Sen Vô Tri

Sen Vô Tri Thanh xuân đẹp nhất là lúc em chưa biết gì. 💖

🌟 Mọi người ơi cho Sen xin vài đánh giá page 5 sao cho Sen có động lực lên nhìu nhìu truyện mới nè.
(1)

(Truyện Full) Tôi để ảnh bạn trai cũ làm hình nền máy tính. Thầy hướng dẫn nhìn thấy, im lặng mất vài giây.“Em quen ngườ...
21/04/2026

(Truyện Full) Tôi để ảnh bạn trai cũ làm hình nền máy tính. Thầy hướng dẫn nhìn thấy, im lặng mất vài giây.

“Em quen người này à?” Tôi không nghĩ nhiều, trả lời ngay: “Bạn trai em đó.”

Hôm sau, thầy nhiệt tình mời tôi đến nhà ăn cơm. Cửa vừa mở ra, tôi với Giang Nhượng mặt đối mặt, đứng hình luôn.

“Con trai à, bố dẫn bạn gái con về rồi đây.”

Tôi nhìn quanh xem tường có khe nào để chui vào không.

Năm đó là tôi chia tay anh ấy mà…

Tôi để ảnh bạn trai cũ làm hình nền máy tính. Thầy hướng dẫn nhìn thấy, im lặng mất vài giây.

“Em quen người này à?” Tôi không nghĩ nhiều, trả lời ngay: “Bạn trai em đó.”

Hôm sau, thầy nhiệt tình mời tôi đến nhà ăn cơm. Cửa vừa mở ra, tôi với Giang Nhượng mặt đối mặt, đứng hình luôn.

“Con trai à, bố dẫn bạn gái con về rồi đây.”

Tôi nhìn quanh xem tường có khe nào để chui vào không.

Năm đó là tôi chia tay anh ấy mà…

1.

Sau khi chỉnh sửa bài luận theo góp ý của thầy, tôi ngủ một mạch từ sáng đến tối, vui vẻ cực kỳ.

Vừa tỉnh dậy đã nhận được cuộc gọi từ thầy: “Giờ em qua được không?”

Điện thoại có đến bảy cuộc gọi nhỡ. Tôi nào dám từ chối, ôm luôn laptop lao thẳng đến văn ph òng.

Bản thảo chi chít dòng nhận xét đỏ chót, tim tôi đau như bị xé. Thầy cứ thở dài thườn thượt, tôi lạnh sống lưng.

Lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, thầy vô tình bấm thu nhỏ cửa sổ. Ảnh một chàng trai hiện lên rõ mồn một.

Ánh mắt anh ấy dịu dàng, như thể đang nhìn người yêu. Ảnh đó tôi chụp. Người trong ảnh là Giang Nhượng. Bạn trai cũ của tôi.

Tôi không nỡ xóa, còn lén lút đặt làm hình nền.

Thầy im lặng hai giây, rồi hỏi như không có gì: “Em quen người này à?” “Thầy hỏi chơi thôi, nghe nói giờ mấy bạn trẻ hay dùng ảnh người quen làm hình nền, thấy lạ lạ.” “Không phải bạn trai em đấy chứ?”

Tôi khựng lại. Vì trước giờ tôi toàn viện lý do “bận với bạn trai” để xin nghỉ không đến trường. Nhưng thầy chưa từng gặp anh ấy. Lâu dần, thầy bắt đầu nghi ngờ.

Tôi tự dưng bật mode ngốc nghếch, gãi mũi, nói: “Thầy… đoán đúng rồi.” Thầy “ồ” một tiếng, đầy ẩn ý. Không nói gì thêm, nhưng có vẻ dễ chịu hẳn ra.

2.

Trên đường đi ăn trưa ở căn-tin, tôi lại nhận được cuộc gọi của thầy. Giọng thầy hôm nay lạ lắm, cười vui vẻ như mùa xuân đến vậy.

“Tri Dư à, em ăn gì chưa?” Tôi ngơ ngác: “Dạ chưa, thầy.” “Vợ thầy hôm nay nấu nhiều món ngon lắm, qua ăn cơm nha?”

Tôi thắng gấp, suýt nữa lao xuống bãi cỏ bên đường.

Tôi hoảng: “Thôi ạ, thầy ăn với gia đình đi…” “Vợ thầy sáng sớm đã dậy đi chợ, háo hức cả buổi sáng rồi. Làm nào là tôm xào đuôi phượng, thịt viên cua, sườn kho… cơ man là món ngon.”

Hay rồi, cơn thèm ăn của tôi nổi lên rồi đây. Chuyện gì đó nghe có vẻ kỳ kỳ, nhưng tôi không để tâm nữa.

Thầy đã mời nhiệt tình thế, là sinh viên sao nỡ từ chối? Có gì thì ăn xong tính sau.

“Thầy gửi địa chỉ cho em đi, em qua ngay!”

3.

Tôi vừa đến trước cửa nhà, còn chưa kịp ấn chuông, Cửa đã mở ra rồi.

“Là Tri Dư đúng không? Mau vào đi, mau vào đi.” Người phụ nữ trước mặt cười rạng rỡ, tràn đầy vui mừng.

Tôi vội phản ứng lại, nở nụ cười lịch sự. “Dạ, em là Lâm Tri Dư, chào dì ạ.”

“Gọi dì là được rồi, biết đâu không bao lâu nữa phải đổi cách xưng hô đấy.” Bà cười không ngớt miệng, khiến tôi đứng ngập ngừng ngay ngưỡng cửa, không dám bước vào.

Bà nắm lấy tay tôi, gọi to về phía bếp: “Chun g Th ư Văn, mau gọi con trai anh ra đây cho tôi!”

Hả? Con trai? Thầy cũng có con trai ở nhà à? Không đúng, nhà họ ăn cơm thì gọi tôi đến làm gì?

Thầy từ trong bếp lau khô tay, vừa chạy ra vừa đáp: “Dạ được, bà xã.”

Tôi nhịn không nổi, bật cười nhẹ. Không ngờ thầy Chung lại là kiểu người sợ vợ thế này.

Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi cứng đờ. Thầy hô to đầy khí thế: “Con trai, bố đưa bạn gái con về rồi đây!” “Mau ra đi!”

Bạn gái? Là… chỉ tôi sao? Tự nhiên từ sinh viên thành con dâu?

Không được đâu thầy! Chuyện làm con dâu không thể nhận bừa được đâu!

Đây là hình phạt cho việc tôi chỉnh sửa bài luận cẩu thả à? Nhưng chẳng phải thầy biết tôi có bạn trai rồi sao…

Đầu óc tôi đột nhiên sáng lên một tia, còn chưa kịp xâu chuỗi lại, Một giọng nam quen thuộc vang lên rồi đột ngột ngưng lại.

Tôi liếc thấy một bên mặt nghiêng quen thuộc, theo phản xạ lập tức đội lại mũ lên đầu.

Muốn khóc mà không khóc nổi.

Ai mà ngờ được, con trai thầy Chung họ Giang chứ! Biết vậy tối qua đã không lười, rửa đầu rồi. Thậm chí vừa rồi cũng nên về thay bộ đồ khác.

Giờ khoác tạm chiếc áo ngoài, bên trong chỉ mặc mỗi áo thun trắng cotton và quần sọc, Nhìn kỹ… trông chẳng khác nào đồ ngủ cả.

Giá mà kiếm được lý do để thoát thân nhỉ? Không biết tường có vết nứt nào không để tôi chui vào trốn? Tôi cúi gằm đầu, càng lúc càng thấp. Đột nhiên thấy ghen tị với rùa, vì chúng có thể rụt đầu vào mai.

Nhưng điều đáng sợ vẫn cứ xảy ra.

“Tôi nói cậu đấy, sao cứ không chịu về nhà, yêu đương cũng chẳng nói với bố mẹ tiếng nào.

Nếu không phải hôm qua tôi nhìn thấy hình nền của Tri Dư, hai bác vẫn còn bị cậu giấu kỹ lắm.”

Mặt tôi nóng bừng đến tận mang tai. “Hình nền á?”

“Đúng thế, tôi tận mắt nhìn thấy luôn, cậu phải đối xử tốt với Tri Dư đấy.”

Thầy ơi, xin đừng nói nữa… Mặt mũi em đâu còn chỗ trốn nữa rồi…Giang Nhượng nghiêng đầu nhìn tôi, nhướng mày, chậm rãi nói từng chữ:

“Ồ? Lâm, Tri, Dư – bạn gái của tôi á?” Anh ấy kéo dài giọng, nghe thật khó đoán.

Năm đó chính tôi là người lặng lẽ chia tay anh ấy. Có ai chỉ tôi cách thoát khỏi tình huống xấ u hổ này với?

Tôi cắn răng ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt hẹp dài của Giang Nhượng. Tim nguội lạnh, tôi cố gắng gượng gạo chào hỏi.

“Hello, bạn trai, trùng hợp ghê ha.”

Chắc hẳn nụ cười tôi lúc đó méo mó lắm, đến cả bác gái cũng nhận ra có gì đó không ổn.

“Hai đứa quen thân đến mức này rồi, còn khách sáo gì nữa?”“Có phải hơi bất ngờ quá không? Đừng căng thẳng, là tại vui quá nên hơi nóng vội thôi.”

Tôi ngẩn ra, đối diện với ánh mắt chan chứa mong đợi của bác gái. Bỗng nhiên cảm thấy không thể tiếp tục nói dối nữa.

Tôi hít sâu một hơi, định lên tiếng giải thích. Nhưng cả người lại bị kéo vào một cái ôm mạnh mẽ.

“Ba mẹ, hai người làm cô ấy hoảng rồi.” “Con không cố ý giấu, tại ba mẹ nhiều chuyện quá thôi.”

Thầy Chung giật nhẹ khóe miệng, bất đắc dĩ dặn dò: “Tri Dư vẫn còn là sinh viên, sau này đừng chiếm dụng thời gian của con bé nhiều quá.”

Tôi chợt nhớ đến mấy lần mình xin nghỉ học và viện đủ lý do trước mặt thầy. Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Giang Nhượng, tôi cười gượng.

“Chuyện đó…”

Chưa kịp giải thích xong, thầy lại tò mò hỏi tiếp: “Hôm qua hai đứa đi đâu chơi thế? Con bé quên mang điện thoại, con cũng không nghĩ giúp nó mang theo.”

Tôi không nhịn được nữa. Thầy ơi, sao thầy nói gì cũng tin là thật vậy ạ?

Tôi tranh nói trước: “Thầy ơi, tụi em đi leo núi, còn picnic nữa.”

“Picnic á? Ở đâu vậy? Mẹ con mấy hôm trước còn bảo muốn đi picnic đấy.”

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ. Ủa, chuyện này còn tiếp diễn hả…

“Ở…” Tôi cuống cuồng lục lọi trong đầu. Thật hối hận vì không chịu xem mấy bài chia sẻ địa điểm ở thành phố.

Giang Nhượng lên tiếng cứu nguy: “Ba, hỏi gì nhiều thế.” “Con đưa cô ấy đi rửa tay đã.”

Bác gái cũng đẩy thầy đi: “Hỏi gì mà lắm thế, mau ra bê cơm đi.”

3

Trong ph òng vệ sinh, tôi thở phào nhẹ nhõm, chân thành nói lời cảm ơn.

Anh ấy bật nước, rửa tay, giọng lơ đãng: “Tôi không giúp em, tôi giúp bạn gái tôi thôi.”

Tôi cứng họng. Chuyện này đúng là tôi đuối lý. Nhưng đứng trước bạn trai cũ, tuyệt đối không thể để khí thế thua kém.

“Nếu biết anh là con trai của thầy, tôi đã chẳng nói gì anh rồi.”

Anh ấy khựng lại, ánh mắt sắc như dao: “Thế em định nói ai?”

“Tôi…” Chẳng biết nói ai thật.

Anh thở dài một tiếng.

“Nếu em có bạn trai thật, chi bằng chúng ta giải thích rõ ràng ngay bây giờ.”

Tôi nắm chặt vạt áo anh ấy, suýt chút nữa muốn quỳ xuống: “Chuyện lỡ rồi, giờ chia tay thì càng không xong mà…”

“Vậy thì làm ơn làm bạn trai của tôi thêm một lúc nữa nhé, làm ơn làm ơn.” Tôi ngẩng đầu lên, lộ ra ánh mắt đáng thương vô cùng.

Anh ấy nhìn tôi rất lâu, yết hầu khẽ chuyển động. “Tôi không hứng thú làm người thay thế.”

Tôi hơi khó hiểu: “Người thay thế gì cơ?” Anh ấy đáp hờ hững: “Hôm qua em chẳng bảo là ở cùng bạn trai sao?”

“Tôi ở cùng… cái giường suốt cả ngày hôm qua.”

Anh ấy nhướng mày, cả người tỏa ra vẻ vui sướng không che giấu: “Vậy thì tôi miễn cưỡng đồng ý vậy.”

“Được thôi, bạn trai à.”

Anh ấy khựng lại, dựa vào tường im lặng. Gì vậy? Tự nhiên hóa thân thành nhà triết học à? Sao tai lại đỏ lên rồi?

Tôi chả hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết lắc đầu. Rửa tay xong. Ánh mắt tôi dừng lại ở giá treo khăn bên cạnh.

Ủa, lúc nãy Giang Nhượng dùng cái nào nhỉ? Còn đang do dự thì một chiếc khăn đặt lên tay tôi.

“Cái này, bạn gái à.”

“…”

4

Thầy bước ra từ trong bếp. “Mau ăn đi, để nguội mất ngon.”

Tôi không ngại khen lấy khen để: “Dì ơi, tay nghề của dì tuyệt thật đấy ạ.”

“Ngon thì ăn nhiều vào, nhìn con gầy quá.”

Bác gái liên tục gắp đồ ăn cho tôi, chẳng mấy chốc bát cơm chất cao như núi nhỏ.

Tôi vội vàng ngăn lại.

“Dạ thôi, dì ơi, thật sự đủ rồi ạ.”“Nếu muốn ăn gì thì con sẽ tự gắp ạ.” “Lần đầu đến, có hơi ngại cũng là bình thường.” “Dì biết mà, không cần khách sáo với dì đâu.”

Cái bát trước mặt tôi là loại bát to, còn to hơn cả bàn tay tôi. Trong lòng tôi thầm thở dài.

Dì ơi, thật ra con không khách sáo tí nào đâu ạ. Lần đầu làm khách mà không ăn hết thì xấ u hổ chết mất!

Tôi bắt đầu thấy rầu rĩ. Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ.

Tôi hơi nghiêng đầu, thấy Giang Nhượng đang chống cằm nhìn tôi, khóe môi cong lên.

Bác gái liếc anh ấy, không hài lòng: “Cười gì mà cười? Con cũng không biết gắp đồ ăn cho Tri Dư.”

Cuối cùng anh ấy cũng nâng đũa lên. Tôi hơi hoảng. Gì đây? Định làm gì thế? Không phải lại gắp thêm đồ ăn cho tôi nữa đấy chứ?!

Tôi vừa nhìn đũa, vừa ném ánh mắt cầu cứu về phía Giang Nhượng.

Đũa vừa giơ lên thì bất ngờ chuyển hướng, rơi thẳng vào bát tôi. Từng đũa, từng đũa, gắp hết sạch đồ ăn trong bát tôi ra.

Bác gái ngạc nhiên hỏi: “Giang Nhượng, con đang làm gì vậy?”

Anh ấy mặt không đổi sắc: “Trước hết, cô ấy không ăn ớt chuông.”

“Thứ hai, cô ấy ăn rất ít, dù có thèm cũng chẳng ăn được mấy đâu.” “Lượng đồ ăn của dì có thể khiến người ta no chết đấy.”

Tim tôi đột ngột lỡ mất một nhịp. Gì vậy trời, nói cứ như hiểu tôi lắm ấy. Chúng tôi cũng chỉ từng yêu nhau nửa năm thôi mà.

Bác gái bỗng tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn hai đứa tôi như đang xem couple yêu đương ngoài đời thực.

“Tri Dư à, dì vui lắm, cứ tự nhiên nhé.” Tôi cười nhẹ, “Dạ không sao, cảm ơn dì.”

214244

(Hoàn) Ta là một chiếc lược gỗ đàn hương, đã ở bên cạnh A Loan suốt mười năm ròng rã.Đêm nàng quyên sinh, tay vẫn ghì ch...
21/04/2026

(Hoàn) Ta là một chiếc lược gỗ đàn hương, đã ở bên cạnh A Loan suốt mười năm ròng rã.

Đêm nàng quyên sinh, tay vẫn ghì chặt lấy ta mà chải tóc, chải từ lúc hoàng hôn chập choạng cho đến tận lúc bình minh ló rạng.

Khi nha hoàn đẩy cửa bước vào, nàng đã treo mình trên xà nhà, suối tóc dài rủ xuống tận mặt đất, đôi bàn tay chết lặng vẫn nắm chặt lấy ta không rời.

Ả tiểu thiếp mới vào cửa hét lên một tiếng kinh hãi rồi ngất lịm đi.

Còn hắn, kẻ ấy chỉ nhíu mày lạnh nhạt: "Thật xúi quẩy, đem chôn đi."

Chẳng ai hay biết, ta đã hút trọn oán khí ngút trời ấy mà hóa thành linh.

Về sau, hắn rước thê tử mới, lại nạp thêm mỹ thiếp, đêm đêm ca hát phong lưu.

Ta khiến tóc của tân phu nhân rụng sạch chẳng còn một sợi.

Ta khiến sủng thiếp tự tay lột sạch xiêm y ngay giữa đại bản yến tiệc.

Ta khiến nhi tử của hắn mực yêu chiều, phải thân miệng thốt ra sự thật rằng nó chẳng phải cốt nh ục của hắn.

Đêm cuối cùng ấy, hắn quỳ rạp trước mặt ta mà dập đầu xin tha mạng.

Ta bắt hắn phải cầm lấy ta, tự chải tóc cho chính mình.

Một cái, hai cái, rồi ba cái...

Hắn đã chải suốt ba ngày ba đêm, chải đến mức da đầu lóc ra để lộ cả xương trắng, chải đến khi xương cốt mài thành vụn cám, cũng chẳng thể nào dừng lại được nữa.

1.

Khi tiếng thét của nha hoàn Xuân Hạnh x.é to.ạc màn sương sớm, ta đang kẹt giữa những ngón tay gầy guộc của chủ nhân.

Thân xác nàng treo lơ lửng trên xà nhà, vạt váy xanh thẫm rủ xuống như một đóa hoa nở ngược.

Mái tóc dài xõa tung, chạm xuống mặt đất, lướt qua những mảnh sứ vỡ vụn - đêm qua nàng đã đập nát tấm gương đồng ấy, nát tan tành.

Tay ta bị nàng siết c.h.ặ.t, hằn sâu vào lòng bàn tay, m.á.u rỉ ra, len lỏi qua từng kẽ răng lược đàn hương mà chảy xuống.

Cánh cửa bị đẩy ra, gió lạnh ùa vào. Xuân Hạnh bủn rủn tay chân, đổ ập xuống bên bậu cửa, miệng phát ra những tiếng gào khóc chẳng ra hơi người.

Tiếng bước chân từ xa lại gần.

Hắn đến rồi.

Ta nhận ra đôi ủng ấy, mặt lụa đen huyền, thêu chìm vân mây, là đôi ủng mới hắn vừa xỏ vào chân ngày hôm qua. Đôi ủng khựng lại nơi ngưỡng cửa, rồi mới bước vào, vòng qua Xuân Hạnh đang ngã quỵ, vòng qua đống gương đồng vỡ nát, dừng lại ngay dưới chân chủ nhân ta.

Hắn ngước mắt nhìn lên. Ta không thấy rõ mặt hắn, chỉ thấy cái cằm được cạo sạch sẽ, lún phún chân râu xanh mờ.

Hắn nhìn rất lâu, lâu đến mức tiếng gào của Xuân Hạnh chỉ còn là tiếng nấc nghẹn, lâu đến mức lũ chim trong viện cũng chẳng dám cất tiếng hót.

Sau đó, hắn khẽ nhíu mày. Chỉ duy nhất một cái nhíu mày.

"Xúi quẩy." Hắn buông lời, "Đem chôn đi."

Đôi ủng xoay gót, thong d**g rời bước.

Ta vẫn mắc kẹt giữa những ngón tay đã lạnh ngắt của chủ nhân, những giọt m.á.u men theo sống lược chảy xuống, từng giọt, từng giọt, nện xuống nền gạch xanh, để lại những vệt hằn nhỏ nhoi.

Xúi quẩy.

Hắn nói là xúi quẩy.

2.

Ta vốn là một chiếc lược gỗ Đàn Hương. Mười một năm trước, hắn dùng kiệu tám người khiêng rước nàng vào cửa, đích thân đặt ta vào tay nàng.

Thuở ấy hắn chưa làm quan, chỉ là một gã hàn sĩ nghèo khổ dùi mài kinh sử, vận bộ cát phục mượn tạm, ống tay áo đã mòn sờn đến bạc màu.

Hắn nói: "A Loan, ta không có bạc để mua vàng mua ngọc cho nàng, chiếc lược này là di vật mẫu thân để lại, tặng cho nàng."

Nàng đón lấy, khẽ rủ rèm mi mỉm cười.

Hắn nói: "Một chải đến đuôi."

Nàng đáp: "Được."

Hắn nói: "Hai chải bạc đầu răng long."

Nàng đáp: "Được."

Hắn nói: "Ba chải con cháu đầy đàn."

Nàng ngước lên nhìn hắn, đôi mắt sáng rực như vừa thắp nến.

Sau này hắn thực sự đỗ đạt làm quan. Bắt đầu từ chức Chủ bạ Cửu phẩm, rồi từng bước thăng tiến. Mỗi lần thăng quan, hắn lại gửi tới ph òng nàng một chiếc lược mới.

Lược bạc, lược ngọc, lược đồi mồi, lược ngà voi, lược khảm châu báu, cái sau lại quý giá hơn cái trước. Nàng đem những chiếc lược ấy xếp gọn gàng trong tráp trang điểm, chưa bao giờ chạm đến.

Mỗi sớm mai, nàng vẫn cầm lấy ta, từng chải, từng chải, chải suối tóc dài.

Tóc nàng đẹp lắm, đen như mực tàu, mượt như nhung lụa, rủ từ sau lưng xuống tận thắt lưng. Ta áp sát da đầu nàng mà trượt xuống, từ chân tóc đến ngọn tóc, chưa bao giờ bị rối, chưa bao giờ khựng lại.

Ngón tay nàng vuốt ve sống lược, khẽ khàng nói: "Lược cũ thuận tóc, dùng quen tay rồi."

Hắn khi ấy còn cười nàng, bảo A Loan là người đa cảm, hoài cổ.

Chuyện đó đã từ bao giờ rồi nhỉ?

Ba năm? Hay bốn năm?

Ta cũng chẳng nhớ rõ nữa. Ta chỉ nhớ từ một ngày nọ, số lần hắn ghé qua ph òng nàng cứ thưa dần. Từ ba ngày một lần, xuống bảy ngày một lần, rồi một tháng một lần, cho đến khi chỉ những ngày mồng một, ngày rằm hắn mới tới, ngồi một lát, uống chén trà, hỏi han việc nhà rồi lại lui về thư ph òng ngủ.

Nàng không hỏi. Không hề hỏi nửa lời.

Chỉ là đôi khi nửa đêm nàng đột nhiên ngồi dậy, tìm lấy ta ở bên gối, ghì thật c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức khớp xương trắng bệch. Cứ thế mà nắm c.h.ặ.t, ngồi cho đến khi trời hửng sáng.

3.

Ngày hôm ấy, chính mắt nàng đã trông thấy một việc.

Tiết trời Xuân trong trẻo, nàng bảo muốn ra hậu viên đi dạo. Xuân Hạnh dìu nàng, chậm rãi bước đi dọc theo hành lang. Khi đi tới sau hòn giả sơn, bỗng nghe thấy tiếng cười đùa.

Không phải một người, mà là hai người. Nàng đứng khựng lại.

Ta cũng đã thấy. Dưới gốc mai già cạnh tảng đá Thái Hồ, hắn ngồi trên ghế đá, trong lòng ôm ấp một nữ nhân. Ả diện bộ áo cánh màu hoa đào, gương mặt lạ lẫm, ta chưa từng thấy bao giờ. Một tay hắn ôm eo ả, tay kia cầm một chiếc lược, đang ân cần chải tóc cho ả.

Đó là một chiếc lược mới. Bằng ngà voi, chạm khắc hoa văn liên diệp, đung đưa những hạt mã não đỏ rực. Ta chưa từng thấy nó trước đây.

Hắn nói: "Một chải đến đuôi."

Ả nữ nhân kia cười vẻ nũng nịu.

Hắn nói: "Hai chải bạc đầu răng long."

Ả tựa đầu vào vai hắn.

Hắn nói: "Ba chải con cháu đầy đàn."

Giọng hắn thấp xuống, ghé sát tai ả thì thầm điều gì đó, ả che mặt, rúc sâu vào lòng hắn.

Tay chủ nhân ta run lên. Chỉ run rẩy một cái duy nhất. Rồi nàng xoay người, bước ngược trở về.

Xuân Hạnh há miệng định nói, nhưng cuối cùng chẳng thốt nên lời.

4.

Đêm đó, nàng không dùng cơm.

Nàng ngồi trước bàn trang điểm rất lâu, lâu đến mức nến đã lụi một nửa, lâu đến mức vầng trăng ngoài cửa sổ đã dời từ phía Đông lên chính giữa trời. Xuân Hạnh vào châm trà mấy bận, nàng vẫn bất động.

Sau cùng, nàng đuổi Xuân Hạnh ra ngoài. Rồi nàng cầm lấy ta.

Một cái.

Hai cái.

Ba cái.

Nàng soi mình trước gương đồng mà chải tóc. Mặt gương phản chiếu khuôn mặt nàng, nhưng không soi ra bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt nàng nhìn người trong gương, mà lại như chẳng nhìn thấy gì cả.

696895

(Hoàn) Ta làm một đời hiền hậu, đến lúc chết lại ngay cả hoàng lăng cũng không được vào.Quan quách của ta bị đặt ở thiên...
21/04/2026

(Hoàn) Ta làm một đời hiền hậu, đến lúc chết lại ngay cả hoàng lăng cũng không được vào.

Quan quách của ta bị đặt ở thiên điện suốt bảy ngày, mãi mới chờ được một đạo khẩu dụ của hắn:

“Thẩm thị đức không xứng vị, hạ táng theo lễ quý phi.”

Thứ muội của ta mặc phượng y hoàng hậu, dựa vào lòng hắn, dịu giọng khuyên nhủ:

“Dù sao tỷ tỷ cũng đã hầu giá nhiều năm, bệ hạ chớ nên quá đau buồn.”

Hắn vuốt tóc nàng ta, giọng điệu dịu dàng mà cả đời ta chưa từng được nghe qua:

“Nàng ta cũng xứng để nàng gọi một tiếng tỷ tỷ sao.”

Sống lại một đời, ta đứng dưới gốc lê trong ngự hoa viên, nhìn Thái tử Lý Diễm mười sáu tuổi đang đi về phía ta.

Kiếp trước, cũng chính tại nơi này, ta nhận lấy cây trâm ngọc hắn tặng, từ đó bị giam hãm trong thâm cung.

Đời này, ta lùi lại nửa bước, mặc cho cây trâm bạch ngọc kia rơi xuống nền đá xanh, vỡ tan.

“Đồ vật của điện hạ quá quý giá, thần nữ không dám nhận.”

-

Ta làm một đời hiền hậu, đến lúc c.h.ế.t lại ngay cả hoàng lăng cũng không được vào.

Quan quách của ta bị đặt ở thiên điện suốt bảy ngày, mãi mới chờ được một đạo khẩu dụ của hắn:

“Thẩm thị đức không xứng vị, hạ táng theo lễ quý phi.”

Thứ muội của ta mặc phượng y hoàng hậu, dựa vào lòng hắn, dịu giọng khuyên nhủ:

“Dù sao tỷ tỷ cũng đã hầu giá nhiều năm, bệ hạ chớ nên quá đau buồn.”

Hắn vuốt tóc nàng ta, giọng điệu dịu dàng mà cả đời ta chưa từng được nghe qua:

“Nàng ta cũng xứng để nàng gọi một tiếng tỷ tỷ sao.”

Sống lại một đời, ta đứng dưới gốc lê trong ngự hoa viên, nhìn Thái t.ử Lý Diễm mười sáu tuổi đang đi về phía ta.

Kiếp trước, cũng chính tại nơi này, ta nhận lấy cây trâm ngọc hắn tặng, từ đó bị giam hãm trong thâm cung.

Đời này, ta lùi lại nửa bước, mặc cho cây trâm bạch ngọc kia rơi xuống nền đá xanh, vỡ tan.

“Đồ vật của điện hạ quá quý giá, thần nữ không dám nhận.”



Tay Lý Diễm cứng lại giữa không trung, ý cười trên mặt từng chút từng chút lạnh xuống.

Hắn sinh ra cực kỳ đẹp.

Mắt phượng môi mỏng, một thân cẩm bào màu trăng nhạt càng tôn hắn như cây trúc thanh nhã.

Nhưng lúc này, đôi mắt ấy lại trầm trầm nhìn chằm chằm vào ta, như thể chưa từng quen biết ta.

Hắn chậm rãi thu tay về, trong giọng nói vẫn mang vẻ cao quý quen thuộc.

“Thẩm Hoài Cẩm, nàng có ý gì?”

Ta rũ mắt xuống, nhìn cây trâm dưới đất đã vỡ thành nhiều mảnh.

Đó là ngọc Hòa Điền hảo hạng, phần đầu trâm chạm hình sen đôi.

Kiếp trước, hắn từng nói hoa sen thanh khiết, hợp với ta nhất.

Về sau ta mới biết,

thứ muội Thẩm Nguyệt Nhu thích sen nhất.

Ta khuỵu gối hành lễ, tư thái cung kính đến mức không thể bắt bẻ.

“Thần nữ ngu độn, sợ lỡ tay làm hỏng vật yêu quý của điện hạ.”

“Huống hồ, vật này vượt lễ, không hợp quy củ.”

“Vượt lễ?”

Hắn khẽ cười một tiếng, chợt đưa tay bóp lấy cằm ta, ép ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Thẩm Hoài Cẩm, trước kia khi nàng nhận ngọc bội của ta, sao không nói là vượt lễ?”

Đầu ngón tay hắn lạnh ngắt, nhưng lực tay lại rất mạnh.

Ta đau đến mức nhíu mày, nhưng không chịu yếu thế, cứ thế đón lấy ánh mắt hắn.

“Trước kia là thần nữ không hiểu chuyện.”

“Nay sắp đến tuổi cập kê, cũng nên biết quy củ rồi.”

Hắn như nghe thấy chuyện cười, ngón cái khẽ vuốt miếng da mềm nơi cằm ta, ánh mắt lại lạnh lẽo.

“Quy củ?”

“Thẩm gia các nàng từ bao giờ biết dạy quy củ?”

“Điều các nàng học, chẳng phải là làm sao bám víu Đông cung, làm sao trở thành Thái t.ử phi sao?”

Những lời này thật khó nghe.

Nếu là ta năm mười sáu tuổi ở kiếp trước, lúc này hẳn đã đỏ hoe mắt, tủi thân mà biện giải.

Nhưng hiện giờ, bên trong cái xác này là Thẩm Hoài Cẩm ba mươi tám tuổi.

Là Thẩm Hoài Cẩm đã bị hắn phế hậu vị, đoạt phong hiệu, cuối cùng ngay cả hoàng lăng cũng không thể bước vào.

Ta bỗng nhiên cười.

Ta nhẹ nhàng gạt tay hắn ra, lùi về sau một bước.

“Điện hạ nói rất đúng.”

“Cho nên thần nữ ngộ ra rồi, người mà bám víu không nổi, không nên cưỡng cầu.”

Con ngươi Lý Diễm co rụt lại.

Hắn nhìn chằm chằm ta, thật lâu sau mới nhàn nhạt nói:

“Thẩm Hoài Cẩm, trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t này, chơi một lần là đủ rồi.”

Ta cúi đầu phúc thân.

“Thần nữ không dám.”

“Nếu điện hạ không còn dặn dò gì khác, thần nữ xin cáo lui.”

Lúc xoay người, ta nghe thấy hắn nói phía sau:

“Ba ngày sau mẫu hậu mở tiệc, nàng sẽ đến chứ?”

Ta không quay đầu, chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Sao có thể không đi chứ.

Đó chính là bước ngoặt thật sự của vận mệnh ta ở kiếp trước.

2

Trên xe ngựa trở về phủ, nha hoàn Xuân Đường dè dặt nhìn ta.

“Cô nương, hôm nay... sao người lại nói chuyện với Thái t.ử điện hạ như vậy?”

Ta dựa vào vách xe, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Phải giải thích thế nào đây?

Nói rằng ta đã sống qua một đời, biết sau này hắn sẽ vì Thẩm Nguyệt Nhu mà phế hậu vị của ta sao?

“Nói rằng chính mắt ta từng thấy hắn đem con của ta quá kế cho Thẩm Nguyệt Nhu, bắt nó gọi nàng ta một tiếng Thẩm quý phi sao?”

Hay nói rằng ngày ta c.h.ế.t, hắn ngay cả mặt mũi lần cuối cũng không muốn gặp, chỉ sai thái giám truyền lời, nói ta “đức hạnh có tổn, không xứng làm hậu”?

Ta mở mắt ra, nhìn cảnh phố xá lướt qua ngoài cửa xe.

“Xuân Đường, ngươi nói xem, nếu có một ngày ta không gả được cho Thái t.ử, sẽ thế nào?”

Xuân Đường sợ đến tái mặt.

“Cô nương chớ nói bậy!”

“Hôn sự của người với Thái t.ử là do chính miệng Hoàng hậu nương nương nói ra, sao có thể...”

Ta nhếch môi.

“Chỉ là thuận miệng nói thôi.”

“Chưa có th ánh chỉ, chưa đính hôn, hết thảy đều không tính.”

Kiếp trước ta cũng từng cho rằng đó là chuyện đã đóng đinh.

Dù sao phụ thân ta là Trấn Quốc công, mẫu thân ta là ngoại tôn nữ của Trưởng công chúa.

Từ nhỏ ta đã ra vào cung đình, tám tuổi đã được Hoàng hậu đưa đến bên người dạy dỗ, ai nấy đều nói ta là Thái t.ử phi đã được định sẵn.

Nhưng về sau Thẩm Nguyệt Nhu một khóc hai nháo ba thắt cổ, nói nàng ta và Thái t.ử lưỡng tình tương duyệt, còn ta chỉ là ỷ vào gia thế mà chen chân vào giữa.

Lý Diễm nắm tay nàng ta nói với Hoàng đế:

“Nhi thần trong lòng chỉ có một mình Nguyệt Nhu, xin phụ hoàng thành toàn.”

Lúc ấy ta đã gả vào Đông cung ba năm, vừa sảy t.h.a.i chưa đầy một tháng.

Không ai từng hỏi ta, có bằng lòng thành toàn hay không.

Giọng Xuân Đường run run.

699345

(Full) Tôi là vị hôn thê "môn đăng hộ đối" của Đường Hạ Tễ.Nhưng anh lại đem lòng yêu một cô gái nghèo khó và bỏ trốn ng...
21/04/2026

(Full) Tôi là vị hôn thê "môn đăng hộ đối" của Đường Hạ Tễ.

Nhưng anh lại đem lòng yêu một cô gái nghèo khó và bỏ trốn ngay tại lễ cưới của chúng tôi.

Vì cô ấy, anh thậm chí sẵn sàng từ bỏ gia tộc.

Tôi trở thành trò cười trong giới, buộc phải ra nước ngoài.

Ba năm sau trở về nước, tôi lại gặp Đường Hạ Tễ.

Trong buổi tuyển dụng của công ty mới, anh đến xin làm thực tập sinh.

Tôi là vị hôn thê "môn đăng hộ đối" của Đường Hạ Tễ.

Nhưng anh lại đem lòng yêu một cô gái nghèo khó và bỏ trốn ngay tại lễ cưới của chúng tôi.

Vì cô ấy, anh thậm chí sẵn sàng từ bỏ gia tộc.

Tôi trở thành trò cười trong giới, buộc phải ra nước ngoài.

Ba năm sau trở về nước, tôi lại gặp Đường Hạ Tễ.

Trong buổi tuyển dụng của công ty mới, anh đến xin làm thực tập sinh.

1

Khi tôi trở về nước, thư ký đưa cho tôi một tập tài liệu.

Tôi lật xem và dừng lại ở một trang sơ yếu lý lịch.

Thư ký báo cáo ngay:

“Người tên Đường Hạ Tễ này, tuy đã lớn tuổi nhưng tốt nghiệp từ đại học danh tiếng, kinh nghiệm cũng khá phong phú, mức lương yêu cầu cũng thấp hơn thị trường, mà người này còn khá tinh ý…”

Tôi hơi sững sờ.

Đường Hạ Tễ mà tôi biết vốn không coi ai ra gì.

Ngay cả ba năm trước, anh ta đã bỏ trốn khỏi lễ cưới của chúng tôi để chạy theo Tô Tiếu Tiếu, và khi bị bắt lại, anh vẫn không hề e dè trước mặt các bậc trưởng bối mà tuyên bố muốn cắt đứt với gia đình.

“Tôi tình nguyện sống một đời bình thường với Tiếu Tiếu, còn hơn phải giả tạo bên người mà mình không yêu!”

Những lời nh ục mạ ấy khiến tôi xấ u hổ đến mức không còn chỗ để dung thân.

Hôm đó tôi hoàn toàn tu yệt vọ ng, ngăn cản bố mẹ đang định đánh c.h.ế.t Đường Hạ Tễ, vừa khóc vừa nói rằng tôi sẽ không kết hôn nữa. Ngày hôm sau, tôi đã lên chuyến bay đến nơi đất khách quê người.

Sau đó, tôi nghe nói Đường Hạ Tễ và Tô Tiếu Tiếu đã kết hôn, hoàn toàn cắt đứt với nhà họ Đường và biến mất khỏi giới thượng lưu Hải Thành.

Tôi nhìn chằm chằm vào ảnh thẻ của Đường Hạ Tễ trên lý lịch, diện mạo không thay đổi nhiều so với ba năm trước, nhưng lại có vài nét khác biệt.

Rút ánh nhìn lại, tôi gập lý lịch lại:

“Vị trí trợ lý, anh ta không phù hợp.”



Tôi tưởng rằng việc từ chối đơn xin việc của Đường Hạ Tễ đồng nghĩa với việc tôi và anh sẽ không còn giao thiệp gì nữa.

Không ngờ xe vừa rời khỏi bãi đỗ thì có người chặn lại.

Tôi ngồi ở ghế sau, chưa kịp lên tiếng thì thư ký đã quay lại xin lỗi và lấy cớ là việc riêng rồi vội vàng xuống xe, kéo người đối diện lại.

Tôi nhận ra họ.

Đó là Đường Hạ Tễ và Tô Tiếu Tiếu.

Khác xa với ba năm trước khi đầy tự tin, Đường Hạ Tễ mặc bộ vest rẻ tiền không vừa người, thi thoảng lại kéo cổ áo trông có phần lúng túng, nhìn Tô Tiếu Tiếu đang tranh cãi với thư ký:

“Chị nói sẽ giúp chồng tôi vào công ty, kết quả nhận trà mà không làm việc! Đây chẳng phải là lợi dụng chúng tôi sao!”

Tô Tiếu Tiếu lớn tiếng cằn nhằn, kéo Đường Hạ Tễ bên cạnh, trừng mắt chỉ vào thư ký càng mắng càng khó nghe:

“Chúng tôi nghèo, nhưng không phải để người khác ức hiếp! Việc không xong thì trả trà đây!”

Thư ký bối rối, cố hạ giọng nói:

“Vì cô và nhà tôi có quan hệ thân thích nên tôi mới đồng ý giúp nói tốt cho chồng cô. Trà mà cô tặng, tôi không dám nói, không biết là trà mốc từ bao năm trước mà cô còn muốn đòi lại…"

“Còn chồng cô, những năm qua tôi đã giúp anh ta tìm biết bao việc, không thì chê mệt thì sợ xa, thật nghĩ mình là đại thiếu gia vàng ngọc chắc! Cao không tới, thấp không vừa, suốt ngày chỉ biết bám váy đàn bà mà sống!”

Đường Hạ Tễ đỏ mặt, muốn rời đi nhưng lại bị Tô Tiếu Tiếu kéo lại.

Cô chỉ vào mặt thư ký, hùng hổ mắng:

“Dù sao tôi mặc kệ, cầm của người thì ngắn tay, muốn thì trả trà, không thì làm cho xong việc! Nếu không tôi sẽ tìm cấp trên của chị mà nói cho rõ ràng!”

Thư ký bị làm phiền đến hết cách, bèn lấy điện thoại ra và chuyển cho Tô Tiếu Tiếu hai trăm tệ.

Tô Tiếu Tiếu hớn hở khoe với Đường Hạ Tễ bên cạnh:

“Thấy chưa, đám người giàu này là thế đấy, càng giàu càng keo kiệt, hai trăm tệ cũng phải nghĩ cách kiếm chác! Chúng ta không thể để họ lợi dụng được!”

Đường Hạ Tễ im lặng, nhưng cả gương mặt đỏ bừng.

Từng là thái tử gia của Hải Thành, tiền boa đưa ra cũng không dưới mười vạn, giờ đây vì hai trăm tệ mà cãi vã giữa phố…

Tôi nhìn, không khỏi thở dài.

Thu ánh mắt lại, tôi hạ kính xe, lên tiếng hỏi thư ký:

“Xong việc rồi chứ? Đi được chưa?”

Trong khoảnh khắc ấy, Đường Hạ Tễ và Tô Tiếu Tiếu cùng nhìn về phía tôi.

141527

(FULL) Vị hôn phu của tôi đã đem lòng yêu người mà tôi bảo trợ là một học sinh nghèo.Để thể hiện quyết tâm, anh ta bất c...
21/04/2026

(FULL) Vị hôn phu của tôi đã đem lòng yêu người mà tôi bảo trợ là một học sinh nghèo.

Để thể hiện quyết tâm, anh ta bất chấp sự phản đối của gia đình, thậm chí đến tận nhà tôi đòi hủy hôn.

Ba tôi giận tím mặt, mẹ tôi thì suýt ngất xỉu.

Trong chốc lát, tôi trở thành trò cười trong giới.

Chẳng ai biết rằng, đêm đó cả nhà tôi đã tổ chức một cuộc họp gia đình.

Ai cũng bình tĩnh, phân tích từng chi tiết.

Ba tôi nhấp một ngụm trà: “Xa thơm gần thối, con hãy đi nước ngoài vài năm, lùi một bước để tiến hai bước.”

Mẹ tôi bình thản: “Thay đổi hình tượng đi con, cô ta đóng vai bạch liên hoa, vậy con hãy là bạch nguyệt quang.”

Tôi mỉm cười: “Vậy chắc con phải mắc chứng trầm cảm một thời gian rồi.”

1

Ngày trở về, nhóm bạn thân trong giới tổ chức một bữa tiệc đón tôi.

Ba vòng rư ợu qua đi, không khí ph òng bao đầy ắp tiếng cười.

Đúng lúc đó, vị hôn phu cũ của tôi,người đã phải lòng cô gái nghèo mà tôi từng bảo trợ, bước vào cùng bạn gái của anh ta.

Không khí lập tức ngưng đọng lại.

Tôi quay đầu nhìn, ánh mắt va vào đôi mắt lạnh lùng quen thuộc của Kỷ Dư.

Ánh mắt của anh ta dừng lại trên người tôi hơi lâu, khiến sắc mặt của Ôn Mãn, người đứng phía sau, dần trở nên khó coi.

Mọi người nhìn nhau, có người cẩn thận quan sát phản ứng của tôi.

Sau một chút ngỡ ngàng, tôi bình thản giơ tay mời họ vào ngồi.

“Đến rồi thì ngồi đi.”

Cứ như chuyện hiểu lầm ba năm trước chưa từng xảy ra.

Kỷ Dư thoáng có vẻ phức tạp, như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu đáp nhẹ một tiếng.

Ôn Mãn ngồi bên cạnh anh, cố gắng giữ nụ cười đoan trang nhưng không che nổi sự gượng gạo.

Mọi người ngầm hiểu, ánh mắt nhìn cô ta chứa đựng sự chế giễu.

Tôi đã từng cứu cô ta, tài trợ cô ta đi học, vậy mà cô ta lại giành lấy vị hôn phu của tôi.

Loại người như thế, ai mà không khinh cho được.

Những năm qua, sản nghiệp của nhà tôi phát triển như vũ bão, dần dần lấn át Kỷ Thị.

Những người thông minh ở đây, dù là vì bênh vực tôi hay vì lợi ích, đều không hẹn mà cùng nhau cô lập Ôn Mãn, khiến cô ta chẳng khác nào người vô hình.

Cô ta quay sang nhìn Kỷ Dư với vẻ cầu cứu, nhưng anh ta lại khác thường, im lặng không nói gì.

Một ánh mắt dò xét nhẹ nhàng rơi lên người tôi.

Dù ánh đèn có mờ mịt thế nào, cũng không thể che giấu gương mặt căng cứng, tái nhợt của Ôn Mãn.

Tôi đã ngắm đủ rồi, chậm rãi giơ ly lên, giải vây cho cô ta.

“Cả hai đến muộn đấy, tự phạt ba ly, không có ý kiến gì chứ?

Đừng mong thoát, đây là luật rồi.”

Lời vừa dứt, mọi người đều thay đổi sắc mặt trong giây lát, nhưng rất nhanh lại phụ họa theo.

“Đúng, hôm nay là ngày Kiều Nam về, đừng làm mất vui!”

Kỷ Dư không nói gì, dứt khoát uống cạn ba ly.

Anh xoay cổ tay, ly rư ợu úp xuống, không còn giọt nào.

Ánh mắt giao nhau, như thể anh đang bày tỏ sự xin lỗi cho chuyện ba năm trước.

Tôi mỉm cười nhẹ, nhìn sang Ôn Mãn.

Cô ta nhấc ly lên, nhếch nhẹ khóe miệng, nhưng không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi định chạm ly với cô ta, nhưng cô ta bỗng rụt người lại như thể tránh dịch hạch.

Ly rư ợu rơi xuống đất.

Những người khác không chịu nổi nữa.

“Không phải chứ lão Kỷ, cô bạn gái này của anh sao thế?

“Chị Kiều không tính toán chuyện cũ, cô ta lại giở thái độ, định phá đám chúng ta à?”

Kỷ Dư nhìn cô ta một cái, môi mím lại không vui, nhưng vẫn mở lời bảo vệ.

“Mãn Mãn không cố ý, mọi người bớt nóng.”

Ôn Mãn cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi, đôi mắt đỏ hoe, như thể bị oan ức gì đó.

Trong đám bạn có người không có lợi ích chung với nhà họ Kỷ, liền muốn nổi giận ngay tại chỗ.

“Này, cái tính nóng này của tôi…”

Tôi ngăn lại, mỉm cười ôn hòa.

“Mọi người là bạn bè cả, đừng để chút chuyện nhỏ này phá hỏng không khí.

“Chuyện cũ đã qua rồi, đừng nhắc lại nữa.”

Tôi nhìn Kỷ Dư và Ôn Mãn, ngửa đầu uống cạn ly rư ợu, ánh mắt dịu dàng trấn an.

Sắc mặt Kỷ Dư dần dịu xuống, trong mắt hiện lên nét cười.

Mọi người đã hiểu, chuyện cũ coi như bỏ qua.

Không khí lại ấm áp, sôi nổi trở lại.

2

Trên đường ra ban công hít thở chút không khí, tôi muốn tản bớt hơi rư ợu.

Phía sau, tiếng của Kỷ Dư khẽ khàng, có chút khàn:

“Ba năm qua, em sống thế nào?”

Gió lùa qua tóc tôi, tạo nên cảm giác như một cuộc tái ngộ lãng mạn sau ngàn năm.

Tôi quay lại, không bỏ lỡ ánh nhìn thoáng qua chút ngỡ ngàng và phức tạp trong mắt Kỷ Dư.

“Uống nhiều như thế, dạ dày anh chịu được không?”

Tôi không trả lời câu hỏi của anh mà chọn quan tâm sức khỏe anh trước.

Kỷ Dư vô thức đặt tay lên bụng, biểu cảm ngỡ ngàng thoáng qua trong khoảnh khắc.

Anh bị đau dạ dày lâu rồi, lại cực kỳ kén ăn.

Ngày xưa, tôi đã dành cả năm trời để hiểu khẩu vị của anh.

Chuẩn bị hẳn một thực đơn dinh dưỡng riêng cho anh.

Ngày nào tôi cũng nhắc anh ăn uống đúng giờ, trong túi lúc nào cũng có sẵn thuốc dạ dày và đồ ăn nhẹ tốt cho sức khỏe của anh.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn thua người con gái dám rủ anh đi ăn ở vỉa hè.

Kỷ Dư thoáng nhíu mày, ánh nhìn phức tạp hướng về phía tôi.

“Em không hận anh sao?”

Tôi lắc đầu: “Chuyện qua rồi, thật ra giữa chúng ta chẳng có mâu thuẫn gì không thể hóa giải cả.

“Huống hồ, có câu nói sao nhỉ, buôn bán không thành thì nhân nghĩa vẫn còn.”

Kỷ Dư bật cười, không khí giữa chúng tôi trở nên tự nhiên hơn nhiều.

Anh đùa: “Em cũng rộng lượng hơn rồi đấy.”

Tôi cũng cười: “Chúng ta không hợp làm người yêu, nhưng không có nghĩa là không thể làm bạn, đúng không?”

143793

Address

Nguyễn Thị Minh Khai
Vinh
460000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sen Vô Tri posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share