt khoát từ bỏ công việc phóng viên, ngồi hơn mười tiếng xe để đến bên Trịnh Hứa chăm sóc anh.

Trịnh Hứa là một thiếu úy, trong mắt người ngoài luôn là mẫu đàn ông cương nghị quả cảm.

Nhưng hôm cô xuất hiện với túi lớn túi nhỏ, mắt Trịnh Hứa đỏ bừng vì kinh ngạc.

Anh ôm chặt lấy cô, cằm tựa lên vai cô, giọng nghẹn ngào:

“Mộng Mộng, nếu một ngày anh Trịnh Hứa phụ em, anh không xứng là con người!”

Anh nói được làm được, những năm qua đối xử với cô tốt đến không thể tốt hơn.

Rõ ràng là cô bỏ việc, vậy mà hàng xóm trong đại viện lúc nào cũng trêu chọc, nói Thiếu úy Trịnh đúng là mẫu đàn ông biết lo việc nhà.
12504 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 18:50:28

[FUII] Phó Tư Niên trốn cưới suốt năm năm.Mãi đến khi con chim nhỏ của anh ta sinh con xong, anh mới ôm nhẫn kim cương q...
18/12/2025

[FUII] Phó Tư Niên trốn cưới suốt năm năm.

Mãi đến khi con chim nhỏ của anh ta sinh con xong, anh mới ôm nhẫn kim cương quay về cầu hôn tôi.

“A Nguyệt, lấy anh nhé.”

“Du Du sinh con trai rồi, ông nội không còn cách nào khác đành phải chấp nhận cô ấy.

Sau này ba người chúng ta sống với nhau thật vui vẻ.”

Phó Tư Niên lơ đãng giơ chiếc nhẫn ra.

“Du Du không có gia thế hiển hách như em, anh cũng là bị ép thôi.”

Tôi vừa xem báo cáo tài chính, vừa nhìn anh ta như thể đang nhìn một kẻ thiểu năng.

Anh ta không biết đây là Trung Quốc mới sao?

Mơ tưởng tam thê tứ thiếp là vì sáng nay quên uống thuốc à?

Anh ta nhìn tôi, cười khẩy:

“Phụ nữ thì lo làm vợ làm mẹ đi, đừng suốt ngày nghĩ đến sự nghiệp.

Học Du Du ấy, sớm sinh cho anh một đứa con trai mới là chính đạo.”

Tôi cố nhịn cơn buồn nôn, nghe anh ta thao thao bất tuyệt về chuyện truyền thừa dòng họ, nam chủ ngoại – nữ chủ nội.

Chỉ có thể bật cười lạnh một tiếng:

“Miếu đường là tử cung trong tưởng tượng của đàn ông.

Còn gia phả là sợi dây rốn mà các người tự tưởng ra.”

“Phó thiếu gia, ngày mai tôi sẽ thu mua công ty của anh.

Sau này đi giao hàng nhớ đừng tới trễ, vì hệ thống thưởng phạt đúng giờ của tôi không biết đùa đâu.”

Chương 1

Phó Tư Niên trốn cưới suốt năm năm.

Mãi đến khi Du Du sinh con trai, anh ta mới quay lại, ôm nhẫn kim cương cầu hôn tôi.

“A Nguyệt, lấy anh nhé.”

“Du Du sinh con rồi, ông nội cũng buộc phải nhận cô ấy.

Sau này ba người chúng ta sống với nhau thật vui vẻ.”

Phó Tư Niên thản nhiên giơ chiếc nhẫn ra.

“Du Du không có gia thế như em, anh cũng bị ép thôi.”

Tôi vẫn đang xem báo cáo tài chính, vừa nhìn anh như nhìn một thằng ngốc.

Anh ta không biết bây giờ là thời nào à?

Còn mơ mộng một chồng nhiều vợ, là vì sáng nay quên uống thuốc sao?

Anh ta nhìn tôi, nhếch mép cười:

“Em là phụ nữ thì nên dịu dàng một chút.

Chỉ riêng điểm này em đã thua xa Du Du rồi.

Có ai lại coi vị hôn phu của mình như không khí như em không?”

Thấy tôi thu lại nụ cười, sắc mặt lạnh đi.

Phó Tư Niên mới dịu giọng xuống một chút:

“Anh biết em vẫn còn giận chuyện anh trốn cưới.

Nhưng lúc đó bụng Du Du đã to không giấu được, anh chỉ có thể ở bên cô ấy sinh con trước.

Em đừng vì chuyện đó mà tỏ thái độ với mẹ con cô ấy.”

Sau khi anh ta bỏ trốn, tôi vùi đầu vào việc điều hành công ty gia tộc, chẳng còn thời gian nghĩ đến yêu đương gì nữa.

Hôm nay nghe mấy lời như từ thời phong kiến ấy, tôi cũng chẳng buồn nổi giận.

“Phó thiếu gia đúng là mặt dày.

Thời nay rồi mà còn mơ một chồng nhiều vợ? Phúc khí tề nhân?”

Phó Tư Niên vắt chân lên bàn, cười cợt:

“A Nguyệt, mấy năm không gặp em vẫn ngây thơ như trước.

Trong cái giới này, đàn ông có tiền ai mà chẳng có đàn bà vây quanh?

Nhà họ Thẩm các em cần thể diện thì anh cho thể diện.

Đợi anh dẫn Du Du gặp ông nội xong, sẽ đi đăng ký kết hôn với em.

Danh phận phu nhân chính thức của nhà họ Phó, chỉ có thể là em.”

“Với lại, em chống đỡ một mình mấy năm nay cũng vất vả lắm rồi đúng không?”

“Tôi đã nói rồi, mở công ty, quản lý doanh nghiệp vốn dĩ không phải việc phụ nữ các em nên làm.

Cô Thẩm, sớm gác kiếm về nhà rửa tay nấu canh cho tôi đi.”

Phó Tư Niên định lại gần trêu ghẹo, nhưng tôi lạnh mặt né tránh.

Cảm nhận được sự phản kháng của tôi, anh ta lập tức trở mặt.

“Thẩm Tri Nguyệt, bày cái dáng vẻ tiểu thư cao cao tại thượng đủ rồi đấy.

Nhanh chóng nhận nhẫn đi, đừng tưởng mình là trinh nữ băng thanh ngọc khiết gì.”

Giọng tôi lạnh xuống ngay lập tức:

“Xem ra Phó thiếu gia cũng biết mình đã gây tội gì rồi nhỉ?”

Phó Tư Niên nghẹn họng trong chốc lát.

Năm năm trước, trong lễ đính hôn, Phó Tư Niên đột ngột bỏ trốn, biến mất như bốc hơi khỏi nhân gian.

Cùng lúc đó, xưởng sản xuất quan trọng nhất của nhà họ Thẩm cũng xảy ra nổ lớn.

Không chỉ thiệt hại hàng hóa nghiêm trọng, mà còn có nhân viên thiệt mạng.

Còn tôi thì bị đòn kép từ việc vị hôn phu bỏ trốn và tai họa trong nhà.

Ngày nào cũng uống rượu giải sầu, say như chết.

Cuối cùng, trong một đêm mưa, tôi bị một người đàn ông lạ cưỡng bức.

Sau khi xong việc, người đàn ông ấy—có vẻ như thấy áy náy—mới nói cho tôi biết sự thật.

Hóa ra Phó Tư Niên để thuyết phục nhà họ Phó chấp nhận Giang Du Du, đã thuê người bên trong nhà máy gây nổ.

Sau đó lại bỏ tiền thuê người cưỡng bức tôi.
11923 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 16:28:15

[FUII] Lại một lần nữa bị Hoàng hậu xô xuống hồ, ta hôn mê bất tỉnh.Để bảo toàn thanh danh cho Hoàng hậu, Hoàng đế bèn l...
18/12/2025

[FUII] Lại một lần nữa bị Hoàng hậu xô xuống hồ, ta hôn mê bất tỉnh.

Để bảo toàn thanh danh cho Hoàng hậu, Hoàng đế bèn làm bộ giáng tội nàng,truyền chỉ bắt nàng lưu lại bên giường bệnh hầu hạ ta, cho đến khi ta tỉnh dậy.

Giữa cơn mơ hồ, ta nghe một giọng nói xa lạ vang bên tai:“Ngươi rốt cuộc phải làm sao mới chịu rời đi?!”

Chính giọng nói ấy tự xưng là hệ thống.

Lúc ấy ta mới bàng hoàng hiểu ra

Hoàng hậu là nữ tử đến từ dị thế, đảm đương vai trò công lược nữ chủ.

Trước khi đến nơi này, hệ thống đã nói rõ với nàng.

Công lược thành công thì nhất định phải trở về thế giới ban đầu, như vậy mới có thể nhận lấy phần thưởng gấp đôi.

Thế nhưng sau khi công lược thành công,Hoàng hậu lại đổi ý.

Một người một hệ thống cãi nhau kịch liệt trước giường bệnh của ta.

Hoàng hậu phẫn nộ đập cửa bỏ đi.

Ta liền mở mắt.

“Hệ thống, nếu được… ngươi có thể đổi người trở về thành ta, được chăng?”

Ta lại một lần nữa rơi xuống hồ trong ngự hoa viên.

Vẫn là bị Hoàng hậu đẩy.

Đây chẳng phải lần đầu nàng làm chuyện này.

Lần trước nữa, là vì ta nhập cung.

Lần trước, là bởi vì Tô Thừa Hiên nói với ta thêm hai câu.

Còn lần này, là bởi vì trong yến tiệc cung đình, Tô Thừa Hiên nhìn ta thêm hai lần.

Ngươi hỏi Tô Thừa Hiên là ai?

Hắn là Thánh thượng đương triều, Hoàng đế của nước Khải.

Cũng là phu quân của toàn bộ nữ nhân trong hậu cung.

Nhưng Hoàng hậu lại không nghĩ vậy.

Hoàng hậu nói,

Tô Thừa Hiên là “lão công” của nàng.

Là trượng phu chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.

Nàng không cho phép bất kỳ nữ nhân nào đến gần Hoàng đế, dù chỉ một bước.

Nếu đến gần, thì kết cục chính là như ta đây.

Không phải sao, vừa hôm qua trong yến tiệc, Hoàng đế chỉ nhìn ta thêm hai lần.

Sáng hôm sau, ta liền bị Hoàng hậu đẩy xuống hồ.

Lại còn là đích thân nàng ra tay.

Khoảnh khắc thân thể ta rơi vào mặt nước, làn nước lạnh thấu xương lập tức nuốt chửng lấy ta.

Hồ nước hóa thành vô số chiếc kim nhọn, đâm xuyên da thịt.

Hàn khí theo tứ chi trăm mạch mà len lỏi vào tận trong cốt tủy.

Ta cố gắng giữ bình tĩnh, mong thân thể có thể nổi lên.

Nhưng không chống đỡ nổi làn nước đầu đông lạnh giá này.

Trên mặt hồ thậm chí đã kết một lớp băng mỏng.

Khiến thân thể ta gần như tê dại, không còn chút sức lực nào để giãy giụa.

“Hoàng hậu nương nương! Xin người tha cho nương nương nhà nô tỳ một con đường sống!”

“Nếu không cứu người, thật sự sẽ chết mất mạng đó!”

Tiếng cầu xin đứt quãng của thị nữ thân cận tên Vãn Thu vang vọng không dứt.

Chẳng bao lâu sau, cũng chẳng còn âm thanh gì nữa.

Nghĩ lại, hoặc là bị bịt miệng, hoặc là đã bị kéo đi rồi.

Muốn nhờ người đến cứu, chỉ e là chuyện viển vông.

Ta chẳng thể để tâm tới nàng, lúc này trong đầu chỉ toàn là ý niệm cầu sinh.

Ta liều mạng giãy giụa giữa làn nước lạnh buốt trong hồ.

Mà những kẻ đứng trên bờ, lại đặc biệt hả hê thưởng thức cảnh tượng ấy.

“Đã nói rồi, Tô Thừa Hiên là lão công của bổn cung, ai dám câu dẫn hắn, chính là kết cục này!”

“Các ngươi hãy mở to mắt mà nhìn kỹ đi, xem kỹ kết cục của nàng ta!”

“Ai cũng không được phép cứu! Kẻ nào cứu nàng, chính là đối địch với bổn cung!”

“Phải chăng là vậy?!”

Một giọng nam đột nhiên truyền vào tai ta.

Đôi tay đã gần như vô lực giãy giụa trong nước, càng lúc càng yếu ớt.

Một bàn tay vươn tới, nắm chặt lấy ta.

Cuối cùng…Cũng có người đến cứu.

Ta yên tâm nhắm mắt, rơi vào hôn mê.

Trong cơn mê man kéo dài, ta rốt cuộc cũng dần tỉnh lại.

Là bị tiếng tranh cãi của hai người làm cho giật mình.

Ban đầu ta cứ ngỡ là Hoàng hậu đang cãi nhau với Hoàng thượng.

Dù sao thì, mỗi lần nàng ta chủ động hại người, Hoàng thượng đều sẽ vì thế mà trách mắng nàng.

Nào ngờ lần này, lại không phải.

“Ngươi rốt cuộc có còn nhớ mình đã hứa gì trước khi đến đây không?”

“Công lược xong Hoàng đế thì phải lập tức trở về, chỉ có vậy mới nhận được phần thưởng gấp đôi.”

“Giờ thì sao hả? Ngươi định giở trò gì đây?”

Là một giọng nói xa lạ.

Giọng ấy nghe non nớt, như thể một tiểu cô nương mới độ mười bốn mười lăm.

“Ta nào có nói không về, chỉ là…”

Giọng này là của Hoàng hậu, dù có hóa thành tro, ta cũng nhận ra được.

“Chỉ là cái gì? Ta mặc kệ ngươi bịa ra cớ gì!”

“Hành vi của ngươi chính là không muốn trở về! Trước kia là ngươi cầu xin ta, ta mới lựa chọn phương án có phần thưởng gấp đôi!”

“Nếu không phải ngươi cầu xin, ta sao có thể chọn cái này được chứ?!”

Giọng tiểu cô nương vang lên đầy phẫn nộ.

“Giờ ngươi không muốn quay về, còn khiến ta bị trừ điểm thưởng!”

Hai người cãi cọ rất lâu.

Ta nằm yên trên giường, chẳng thể nhúc nhích, chỉ cố gắng mở mắt hé ra một khe nhỏ.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ta đổ mồ hôi lạnh toàn thân.
12728 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 14:09:35

[FUII] Khi tôi – người bị gọi là “Tử Thần sa thải” – cầm tập hồ sơ bước ra khỏi phòng giám đốc, cả dãy văn phòng lập tức...
18/12/2025

[FUII] Khi tôi – người bị gọi là “Tử Thần sa thải” – cầm tập hồ sơ bước ra khỏi phòng giám đốc, cả dãy văn phòng lập tức vang lên tiếng than trời.

Âm thanh hỗn tạp: oán trách, chửi bới, dè bỉu, né tránh.

Chỉ vì trong vòng nửa năm, tôi đã đưa gần hai trăm người ra khỏi cửa công ty, giúp ông chủ tiết kiệm hơn một trăm năm mươi vạn.

Với đôi tay “nhuốm máu người”, tôi cứ ngỡ cuối cùng cũng chờ được lời hứa thăng chức tăng lương của Chủ tịch.

Kết quả, ông ta đưa cho tôi một tệp hồ sơ — đơn sa thải của chính tôi.

Được lắm. Công ty vô lương biến tôi thành con dao, dùng xong liền quăng.

Nếu trong danh sách sa thải có cả tôi… vậy thì để xem “Tử Thần sa thải” khủng khiếp đến mức nào.

“Thẩm Di, danh sách lần này cô xem đi, xử lý xong trước thứ Hai.”

Trong văn phòng bộ phận nhân sự của công ty, tôi nhận lấy tập hồ sơ Chủ tịch Chu Kiến Cường đưa tới, trong lòng đã có linh cảm — lại là danh sách sa thải.

Mở tài liệu ra, hơn chục cái tên quen thuộc đập vào mắt, trong đó thậm chí có cả Lão Vương đã làm việc với tôi suốt ba năm trời.

“Chủ tịch Chu, Lão Vương là trụ cột của bộ phận kỹ thuật, thật sự phải sa thải sao?” Tôi dò hỏi.

Chu Kiến Cường hơi nhíu mày: “Thẩm Di, tình hình công ty bây giờ không tốt, phải tinh giản nhân sự. Cô không phải đã làm việc này được năm tháng rồi sao? Sao, lần này mềm lòng rồi?”

Tôi mím môi. Quả thực, kể từ khi công ty quyết định cắt giảm quy mô lớn, tôi đã đóng vai “Tử Thần sa thải” suốt năm tháng, trước trước sau sau đã tiễn gần 180 người rời đi.

“Hơn nữa,” Chu Kiến Cường liếc nhìn tôi, nở một nụ cười thâm ý, “chờ khi kế hoạch cắt giảm quý này hoàn thành, cô chẳng phải sẽ được thăng chức sao? Vị trí Giám đốc Nhân sự đó, bao nhiêu người tranh giành còn không được.”

Câu nói ấy như mũi tiêm tiếp sức, khiến sự do dự của tôi tan biến sạch. Đúng vậy, vì vị trí Giám đốc Nhân sự đã được hứa hẹn đó, lô người cuối cùng này, tôi cũng phải nhẫn tâm ra tay!

“Hiểu rồi, Chủ tịch Chu. Tôi nhất định hoàn thành trước thứ Hai.” Tôi gật đầu, gấp danh sách lại bỏ vào ngăn kéo.

“Làm tốt vào.” Chu Kiến Cường vỗ vai tôi, trên mặt lộ vẻ hài lòng, “Thẩm Di, cô là HR có năng lực chấp hành nhất mà tôi từng gặp.”

Lời này khiến lòng tôi ấm lên, mọi bất an đều bị ném ra sau đầu.

Khi tôi bước ra khỏi văn phòng, vài đồng nghiệp nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Có khinh thường, có sợ hãi, còn có cả hả hê.

Tôi đã sớm quen rồi.

Từ lúc bắt đầu thực thi kế hoạch cắt giảm nhân sự, danh tiếng của tôi trong công ty đã hoàn toàn mục nát. Sau lưng không biết bao người gọi tôi là “đao phủ”, “kền kền”, thậm chí là “nữ ác quỷ thất đức”.

Nhưng thì sao?

Chờ tôi ngồi lên vị trí Giám đốc Nhân sự, những lời đàm tiếu đó có là gì? Nghĩ tới mức lương gấp đôi và văn phòng rộng rãi kia, tâm trạng tôi lại tốt lên.

Trở về chỗ ngồi, tôi bắt đầu rà soát danh sách sa thải mới. Mỗi cái tên nhìn qua, tôi đều mở máy tính tra thông tin chi tiết — thâm niên công tác, chuyên môn kỹ thuật, đóng góp cho dự án, tôi đều ghi lại từng mục một trong cuốn sổ tay cá nhân.

Đây là thói quen của tôi. Tuy công ty có đầy đủ hồ sơ nhân sự, nhưng tôi luôn cảm thấy cách mình tổng hợp rõ ràng hơn, cũng có ích cho công việc hơn.

Sáng sớm thứ Hai, tôi bắt đầu vòng “thông báo tử thần” mới.

“Lão Vương, phiền anh qua văn phòng tôi một chút.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó là một tiếng thở dài.

Lão Vương chắc đã đoán được điều gì rồi. Trong công ty này, bị tôi gọi vào văn phòng cũng chẳng khác nào nhận án tử.

Mười phút sau, Lão Vương đẩy cửa bước vào. Người từng là trụ cột kỹ thuật tám năm của công ty, giờ đây mắt thâm quầng, thần sắc tiều tụy.

“Ngồi đi.” Tôi chỉ vào chiếc ghế đối diện, trong đầu đã diễn tập cả trăm lần lời sắp nói.

“Thẩm Di, có gì cứ nói thẳng.” Lão Vương cười khổ một tiếng. “Tới lượt tôi rồi đúng không?”

Tôi khẽ gật đầu, lấy từ ngăn kéo ra đơn thôi việc và phương án bồi thường đã chuẩn bị sẵn: “Công ty quyết định thực hiện đợt tinh giản nhân sự mới, rất tiếc…”

“Thôi được rồi, đừng nói những lời khách sáo đó nữa.” Lão Vương cắt ngang tôi, trong mắt đầy mỉa mai. “Chúng ta đã làm việc với nhau ba năm, khỏi cần diễn nữa. Bồi thường bao nhiêu?”

Tôi đẩy tập tài liệu đến trước mặt anh ấy: “N+2, nhiều hơn quy định một tháng. Đây là điều kiện tốt nhất tôi có thể giành được.”

Lão Vương cười lạnh một tiếng: “Thật có tình nghĩa. Tám năm cống hiến, đổi lại được chừng này tiền.” Anh nhìn tôi, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén. “Thẩm Di, cô có biết mình đang làm gì không? Vì cái chức tổng giám đốc đó, cô đã đẩy bao nhiêu đồng nghiệp cũ xuống hố rồi?”

Tim tôi nhói lên một cái, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Đây là quyết định của công ty, không phải tôi có thể thay đổi.”
11978 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 11:52:43

[FUII] Người đàn ông trước mặt lập tức chết sững.Mấy tên công tử bên cạnh cũng ngớ ra, mất vài phút mới kịp hoàn hồn.“Co...
18/12/2025

[FUII] Người đàn ông trước mặt lập tức chết sững.

Mấy tên công tử bên cạnh cũng ngớ ra, mất vài phút mới kịp hoàn hồn.

“Con mẹ nó, hóa ra là gái đào mỏ!”

“Đẹp thế mà phí, anh Cố, đi thôi!”

Nói rồi kéo người đàn ông kia định bỏ đi.

Nhưng Cố Diên chẳng nhúc nhích, chỉ có ánh mắt nhìn tôi càng lúc càng thêm chán ghét.

“Quả nhiên, Vãn Vãn vẫn là người không ai thay thế được…”

“Dù có giống, cũng chẳng có tâm hồn thuần khiết như cô ấy…”

Tôi lắc nhẹ ly rượu trong tay, mặt đầy khó chịu nói:

“Thôi đủ rồi, muốn diễn thì ra cửa trái bắt xe đến Hoành Điếm.”

“Tôi không có nghĩa vụ đóng kịch với anh đâu.”

Vừa dứt lời, tên công tử bên cạnh giơ tay định tát tôi.

Miệng còn gào lên: “Con đĩ thối tha, còn bày đặt lên mặt!”

“Dám làm mất mặt anh Cố, ông cho mày biết tay!”

Ngay khi cái tát sắp giáng xuống mặt tôi, Cố Diên giơ tay chụp lấy cổ tay gã đó.

Anh ta chẳng thèm để ý người bên cạnh, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi.

“1 triệu đúng không? Không thành vấn đề.”

“Mỗi tuần gặp tôi ba lần, thời gian tôi quyết định.”

Anh ta rút điện thoại ra, định quét mã chuyển khoản cho tôi.

Tôi lập tức tắt màn hình điện thoại, lạnh lùng nhìn anh ta.

“1 triệu là phí bịt miệng, không phải tiền bao dưỡng, đại ca à.”

“Tổng tài đời này xuống cấp thật đấy, ngày xưa ra tay là mấy chục tỷ, giờ bắt đầu mặc cả rồi sao?”

Khóe mắt Cố Diên giật nhẹ, ánh mắt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Nhưng vẫn cố hít một hơi sâu, đè nén cảm xúc hỏi:

“Vậy ý cô là gì?”

Tôi giơ tay phải lên, giơ năm ngón.

Cố Diên lập tức hiểu ý, suy nghĩ mười giây rồi gật đầu.

“Được, nghe cô.”

Sau khi nhận được thông báo tài khoản báo về sáu triệu, tôi suýt nữa thì bật cười thành tiếng ngay tại chỗ.

Mấy tên công tử ngồi bên cạnh thì gần như phát điên, tức đến mức nhảy dựng lên.

“Anh Cố, anh điên rồi à! Cô ta nói bao nhiêu anh cũng chuyển bấy nhiêu? Rõ ràng là tống tiền!”

“Bao nhiêu đứa con gái tự dâng đến cho anh còn chẳng hết! Việc gì phải chọn cái con đĩ này?”

“Cô ta chẳng qua là có cái mặt kia thôi, có gì ghê gớm…”

Còn chưa nói hết câu, tôi đã giơ tay lên cắt ngang.

“Các người nói thêm câu nữa là tôi tăng giá tiếp đấy.”

“Nếu không phục, cứ cầm ảnh tôi đến mấy viện thẩm mỹ hỏi thử xem, có sửa được ra cái mặt giống tôi không?”

“Hoặc là… suy nghĩ nghiêm túc việc bán mông đi cũng được.”

Nói xong tôi tựa người lên ghế sofa, rút điện thoại ra nghịch.

Mẹ nó, sáu triệu lận!

Tôi phải xóa sạch giỏ hàng, rồi mua cho mẹ hai sợi dây chuyền vàng thật to!

Cố Diên kéo đám công tử ra một bên dằn mặt, sau đó chúng nó tiu nghỉu kéo nhau rời khỏi quán bar.

Cố Diên đưa cho tôi một tấm danh thiếp, lạnh nhạt nói:

“Tôi sẽ liên lạc khi cần. Bình thường đừng tự tiện liên hệ với tôi.”

Tôi cầm tấm danh thiếp ném thẳng xuống đất.

“Chiều thứ Hai, Tư, Sáu tôi rảnh. Cuối tuần tôi có lịch riêng.”

“Nếu muốn chiếm dụng thời gian cuối tuần thì được thôi, nhưng tính theo lương gấp ba ngày lễ, anh biết luật mà.”

Nói xong, tôi xách túi rời đi, không thèm ngoái đầu lại.

Không cần nhìn cũng biết, sắc mặt Cố Diên chắc chắn chẳng ra gì.

Trên đường về, tôi nhắn tin cho mẹ:

“Mẹ ơi, con được nhận vào làm ở một công ty lớn rồi!”

“Mỗi tuần chỉ làm ba buổi, đãi ngộ cực kỳ tốt!”

Sáng thứ Hai, đúng chín giờ, chuông cửa reo vang.

Cố Diên đứng ngoài cửa, mặc vest cao cấp, phía sau là hai trợ lý.

“Mặc cái này vào.”

Anh ta đưa tôi một túi giấy, bên trong là một chiếc váy đắt đỏ, “Dẫn cô tới một nơi.”

“Hợp đồng lao động không có điều khoản làm việc ngoài văn phòng.”

Tôi dựa vào khung cửa, không nhận lấy.

“Mười lần tiền công theo giờ.” Giọng anh ta không mang một chút cảm xúc.

“Lịch trình bảo mật, cần ký thêm thỏa thuận bảo mật riêng, chi phí tính thêm.”

Tôi móc điện thoại ra: “Chuyển cọc trước, mười vạn.”

Ánh mắt Cố Diên trầm xuống. Hai trợ lý phía sau anh ta thì hít vào một hơi lạnh.

“Cô Tô, cô…”

Cố Diên giơ tay ngăn lại, lập tức chuyển khoản.

“Bây giờ, đi được chưa?”

Xe dừng lại dưới toà nhà trụ sở của Tập đoàn Cố thị.

Cố Diên đưa tôi vào phòng họp tầng cao nhất. Bên ngoài cửa kính sát trần là đường chân trời của cả thành phố.

Hai bên bàn họp dài là những gương mặt cao tầng đầy nghiêm túc.

“Ngồi xuống, nghe đi.”

Cố Diên ấn tôi ngồi vào chiếc ghế ở góc, giọng điệu không cho phản kháng: “Toàn bộ quá trình ngậm miệng. Chuyện không cần nói thì đừng mở mồm.”

Tình tiết này quen lắm, đưa thế thân đến công ty để chọc tức nữ chính chứ gì.

Đám người giàu các anh đúng là chán đến mức cứ tua đi tua lại cùng một cốt truyện.

Anh ta xoay người bước đến ghế chủ tọa, cuộc họp bắt đầu.

Trên màn hình chiếu hiện lên những số liệu tài chính phức tạp và dòng chữ “Dự án thâu tóm khu đất phía Đông thành phố”.

Đám lãnh đạo tranh luận ầm ĩ, trọng tâm là làm sao ép giá một công ty nhỏ tên Lâm thị, tiến hành thâu tóm với giá rẻ nhất.

Tôi buồn chán ngồi nghịch móng tay.

Cho đến khi một giám đốc tài chính đang báo cáo lướt nhanh qua một nhóm dữ liệu có liên kết bất thường.

Tôi giơ tay.

Cả phòng họp lập tức im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Cố Diên nhíu mày: “Cô lại muốn làm gì?”

“Tấm slide lúc nãy, có thể quay lại không?”

Tôi chỉ lên màn hình: “Mối quan hệ khớp nối giữa dòng tiền quý ba và biến động tài sản cố định hình như có vấn đề.”

Sắc mặt giám đốc tài chính thoáng thay đổi: “Cô này, không hiểu thì đừng phát ngôn linh tinh…”

“Không hiểu?”

Tôi bật cười, đứng dậy bước lên trước màn hình, dùng bút laser chỉ vào dãy số:

“Ở đây, và ở đây nữa – phần tăng thêm này hoàn toàn không khớp với báo cáo công khai về các công trình đang xây dựng. Số tiền dư ra này, là đang rửa giúp ai vậy?”

Phòng họp rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Trán giám đốc tài chính bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Ánh mắt Cố Diên đầy nghi hoặc, liên tục đảo qua lại giữa tôi và ông ta.

“Nói tiếp đi.”

“Tư vấn thương mại, tính phí theo phút.”

Tôi nhìn Cố Diên: “Bắt đầu tính từ bây giờ nhé?”

Cố Diên gần như nghiến răng: “Tính!”

Tôi lập tức mở miệng, nói với tốc độ nhanh như máy, chỉ đích danh ba điểm rò rỉ tài chính trọng yếu.

Mỗi điểm đều trực tiếp chỉ ra có người thừa cơ ăn chặn trong dự án.

“Phán đoán sơ bộ, số tiền dính líu không dưới con số này.”

Tôi giơ tay thành số “tám”.

Không phải tám vạn, mà là tám triệu.

Sắc mặt giám đốc tài chính tái mét như tro tàn.

Mặt Cố Diên tối sầm lại, phất tay với trợ lý: “Đưa Giám đốc Lý đi nghỉ ngơi, nhớ hỗ trợ ông ấy rà lại toàn bộ sổ sách cho kỹ.”

Chữ “hỗ trợ” được anh ta nhấn mạnh, ý tại ngôn ngoại.

Cuộc họp kết thúc, Cố Diên dẫn tôi về văn phòng của anh ta.

“Cô nhìn ra bằng cách nào?” Anh ta nhìn tôi như đang quan sát một sinh vật kỳ lạ.

“Cơ bản thôi.”

Tôi nhún vai, giọng không chút cảm xúc.

“Tiện thể nhắc luôn, tiền phí tư vấn vừa rồi – mười phút, tính theo mười lần lương giờ, tổng cộng tám vạn. Quét mã đi.”

Cố Diên không động đậy, mà còn tiến lên một bước, khí thế ép người.

“Cô thú vị hơn tôi nghĩ. Không phải chỉ là bình hoa di động.”

“Cảm ơn khen ngợi, lời khen không tính phí.”

Tôi lùi lại một bước giữ khoảng cách: “Nhưng lại gần quá thì có tính phí đấy.”

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy bật ra.

Lâm Vãn Vãn lao vào, thấy tôi thì sững người.

Phải mất một lúc cô ta mới phản ứng lại, nức nở hét lên:

“Anh Cố! Sao anh lại đưa cô ta đến công ty! Còn vì cô ta mà động đến Giám đốc Lý? Ông ấy là người của ba em đấy!”

Cố Diên lập tức lùi về sau vài bước, giữ khoảng cách với tôi.

Anh ta dịu dàng nói: “Vãn Vãn, sao em lại đến đây?”

“Dĩ nhiên là vì anh không muốn em đến!”

Lâm Vãn Vãn chỉ thẳng vào tôi, giọng đầy ấm ức:

“Chính là con đàn bà này! Lúc nãy ở dưới sảnh, em thấy cô ta lén dùng điện thoại chụp ảnh hệ thống an ninh! Cô ta nhất định có vấn đề!”

Tim tôi thót lại một nhịp.

Lúc đợi dưới sảnh, đúng là tôi có chụp vài tấm – nhưng là chụp mấy cái đèn trần nghệ thuật, định gửi cho mẹ tham khảo mẫu trang trí.

Ánh mắt Cố Diên lập tức khóa chặt lấy tôi:

“Giải thích đi.”

Trên mặt Lâm Vãn Vãn thoáng qua một tia đắc ý.

Tôi đối diện với ánh nhìn sắc bén của Cố Diên, từ tốn lấy điện thoại ra.

“Giải thích thì được thôi.”

“Nhưng nếu muốn cáo buộc tôi là gián điệp thương mại, thì chuyện đó nghiêm trọng đấy. Phí tổn thất danh dự của tôi…”

“Mười triệu.”

Cố Diên nhìn tôi chằm chằm, không khí lập tức đông cứng lại vài giây.

Hắn đột nhiên bật cười — là kiểu cười vì tức giận.

“Mười triệu? Thẩm Hiểu, khẩu vị của cô ngày càng lớn thật đấy.”

“Cảm ơn khen ngợi. Lạm phát mà, giá trị con người cũng phải tăng theo.”

Tôi lắc lắc điện thoại: “Chuyển tiền đi, tôi lập tức chứng minh mình trong sạch.”

Lâm Vãn Vãn gào lên: “Anh Cố, anh đừng tin cô ta!”

Cố Diên không để ý đến cô ta, quay sang trợ lý phất tay: “Chuyển cho cô ấy.”

Tiếng thông báo chuyển khoản vang lên.

Tôi lập tức mở khóa điện thoại, lôi ảnh ra, quay màn hình về phía họ — rõ ràng là mấy bức chụp cận những chiếc đèn chùm sang trọng.

“Đèn ở công ty Tổng Cố đẹp đấy. Tôi chụp gửi mẹ tham khảo thiết kế nội thất, tính là xâm phạm quyền riêng tư sao?”

Mặt Lâm Vãn Vãn tái mét.

Ánh mắt Cố Diên lạnh như băng quét qua cô ta: “Vãn Vãn, xin lỗi.”

“Em…”

Tôi vừa nghịch tóc vừa thản nhiên cười nói:

“Xin lỗi, hoặc để tôi gọi cho vị hôn phu của cô, kể thử xem hôm nay cô tới công ty làm gì?”

Lâm Vãn Vãn lập tức im bặt, mắt trừng trừng nhìn tôi đầy nhục nhã, nghiến răng phun ra ba chữ: “Xin lỗi cô.”

“Tôi đã ghi âm rồi.” Tôi cất điện thoại. “Lần sau tái phạm, giá sẽ nhân đôi.”

Lâm Vãn Vãn vừa khóc vừa chạy ra ngoài.

Cố Diên đưa tôi trở về biệt thự.

Anh ta ép tôi tựa vào cửa sổ sát sàn: “Thẩm Hiểu, rốt cuộc cô là ai?”

“Chủ nợ của anh.” Tôi đẩy anh ta ra.

Hắn lập tức cúi đầu hôn xuống, mang theo ý trừng phạt.

Tôi nghiêng đầu tránh né.

“Hôn thì tính riêng. Một cái mười vạn.”

Hành động của hắn dừng lại, trong mắt là cơn giận bị khơi lên xen lẫn ham muốn chinh phục.

Tối hôm đó, hắn dùng hành động thực tế để chứng minh — hắn thật sự rất nhiều tiền, cũng rất nhiều sức.

Nhưng ngay cả trên giường, tôi cũng không quên nguyên tắc.

“Đổi tư thế? Được.”

Tôi thở dốc dưới người hắn, lên tiếng: “Thêm mười vạn.”

Cố Diên đột nhiên mạnh bạo hơn, bóp lấy eo tôi, giễu cợt:

“Ngay cả chuyện này cô cũng đòi tính tiền, Thẩm Hiểu, cô không thấy mình hèn hạ à?”

Tôi bật cười, đối diện với ánh mắt hắn:

“Vậy miễn phí thì không hèn hạ à?”

“Chỉ là đôi bên có nhu cầu, Tổng Cố đừng tự cho mình cao thượng.”

Hắn bất ngờ mất kiểm soát, như muốn nuốt chửng tôi vào bụng.

Khi kết thúc, hắn tựa vào đầu giường hút thuốc.

“Vãn Vãn sắp kết hôn rồi.”

“Ồ, chúc mừng.”
12250 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 09:33:50

[FUII] Mẹ tôi đăng lên nhóm gia đình một bức ảnh tôi mặc đồ công sở, vẻ mặt hơi mệt mỏi, kèm dòng chú thích:“Con gái đi ...
18/12/2025

[FUII] Mẹ tôi đăng lên nhóm gia đình một bức ảnh tôi mặc đồ công sở, vẻ mặt hơi mệt mỏi, kèm dòng chú thích:

“Con gái đi làm vất vả, mẹ xót lắm.”

Cô tôi lập tức bình luận:

“Ơ kìa, con bé nhà họ Trương làm gì ở cái công ty nước ngoài đó nhỉ? Nhìn cũng có vẻ chẳng ra sao cả.”

“Học bao nhiêu năm có ích gì? Không bằng con gái tôi lấy chồng giàu.”

Thím hai tiếp lời:

“Đúng rồi, con gái mà cứ lao lực như thế, nhìn chán chết. Con rể tương lai của tôi là giám đốc công ty đấy!”

Tôi nhìn những dòng chữ chướng mắt trên màn hình, đặt cốc cà phê xuống, trả lời trong nhóm:

“Cô à, chồng đại gia của chị họ cô trả hết nợ vay online chưa?”

“Thím hai, trùng hợp ghê, chủ quán cà phê dưới công ty cháu là chủ nhà của con rể thím đấy, đang nhắn nợ tiền thuê nhà kìa.”

Cả nhóm im bặt.

Sắp tốt nghiệp, tôi vượt qua đủ vòng tuyển chọn, cuối cùng cũng nhận được offer từ một công ty nước ngoài danh tiếng.

Vừa vào làm, tôi được phân vào một nhóm dự án mới rất quan trọng.

Giai đoạn đầu dự án tiến triển chậm, yêu cầu của khách hàng thì khắt khe, áp lực nhóm cực kỳ lớn.

Là lính mới, tôi thường xuyên phải làm thêm đến tận đêm, đối chiếu số liệu, chuẩn bị báo cáo, sửa kế hoạch tới lui không biết bao nhiêu lần.

Mấy đêm thức trắng cộng thêm áp lực cao khiến mặt tôi khó mà giữ được vẻ tươi tỉnh.

Tối thứ Sáu nọ, tôi mệt nhoài lê bước về nhà, mẹ vừa lúc ghé qua thăm, thấy sắc mặt tôi

không tốt thì xót xa, liền chụp tấm ảnh tôi mặc đồ công sở ngồi trước máy tính, rồi đăng lên nhóm “Gia đình hạnh phúc”.

Ý mẹ là muốn thể hiện sự thương con, để mọi người biết tôi vất vả thế nào.

Nhưng lại chẳng khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ.

Cô tôi mở màn trước, gửi cả đoạn voice dài và chói tai:

“Ối dào, con bé nhà họ Trương chẳng phải làm cái công ty nước ngoài gì đấy à? Mà nhìn tiều tụy thế kia!”

“Học lắm làm gì? Thạc sĩ rồi mà trông chẳng khác gì con chó mệt!”

“Con tôi thì hơn, lấy chồng giàu, ngày ngày ở nhà tận hưởng, đi spa, làm nails, sướng biết bao nhiêu!”

Thím hai lập tức tiếp lời, lời văn đầy mỉa mai:

“Chuẩn luôn, con gái mà lao đầu vào làm lụng thế thì ra cái thể thống gì! Con rể tương lai tôi

là giám đốc công ty đấy nhé, quy mô không nhỏ đâu! Linh Linh sắp làm bà chủ rồi, chỉ việc hưởng thụ thôi!”

Các họ hàng khác cũng bắt đầu thi nhau góp lời:

“Duyệt Duyệt à, nghe chú nói này, con gái quan trọng là ổn định, sao không đi thi công chức?”

“Đấy, học bao năm mà nhìn cũng chẳng rạng rỡ gì, còn phải làm thêm vất vả.”

“Ngày nào cũng tăng ca, sức khỏe hỏng thì sao, quá không đáng. Nhìn chị họ con xem, con cái cũng biết mua nước tương rồi, sống yên ổn biết bao.”

“Công ty nước ngoài nghe thì oách đấy, chứ chẳng phải cũng đi làm thuê? Làm chủ vẫn là sướng nhất.”

Tôi biết ngay mà.

Cái nhóm này chưa bao giờ là “Gia đình hạnh phúc” cả, mà chỉ là sân khấu khoe khoang và dìm nhau.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

Đặt ly cà phê xuống, tôi cầm điện thoại, bắt đầu gõ:

“Cô à, anh rể đại gia Vương Chí Cương của chị họ, nợ vay online trả hết chưa? Tuần trước còn có người gọi tới tôi đòi nợ, hỏi có quen không, bảo là nợ quá hạn lâu rồi.”

“Thím hai, con rể tương lai của thím – giám đốc công ty gì đó ấy, tình cờ, chủ quán cà phê

dưới công ty cháu là chủ nhà của anh ấy, hôm qua còn nghe than thở là quý sau không biết

có thu được tiền thuê không, đang xin khất thêm ngày đấy.”

Tin nhắn gửi đi, nhóm lập tức im phăng phắc.

Thấy cô và thím hai mãi chưa lên tiếng, tôi khẽ nhếch môi, khóa màn hình điện thoại lại, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Bao năm nay, những lời mỉa mai công khai lẫn châm chọc ngấm ngầm của họ gần như trở thành “món ăn cố định” mỗi lần họp mặt gia đình.

Vì thể diện của bố mẹ, vì cái gọi là “gia đình hòa thuận, mọi sự yên vui”, tôi luôn cố nhẫn nhịn, nuốt hết uất ức vào trong.

Nhưng lần này, tôi không muốn nhịn nữa.
12394 ------------------------------
Xem Phun ở còm măng nhé mn 😍 07:15:15

Address

Đà Lạt

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đà Lạt Tin posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Đà Lạt Tin:

Share