Trốn deadline cùng Sen

Trốn deadline cùng Sen Né deadline là nghệ thuật, đọc truyện là chân ái. 😍

Đọc xong nhớ phô lô tui nha ❤️. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè 🥰

[HOÀN] Mỗi tháng, bạn trai đều đưa cho tôi hai trăm ngàn tệ.Tôi luôn giữ đúng ‘quy tắc của người phụ nữ khôn ngoan’, khô...
13/06/2026

[HOÀN] Mỗi tháng, bạn trai đều đưa cho tôi hai trăm ngàn tệ.

Tôi luôn giữ đúng ‘quy tắc của người phụ nữ khôn ngoan’, không bao giờ động vào điện thoại của hắn, cũng chẳng hỏi han lịch trình. Thỉnh thoảng, vô tình bắt gặp hắn đi dạo với cô gái khác, tôi còn lo lắng hơn cả hắn, cúi đầu chạy trốn thật nhanh, chỉ sợ phá hỏng chuyện của hắn.

Nửa năm sau, một ngày nọ khi chúng tôi đang xem phim bằng điện thoại của hắn, bỗng nhiên có tin nhắn WeChat hiện lên: [Em có thai rồi.]

Chúng tôi nhìn nhau đầy ngượng ngùng trong giây lát. Cuối cùng, tôi ngập ngừng nói:

"Hay là… em qua chăm cô ấy ở cữ giúp anh nhé?"
..

Tối hôm đó, tôi quẹt một chiếc xe đạp công cộng, chuẩn bị trong tâm trạng uể oải đi làm gia sư cho lũ trẻ quậy phá. Đang đi thì có một giọng nói vang lên phía sau.

"Này, cô đi xe đạp kia ơi!"

Tôi ngẩn người, quay lại, "Tôi sao?"

"Đúng rồi, cô đó, lại đây."

Hoang mang, tôi bước lại gần.

Chàng trai đưa ra một tấm thẻ ngân hàng, "Làm bạn gái tôi nhé, mỗi tháng tôi cho cô hai trăm ngàn tệ, có đồng ý không?"

"Hả?"

Chàng trai nhăn nhó nhắc lại, "Làm bạn gái tôi, mỗi tháng tôi cho cô hai trăm ngàn tệ, hỏi lần cuối, có đồng ý không?"

Trong tai tôi, câu nói của hắn chỉ còn lại như thế này: "Blah blah... cho không hai trăm ngàn tệ... blah blah."

Nhanh như chớp, tôi chộp lấy tấm thẻ, "Chồng yêu ơi!"

"Ngoan lắm." Chàng trai gật đầu hài lòng, thuận tay khoác vai tôi, ánh mắt khinh miệt nhìn cô gái đứng đối diện, "Nhìn đi, hai trăm ngàn tệ đối với tôi chẳng là gì cả, nhưng tôi thà cho c.h.ó còn hơn cho cô. Cô không đáng."

Nghe xong câu đó, mặt tôi không hề biến sắc. Hai trăm ngàn đã vào tay, gọi tôi là c.h.ó thì có sao đâu?

"Xì, đưa tấm thẻ rách này ra lòe ai vậy?"

Lúc đó, tôi mới nhận ra có một cô gái đứng đối diện, khoanh tay đầy tự mãn. Cô ta xinh đẹp sắc sảo, dáng người quyến rũ với bộ đồ mát mẻ, nhưng tôi chẳng còn tâm trí mà ngắm nhìn vì lòng tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nếu lỡ trong thẻ này không có tiền thì chẳng phải tiếng "chồng yêu" kia tôi gọi phí công rồi sao?

Chàng trai rút điện thoại ra, "Cô, mở mã QR nhận tiền đi."

Tôi lập tức rút chiếc iPhone cũ của mình ra, vừa mở mã nhận tiền vừa không quên liếc nhìn cô gái đối diện với ánh mắt đầy cảm kích. Đúng là kiểu "phụ nữ giúp phụ nữ" đây mà!

Chàng trai cầm điện thoại, lướt vài cái, ngay lập tức tôi nhận được thông báo: [13#########x đã chuyển cho bạn hai trăm ngàn tệ vào lúc 19:46.] Ghi chú: [Tự nguyện tặng.]

"Thấy chưa?" Chàng trai giơ điện thoại về phía cô gái đối diện.

Mặt cô ta tái mét, không nói được lời nào.

"Nhớ nhé, là tôi bỏ cô." Chàng trai nói xong, thỏa mãn cất điện thoại, quay người bước đi. Đi được vài bước, hắn lại quay đầu, "Còn đứng đó làm gì? Không mau theo tôi?"

Tôi vội vàng chạy theo.

"Đến ngay đây, chồng yêu!"

Chàng trai đi một mạch đến cổng trường, dừng chân bên cạnh một chiếc Porsche Cayenne màu đen, rồi cau mày hỏi: "Em định đi đâu? Để anh đưa em đi."

"Em..." Ban đầu định nói địa chỉ nhà dạy gia sư, nhưng rồi nghĩ lại, tôi vừa nhận được hai trăm ngàn, lập tức đổi lời: "Em về ký túc xá."

"Được, vậy anh không đưa em nữa. Trong thẻ có bốn trăm ngàn, cộng với hai trăm ngàn vừa chuyển, trong ba tháng tới, em sẽ là bạn gái anh. Có vấn đề gì không?"

Tôi nắm chặt tấm thẻ ngân hàng, lắc đầu, "Không có."

Chàng trai mở mã QR để kết bạn, "Thêm bạn đi."

Tôi nhanh chóng quét mã và gửi lời mời kết bạn, không quên chu đáo ghi chú: "Em là bạn gái của anh đây."

Chàng trai chấp nhận lời mời kết bạn, rồi cất điện thoại vào túi.

"Được rồi, tạm vậy đi. Có chuyện gì anh sẽ nhắn tin qua WeChat. Anh đi đây."

Tôi đứng ngơ ngác tại chỗ, cho đến khi chiếc xe màu đen khuất bóng mà vẫn chưa hoàn hồn. Với cái vận may như tôi – mua chai nước còn chưa bao giờ trúng "Uống thêm chai nữa" – chuyện này thật sự đang xảy ra với tôi sao?

Tôi cầm điện thoại lên, kiểm tra lại số dư thêm một lần nữa.

200,803.02

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy cuộc sống này thật sự đáng sống.

Về đến ký túc xá, tôi ngay lập tức háo hức nộp đơn nghỉ việc dạy gia sư.

Sau đó, bắt đầu mở Baidu lên tìm kiếm: "Ph òng chống lừa đảo."

Lướt hết trang này đến trang khác, nhưng không hề tìm thấy kiểu lừa đảo nào giống thế này.

Tôi quay lại giao diện chính, kiểm tra số dư thêm một lần nữa, rồi nhìn xuống tấm thẻ ngân hàng trong tay, chợt nhận ra một điều – hắn chưa nói mật khẩu cho tôi!

Mở khung chat với hắn, tôi thấy mục "vòng bạn bè" chỉ hiển thị ba ngày gần nhất, ảnh đại diện là một màu đen xì, tên người dùng cũng để trống.

Tôi nhìn chằm chằm vào cái hình đen ngòm ấy mà rơi vào bế tắc. Chẳng biết tên hắn là gì.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định mặt dày nhắn tin: "Này, bạn trai."

Nửa tiếng sau, hắn mới trả lời. "Chuyện gì?"

Tôi nhắn lại ngay lập tức. "À... hình như anh chưa cho em biết mật khẩu thẻ ngân hàng."

Nửa tiếng sau, tôi nhận được một chuỗi số. "001223."

Ngay sau đó là một đoạn tin nhắn âm thanh dài bốn giây, kèm theo tiếng nhạc ầm ĩ và tiếng ồn ào khó chịu. "Đây là ngày sinh của anh, nhớ kỹ, sau này anh sẽ kiểm tra ngẫu nhiên."

Tôi định nhắn lại: "Không chỉ nhớ kỹ, em khắc luôn vào DNA cũng được." Nhưng sau khi nghĩ lại, tôi xóa đi, chỉ nhắn gọn: "Biết rồi." Kèm theo một biểu cảm mèo con dễ thương mà tôi đã không dùng suốt tám trăm năm nay.

Hắn không trả lời nữa, nên tôi quyết định đi thẳng ra ngân hàng của trường, dò mật khẩu trên máy tự động và xác nhận số dư bốn trăm ngàn. Lúc này tôi mới yên tâm trở lại ký túc xá.

Tắm rửa xong, lên giường ngủ một giấc ngon lành.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Sen trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 520864 -- thả vào Còm Mem
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha, nhớ phải bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên nhé cả nhà💕
Tên truyện: NGOÀI TIỀN RA BẠN TRAI TÔI CHẢ CÓ GÌ
Tình trạng: Đã hoàn thành

520864

[FULL] Một tuần trước ngày cưới, mẹ chồng tôi đăng tin mang thai con thứ hai lên vòng bạn bè.Bạn bè thân thích thi nhau ...
13/06/2026

[FULL] Một tuần trước ngày cưới, mẹ chồng tôi đăng tin mang thai con thứ hai lên vòng bạn bè.

Bạn bè thân thích thi nhau vào chúc mừng, có người lại nói bóng nói gió:

“Con dâu mới vừa bước chân vào cửa đã phải nuôi em chồng rồi, chị không sợ người ta không vui à?”

Mẹ chồng không thèm để ý, nhưng lại tag thẳng tôi trong phần bình luận:

“Con dâu tôi không phải người nhỏ nhen đâu nhé, vừa hiếu thảo lại rộng lượng. Sau này thằng bé con nhà tôi đi học, lấy vợ, đều phải nhờ vào vợ chồng con trai cả đấy!”

Trong phần bình luận, bạn trai tôi cười toe toét:

“Hehe, sao cũng được! Đợi vợ con sinh được một cậu con trai bụ bẫm nữa, hai anh em nuôi cùng nhau cho có bạn!”

Lúc mẹ chồng tag tôi trên mạng, tôi đang cùng bạn thân kiêm phù dâu diễn tập quy trình hôn lễ.

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng trạng thái đó, nhất thời không phản ứng lại được.

Mẹ chồng tương lai sáu mươi tuổi đầu mà lại mang thai con thứ hai, chuyện này rơi vào ai mà chẳng ngớ người ra chứ.

Chả trách nãy giờ đang tập dở, bạn trai tôi Tô Dương đột ngột bỏ đi.

Bố anh ta gọi điện nói mẹ anh ấy phải nhập viện, còn chẳng bảo tôi đi cùng.

Thì ra là bị động thai.

Tôi nhìn dòng chữ: “Cảm ơn trời cao đã ban phước, gặp được con ở thời điểm đẹp nhất cuộc đời. Đã năm tháng rồi, mọi thứ đều ổn!”

Lại nhìn Tô Dương hào hứng bình luận bên dưới, trong lòng không hiểu sao lại thấy là lạ.

Cảm giác khó chịu lấp ló trỗi dậy.

Bạn thân ghé sát vào hỏi tôi sao vậy.

Tôi đáp: “Mẹ chồng tớ công khai có bầu rồi, năm tháng lận.”

Cô ấy ngạc nhiên: “Chuyện này sao chưa từng thấy cậu nhắc?”

Tôi cười khan: “Tớ cũng mới biết.”

Cô ấy định nói gì đó lại thôi, rồi liếc nhìn màn hình điện thoại tôi, sắc mặt bỗng thay đổi.

“An An, cậu có muốn nhìn kỹ lại không? Mẹ chồng cậu nói, cậu phải nuôi con trai bà ấy.”

Tôi cúi đầu nhìn, hóa ra là thêm một tin tag nữa.

Mẹ chồng thấy tôi không trả lời, liền tag thẳng tên tôi, nói sau khi kết hôn tôi và Tô Dương sẽ phải nuôi em trai anh ấy.

“Biết là tụi trẻ các con còn chưa muốn sinh con sớm, thì hai năm này chăm sóc giúp em trai đi. Đợi nó lớn rồi, hai đứa sinh con cũng không muộn, lúc đó mẹ lại giúp trông cháu.”

Lông mày tôi nhíu chặt lại, cuối cùng cũng hiểu vì sao ban nãy thấy trong lòng không thoải mái.

Chuyện bà ấy mang thai, nói hay không nói với tôi đều có thể hiểu được.

Nói với tôi, vì đây là việc lớn trong nhà, mà tôi cũng sắp thành người một nhà.

Không nói, vì chúng tôi chưa cưới, quả thực cũng chưa tiện mở lời.

Nhưng cố tình giấu tôi suốt tận năm tháng… thì có chút khó hiểu.

Lẽ nào sợ tôi biết rồi sẽ chê trách bố mẹ chồng lớn tuổi còn không đứng đắn?

Không đến mức ấy đi? Bố mẹ chồng đều là giáo viên đã nghỉ hưu, nếu thật sự để tâm chuyện đó thì đã chẳng vui vẻ công khai trên mạng như vậy.

Vậy thì rốt cuộc vì sao lại giấu?

Một năm trước tôi đã gặp mặt hai bên gia đình. Nửa năm trước chúng tôi đã định ngày cưới, cũng tổ chức lễ hỏi.

Tuy chưa đăng ký kết hôn nhưng hai bên đều đã gọi nhau bằng bố mẹ.

Trong suốt thời gian đó, mẹ chồng chưa hề có dấu hiệu mang thai.

Tôi cảm thấy mình bị xem như người ngoài, không tự chủ được đành đem hết sự khó chịu trong lòng đổ lên chuyện này.

Tiễn bạn thân về, tôi quay về nhà mới, Tô Dương đã có mặt ở đó.

Tôi nghĩ, đã sắp thành người một nhà, có gì trong lòng thì nên nói thẳng, tránh sau này xích mích, nên quyết định hỏi cho rõ.

Không ngờ tôi vừa mới mở miệng, Tô Dương đã cười hì hì:

“Thế là theo đúng ý em rồi nhé! Mẹ anh không ép em sinh con nữa, em không phải chịu khổ mà vẫn có một cậu con trai để chơi, vui chứ hả?”

Câu “Mẹ anh mang thai sao không nói cho em biết, hôm đi chọn đồ cưới mẹ vẫn tới mà” trong cổ họng tôi bị nghẹn lại.

Tô Dương thấy tôi không đáp, lại nói tiếp:

“Sao, em không vui à? Em chẳng hay bảo sinh con đau, giờ không cần sinh cũng có con, chẳng phải vừa ý quá còn gì?”

Tôi buồn bã đáp: “Nhưng đó đâu phải con em.”

Tô Dương tặc một tiếng:

“Em thật rắc rối.”

Thấy sắc mặt tôi khó coi, anh ta lại cười rồi ôm vai tôi, nhỏ nhẹ:

“Em trai anh thì cũng là em trai em thôi, đừng nhỏ mọn thế. Sau này biết đâu còn phải nhờ thằng bé phụng dưỡng tụi mình ấy chứ!”

Tôi nhìn anh ta một cách kỳ quái: “Ý anh là, anh không định sinh con?”

Anh ta xua tay:

“Tất nhiên là sinh rồi. Nhưng nhỡ sinh con gái thì sao? Con gái lớn rồi lấy chồng, đến lúc ấy ai ở bên tụi mình? Giống nhà em đó, chỉ có một đứa con gái, cưới rồi lại về sống với nhà anh…”

Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống, nhìn thẳng anh ta:

“Tô Dương, trước khi đính hôn em từng hỏi anh, anh nói dù là trai hay gái thì chỉ sinh một đứa.”

Tô Dương nhướn mày:

“Thì đúng mà, chỉ sinh một đứa nên mới có thể là con gái chứ. Anh không trọng nam khinh nữ đâu. Nếu là con gái, anh còn chẳng biết sẽ cưng chiều đến mức nào cơ! Chỉ là chuyện dưỡng già thì tụi mình cần tính xa thôi.”

Tôi bật cười vì tức,sinh con gái thì không lo dưỡng già được à?

Vậy ba mẹ tôi, sau khi tôi kết hôn, chẳng lẽ anh định để tôi mặc kệ họ?

Tô Dương chẳng hề nhận ra vẻ mặt tôi thay đổi, còn xoa mặt tôi một cái:

“Em không biết đâu, anh vì tương lai của tụi mình mà tính toán nhiều lắm đấy.”

Tôi hất tay anh ta ra, anh ta chẳng hề tức giận, ngược lại còn đắc ý tiếp lời:

“Em không biết chứ gì, bố mẹ anh có nhờ người kiểm tra rồi, trong bụng mẹ là con trai.”

Tôi sững người.

Ban đầu nghe giọng điệu mẹ con họ, tôi cứ tưởng là tư tưởng trọng nam truyền thống, mong có con trai, nào ngờ họ đã biết chắc là con trai rồi?

Chuyện này… chẳng phải là trái pháp luật sao?

Tô Dương lại nói tiếp, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi:

“Dạo này tụi mình đừng sinh con vội, chơi vài năm, tiện thể giúp mẹ chăm em. Sau này nếu mình có con trai thì đỡ đần ít đi, thỉnh thoảng phụ chút là được. Thằng bé sau này còn biết ơn tụi mình nữa. Người ta nói, ‘ta nuôi ngươi khi nhỏ, ngươi phụng ta khi già’, anh em cũng thế mà.”

Điện thoại đột nhiên đổ chuông, tôi đẩy anh ta ra, nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhấn nghe.

Là ba tôi gọi.

Tôi tưởng ông hỏi chuyện mẹ chồng có bầu, trong lòng còn thấy lạ.

Ba tôi vốn nghiêm khắc, về hưu rồi vẫn giữ phong thái cán bộ, không giống kiểu người hay tò mò chuyện riêng của con gái.

Không ngờ, vừa nghe máy, tôi mới biết mẹ tôi phải nhập viện.

Giọng ba tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng tôi vẫn nghe ra tiếng run nhẹ.

“An An, con có rảnh không, tới bệ nh vi ện Tỉnh một chuyến? Mẹ con hơi khó chịu, con đến xem sao.”

Tim tôi thắt lại, vội hỏi mẹ làm sao.

Ba tôi ngập ngừng một lát mới nói:

“Phổi có nốt bất thường, nghi là liên quan đến un g th ư phổi.”

Đầu óc tôi trống rỗng, tai ù đi, nhưng giọng lại lạ kỳ bình tĩnh.

Tôi nói sẽ lập tức đến, sau đó dặn dò Tô Dương về các việc chuẩn bị hôn lễ, ph òng khi tôi vắng mặt mà xảy ra trục trặc.

Tô Dương nghe xong thì tỏ vẻ bực mình:

“Chẳng phải giao hết cho công ty tổ chức rồi à, sao còn lắm chuyện vậy?”

Cơn giận trong tôi bùng lên:

“Thấy phiền phức? Vậy anh đừng cưới!”

Tô Dương kéo mép cười, không tranh cãi, nhưng nhíu mày:

“Nhưng tối nay anh nói với ba mẹ là mình về ăn cơm rồi. Cá cũng mua xong, mẹ anh mang bầu mà vẫn cứ nhớ món cá chua ngọt em nấu.”

Không hiểu sao, tôi bỗng thấy lạnh sống lưng.

Tôi nhìn thẳng Tô Dương, từng câu từng chữ nói:

“Tô Dương, mẹ em có khả năng bị un g th ư phổi, anh nghe hiểu chứ?”

“Còn nữa, trước khi quyết định chuyện gì, anh có thể hỏi ý em trước được không?”

Nói xong tôi vội vã đến bệ nh vi ện.

Bác sĩ đã cho làm xé t ng hiệm ban đầu, ba mẹ tôi đang chờ kết quả.

Vừa nhìn thấy họ, mắt tôi đã đỏ hoe.

Ba tôi vẫn nghiêm nghị như mọi khi, chỉ vỗ nhẹ vai tôi, không nói gì.

Mẹ tôi thì lạc quan hơn, vừa bảo không sao vừa kéo tôi ra chỗ khác:

“Mẹ nói này, bà mẹ chồng tương lai của con đúng là làm người ta mở mang tầm mắt mà.”

Bà bĩu môi, ngày trước làm công tác phụ nữ, mỗi lần nghe chuyện mẹ chồng nàng dâu đều có biểu cảm y như vậy.

Tôi có phần hoang mang, chốc lát ngỡ mình đang ngồi trong ph òng khách ở nhà, mẹ vừa bốc nốt mấy hạt dưa vừa liếc tôi một cái.

Nghĩ đến đây, nước mắt tôi lại muốn trào ra.

Mẹ xoa đầu tôi:

“Khóc gì mà khóc? Con gái ngốc, giờ vẫn chưa hiểu rõ chuyện à? Mẹ hỏi con, mẹ chồng con mang thai năm tháng, con biết không?”

Tôi lắc đầu lia lịa.

Tất nhiên là không biết rồi.

Mẹ tôi ra vẻ “biết ngay mà”, rồi hừ một tiếng:

“Tính toán kiểu này đúng là mặt dày, năm tháng rồi không thể phá được, chẳng phải ép con phải chấp nhận sao?”

Tôi vừa không hiểu, lại vừa như hiểu.

Mẹ tôi thở dài:

“Tại ba mẹ chiều con quá, từ nhỏ chẳng để con chịu thiệt, thành ra đơn thuần quá.”

“Nhà Tô Dư ơng tí nh toán thế này: hai đứa đính hôn rồi, sắp cưới rồi, dù con có hối hận thì cũng muộn.”

Mẹ tôi chớp mắt, hừ một tiếng:

“Con mà cưới, chưa đầy nửa năm là phải hầu bà mẹ chồng ở cữ. Không muốn? Xin lỗi nhé, cưới rồi, đăng ký rồi, không muốn cũng không được. Không chiều ý, vợ chồng con không phải sẽ có mâu thuẫn à?”

Tôi thấy lạnh người, nhưng vẫn phản xạ mà phản bác:

“Không đến mức thế đâu, mẹ Tô Dương… có vẻ không phải người như vậy.”

“Con ngốc thật rồi.”

Mẹ tôi dí ngón tay vào trán tôi, sắc mặt bỗng trắng bệch, hơi thở cũng gấp gáp, tôi hoảng sợ ngăn bà nói thêm, rồi vội vã gọi y tá.

----------
Hướng dẫn cách để đọc truyện nhanh:
⏭️ Bước 1: Ấn LIKE cho bài viết này nhé bạn ơi
👍 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 520994 -- vào bình luận nữa thôi
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI, nếu chưa thấy thì nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN, 🥺💕
Tên truyện: TRƯỚC GIỜ ĐẠI HÔN
Tình trạng: Đã Full

520994

[HOÀN] Tuyển tú sắp tới, Thôi Nghiễn không kể đến hôn ước giữa ta và chàng, lại ngang nhiên cầu thân với biểu muội của m...
13/06/2026

[HOÀN] Tuyển tú sắp tới, Thôi Nghiễn không kể đến hôn ước giữa ta và chàng, lại ngang nhiên cầu thân với biểu muội của mình.

Ta chất vấn, chàng chỉ cụp mắt xuống, khẽ đáp:

“Ta đã hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ Diêu Diêu chu toàn.”

“Chốn cung đình hiểm ác, Diêu Diêu đơn thuần yếu ớt, e không kham nổi.”

Ta cắn răng:

“Tất cả nữ tử chưa gả trong kinh thành, đủ mười lăm tuổi đều phải nhập cung tuyển tú. Ngươi đã cầu thân với nàng, vậy ta thì sao?”

Thôi Nghiễn khẽ gãi mũi, nói:

“Diêu Diêu nói, nàng không ngại để ngươi làm bình thê.”

“Du An, đừng làm khó ta, được chăng?”

Được.

Chuyện khiến người khó xử, ta không làm.

Vì thế, ngay đêm ấy, ta chấp nhận lời cầu hôn của Thất hoàng tử.

Tuyển tú sắp tới, Thôi Nghiễn không kể đến hôn ước giữa ta và chàng, lại ngang nhiên cầu thân với biểu muội của mình.

Ta chất vấn, chàng chỉ cụp mắt xuống, khẽ đáp:

“Ta đã hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ Diêu Diêu chu toàn.”

“Chốn cung đình hiểm ác, Diêu Diêu đơn thuần yếu ớt, e không kham nổi.”

Ta cắn răng:

“Tất cả nữ tử chưa gả trong kinh thành, đủ mười lăm tuổi đều phải nhập cung tuyển tú. Ngươi đã cầu thân với nàng, vậy ta thì sao?”

Thôi Nghiễn khẽ gãi mũi, nói:

“Diêu Diêu nói, nàng không ngại để ngươi làm bình thê.”

“Du An, đừng làm khó ta, được chăng?”

Được.

Chuyện khiến người khó xử, ta không làm.

Vì thế, ngay đêm ấy, ta chấp nhận lời cầu hôn của Thất hoàng tử.

1.

Thấy ta gật đầu, Thôi Nghiễn vui mừng khôn xiết.

“Du An, ta biết mà, nàng luôn là người hiểu chuyện nhất.”

Hiểu chuyện… Lần đầu nghe lời này, ta còn ngỡ Thôi Nghiễn đang ngợi khen ta.

Ấy là nửa năm trước, lần đầu ta gặp Trình Diêu Diêu.

Thôi Nghiễn đẩy nàng tới trước mặt ta, vẻ mặt như lẽ tất nhiên:

“Du An, đây là biểu muội ta, vốn sống ở Giang Nam, nay mới lên kinh, nàng đưa muội ấy đi xã giao một chuyến, được chăng?”

Thôi gia có ba vị tiểu thư, nói thế nào cũng chẳng đến lượt ta phải dẫn dắt một biểu muội ngoại tộc.

Khi ấy, Trình Diêu Diêu rơm rớm nước mắt:

“Biểu ca, biểu tỷ các người khinh ta xuất thân thấp kém, chẳng ai bằng lòng dẫn ta, sao huynh lại phiền đến Tạ tiểu thư?”

“Thôi vậy, ta về ph òng hạ nhân, cùng bọn nha hoàn bà tử đợi các người.”

Thực tình cũng không trách được Thôi gia tỷ muội.

Sĩ, nông, công, thương Trình Diêu Diêu vốn là dòng thương nhân, lại đang thời kỳ giữ hiếu, theo lý nên tránh mặt yến hội của Trưởng công chúa.

Các tỷ muội e kỵ thể diện, có lý cả.

Thôi Nghiễn thấy ta không vui, bèn chắp tay thi lễ:

“Du An, nàng giúp một tay đi! Hồi nhỏ ta mắc đậu mùa, ai cũng tránh xa, chỉ có di mẫu không nề hà mà cứu ta một mạng. Nay người đã mất, lúc lâm chung dặn dò ta nhất định phải chiếu cố Diêu Diêu. Chúng ta dự yến mà để nàng ở ph òng hạ nhân, lẽ nào như thế được?”

Chàng xưa nay kiêu ngạo, nay lại cụp mắt khẩn cầu. Ta mềm lòng, cắn răng đồng ý.

Lúc đó, Thôi Nghiễn đã nói:

“Du An, ta biết nàng là người hiểu chuyện nhất.”

Nhưng chàng nào hay, chỉ vì một lần mềm lòng ấy, ta bị tổ mẫu nghiêm khắc phạt quỳ ở từ đường, chép kinh ba ngày ba đêm.

Từ đó trở đi, câu “hiểu chuyện” kia tựa hồ trở thành gông xiềng khóa chặt trên đầu ta.

Cây trâm san hô mà chàng lặn lội phương xa tìm về cho ta, chỉ bởi Trình Diêu Diêu than rằng:

“Mẫu thân muội trước khi mất tiếc nuối nhất là không kịp chuẩn bị trâm san hô làm đồ cưới cho muội.”

Thôi Nghiễn liền cầu ta nhường trâm ấy cho nàng.

Chàng nói như chuyện đương nhiên:

“Du An, trâm ấy với nàng chẳng qua là vật trang sức, còn với Diêu Diêu là hoài niệm về mẫu thân. Nàng là người hiểu chuyện nhất, sao nỡ để nàng ấy sầu muộn mỗi ngày?”

Ta vốn cũng yêu thích cây trâm ấy, nhưng nghĩ đến ân nghĩa của mẹ nàng với chàng, ta đành cắn răng dâng lên.

Dần dà, sự nhẫn nhịn của ta lại thành điều đương nhiên trong mắt họ.

Cho đến lễ cập kê của ta, Trình Diêu Diêu lại thèm thuồng cây trâm do Hoàng hậu ban cho ta.

Nàng rúc sau lưng Thôi Nghiễn, rơi lệ nói:

“Nếu mẫu thân còn, ắt sẽ tự tay chuẩn bị trâm cho ta. Khổ nỗi ta mệnh bạc, mẹ mất sớm, cha lại lạnh nhạt. Lần đầu thấy cây trâm tinh xảo đến vậy, lại là ở lễ cập kê của Tạ tiểu thư…”

Ta chỉ thấy xúi quẩy.

Lễ cập kê là ngày ta được mọi người chúc phúc, nàng lại u sầu khóc lóc, khóc cái gì?

Tự nhiên ta cũng không hiểu nổi, nàng đang ngấm ngầm đòi trâm của ta.

Thôi Nghiễn chờ ta chủ động đưa trâm không được, bèn nói thẳng:

“Du An, nàng hiểu chuyện nhất, chắc sẽ không nỡ để Diêu Diêu thương tâm. Hay là, nàng tặng trâm ấy cho muội ấy nhé?”

Oán khí tích tụ bấy lâu bỗng bùng phát, ta cười lạnh:

“Muốn gì là lôi mẫu thân đã mất ra kể lể, cuộc mua bán này xem chừng lời quá.”

“Vậy lần tới nàng ta muốn gả cho huynh, cũng nhắc lại mẫu thân nàng đã cứu huynh một mạng, huynh cũng đồng ý chắc?”

“Trâm cập kê là biểu tượng của chúc phúc, nàng ta mở miệng đòi lấy, mặt mũi đâu mà lớn thế?”

“Người mẫu thân nàng cứu là huynh, không phải ta!”

2.

Tuyển tú sắp đến gần, Thôi Nghiễn không màng đến hôn ước giữa ta và chàng, lại rầm rộ đến cầu thân với biểu muội.

Đối diện với chất vấn của ta, chàng chỉ cụp mắt xuống.

“Ta đã hứa với di mẫu, sẽ bảo hộ Diêu Diêu chu toàn.”

“Chốn cung đình hiểm ác, Diêu Diêu đơn thuần yếu đuối, e rằng không kham nổi.”

Ta cắn răng: “Tất cả nữ tử chưa gả trong kinh thành, đến tuổi mười lăm đều phải nhập cung tuyển tú. Ngươi đã cầu thân với nàng, vậy ta thì sao?”

Thôi Nghiễn khẽ gãi mũi.

“Diêu Diêu nói, nàng không ngại để ngươi làm bình thê.”

“Du An, đừng làm khó ta, được không?”

Được.

Chuyện khiến người khác khó xử, ta không làm.

Vì vậy, ngay đêm ấy, ta đã chấp nhận lời cầu hôn của Thất hoàng tử.

3.

Thấy ta gật đầu, Thôi Nghiễn mừng rỡ khôn xiết.

“Du An, ta biết mà, nàng luôn là người hiểu chuyện nhất.”

Hiểu chuyện…

Lần đầu nghe câu này, ta còn tưởng Thôi Nghiễn đang khen ta.

Ấy là nửa năm trước, lần đầu tiên ta gặp Trình Diêu Diêu.

Thôi Nghiễn đưa nàng tới trước mặt ta, dáng vẻ như lẽ tất nhiên:

“Du An, đây là biểu muội của ta, vốn sống ở Giang Nam, mới lên kinh, nàng đưa muội ấy đi xã giao một chuyến, được chăng?”

Thôi gia có ba vị tiểu thư, nói thế nào cũng không đến lượt ta phải dẫn một biểu muội ngoại tộc đi giao tế.

Khi ấy, Trình Diêu Diêu rưng rưng nước mắt:

“Biểu ca, biểu tỷ các người đều khinh ta xuất thân thấp hèn, chẳng ai chịu đưa ta theo, huynh lại phiền đến Tạ tiểu thư làm gì?”

“Thôi vậy, ta về ph òng hạ nhân, đợi cùng bọn nha hoàn bà tử cũng được.”

Thực ra cũng không trách được các tỷ muội nhà Thôi gia.

Sĩ, nông, công, thương – Trình Diêu Diêu vốn xuất thân từ thương hộ. Hôm ấy lại là yến tiệc của Trưởng công chúa, Diêu Diêu đang trong thời kỳ giữ hiếu, theo lý không nên xuất hiện.

Các tỷ muội lo mất thể diện, cũng là điều dễ hiểu.

Thôi Nghiễn thấy ta không vui, liền chắp tay thi lễ:

“Du An, nàng giúp một tay đi! Khi còn nhỏ ta mắc đậu mùa, ai nấy đều tránh xa, chỉ có di mẫu không ngại hiểm nguy mà cứu ta một mạng. Nay người đã mất, trước khi lâm chung dặn ta nhất định phải chăm sóc Diêu Diêu. Chúng ta dự yến mà để nàng ở ph òng hạ nhân, liệu có phải đạo?”

Chàng xưa nay vẫn luôn kiêu ngạo, mà nay lại cúi đầu cầu xin. Ta mềm lòng, cắn răng đáp ứng.

Khi ấy, Thôi Nghiễn đã nói:

“Du An, ta biết nàng là người hiểu chuyện nhất.”

Nhưng chàng đâu biết, chỉ vì một lần mềm lòng đó, ta bị tổ mẫu nghiêm khắc phạt quỳ ở từ đường, chép kinh suốt ba ngày ba đêm.

Từ đó trở đi, câu “hiểu chuyện” kia tựa như một cái gông khóa chặt lên đầu ta.

4.

Bộ trâm san hô mà cậu ta vất vả tìm được cho ta từ phương xa, chỉ bởi Trình Diêu Diêu nói:

“Mẫu thân muội trước khi mất tiếc nuối nhất là chưa kịp chuẩn bị trâm san hô làm đồ cưới cho muội.”

Thôi Nghiễn liền cầu ta nhường trâm ấy cho nàng.

Chàng nói như chuyện đương nhiên:

“Du An, trâm ấy với nàng chẳng qua chỉ là món trang sức đẹp đẽ, nhưng với Diêu Diêu là hoài niệm về người mẹ đã khuất. Nàng là người hiểu chuyện nhất, sao nỡ để nàng ấy ngày ngày sầu muộn?”

Bộ trâm ấy ta cũng rất yêu thích, nhưng nghĩ đến ân nghĩa của mẹ nàng với Thôi Nghiễn, ta vẫn cắn răng tặng đi.

Dần dà, sự nhẫn nhịn của ta lại thành điều đương nhiên trong mắt họ.

Cho đến lễ cập kê của ta, Trình Diêu Diêu lại để mắt tới cây trâm do Hoàng hậu ban tặng.

Nàng rúc sau lưng Thôi Nghiễn, rơi lệ nói:

“Nếu mẫu thân còn, hẳn sẽ đích thân chuẩn bị trâm cho muội. Khổ nỗi muội mệnh bạc, mẹ mất sớm, cha lại hờ hững. Lần đầu thấy một cây trâm tinh xảo đến vậy, lại là ở lễ cập kê của Tạ tiểu thư…”

Ta chỉ thấy xui xẻo.

Lễ cập kê là ngày ta được người người chúc phúc, nàng lại ủ rũ khóc lóc, khóc cái gì?

Ta cũng chẳng hiểu nàng đang ngấm ngầm đòi trâm của ta.

Thôi Nghiễn chờ ta chủ động đưa đi không được, liền nói thẳng:

“Du An, nàng là người hiểu chuyện nhất, hẳn sẽ không đành lòng để Diêu Diêu buồn bã. Hay là nàng tặng trâm ấy cho muội ấy đi?”

Oán khí tích tụ bấy lâu bỗng bùng nổ, ta bật cười lạnh lùng:

“Muốn gì là lôi mẫu thân đã khuất ra kể lể, cuộc mua bán này thật lời quá rồi.”

“Vậy lần sau nàng ta muốn gả cho huynh, lại nói mẫu thân nàng từng cứu huynh một mạng, huynh cũng đồng ý chắc?”

“Trâm cập kê là biểu tượng chúc phúc, nàng ta mở miệng đòi lấy, mặt mũi đâu mà lớn thế?”

“Người mẫu thân nàng cứu là huynh, không phải ta!”

----------
Đọc full truyện này chỉ với 2 bước:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết để được ghi nhận
💖 Bước 2: Nhập mã truyện -- 521079 -- vào ô bình luận bên dưới nha
Linh hiện khi chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện tự mở FULL khi có đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: KÝ DUYÊN, CHỈ MỘT NGƯỜI
Tình trạng: Đã hoàn thành

521079

[HOÀN] Tôi đang trên đường từ trường về nhà thì bất ngờ nhận được tin nhắn từ giáo viên hướng dẫn. Thầy yêu cầu tôi gửi ...
13/06/2026

[HOÀN] Tôi đang trên đường từ trường về nhà thì bất ngờ nhận được tin nhắn từ giáo viên hướng dẫn. Thầy yêu cầu tôi gửi ngay video bản đầu tiên của đồ án tốt nghiệp để kiểm tra.

 

Thời gian quá gấp gáp, tôi chỉ có năm phút để hoàn thành việc này. Vừa nhìn thấy tin nhắn, tôi lập tức tìm một góc đường yên tĩnh, ngồi xổm xuống lề đường, mở máy tính và bắt đầu tìm video.

 

Đúng lúc đó, có ai đó bất ngờ kéo mạnh cánh tay tôi. Tôi giật mình, ngẩng đầu lên và sững sờ khi thấy một người đàn ông mặc đồ đen, đeo khẩu trang kín mít. Dù đã che mặt, ánh mắt sắc lạnh của hắn vẫn lộ rõ vẻ hung ác.

 

Hắn nắm chặt cánh tay tôi, cố kéo tôi đứng dậy từ mặt đất rồi nhét vào chiếc xe tải nhỏ màu đen đang đậu gần đó.

1



Chỉ trong khoảnh khắc, tôi nhận ra rằng mình có thể đã trở thành mục tiêu của bọn buôn người. Dù là sinh viên đại học, tôi vẫn hiểu rằng nạn bắt cóc ngang nhiên giữa phố không phải là điều hiếm gặp. Hình ảnh những đứa trẻ bị bắt cóc mà mẹ tôi từng bắt tôi xem vụt qua tâm trí, khiến tôi càng thêm sợ hãi.



Tôi lập tức hét lên cầu cứu, nhưng gã đàn ông dày dạn kinh nghiệm hơn tôi tưởng. Hắn nhanh chóng bịt miệng tôi, không để tôi phát ra tiếng nào. Tôi biết rõ rằng, nếu bị kéo lên chiếc xe đen ấy, rất có thể cuộc đời tôi sẽ kết thúc trong một ngôi làng hẻo lánh, làm vợ bé cho một lão độc thân nào đó. Nghĩ đến điều đó thật ki nh ho àng.



Tôi cố vùng thoát khỏi hắn, nhưng hắn nhanh chóng túm lấy đuôi tóc tôi, kéo mạnh về phía sau. Chúng tôi giằng co quyết liệt, nhưng là con gái, sức tôi không thể địch lại hắn.



Đúng lúc tôi sắp bị kéo lên xe, bất ngờ hắn trượt chân, cả người ngã sấp về phía trước, khuỷu tay đập mạnh vào máy tính của tôi. Trước mắt tôi, video đồ án tốt nghiệp mà tôi đã dày công làm suốt ba tháng trời, trong chớp mắt bị xóa sạch.



Không chỉ vậy, hàng trăm tài liệu video cũng tan biến ngay lập tức. Tim tôi như rỉ má u. Tôi nghĩ rằng đó là điều tồi tệ nhất, nhưng không ngờ còn có chuyện tồi tệ hơn.



Khi hắn loạng choạng đứng dậy, vô tình lại đẩy ngã máy tính của tôi xuống đất, khiến nó va mạnh vào nền đường, làm chiếc USB văng ra. Trước khi tôi kịp nhặt lên, hắn giẫm mạnh một cái, đập nát USB ngay trước mắt tôi. Tất cả dữ liệu, công sức của tôi tan thành mây khói.



Giống như trái tim đầy khát vọng tốt nghiệp của tôi.



Trong khoảnh khắc này, vỡ vụn thành từng mảnh.



Ồ, thiết kế tốt nghiệp không còn.



Hoàn toàn không còn.



Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác trời sụp đổ.



Mây đen dày đặc, không còn thấy trời trong nữa.



Cuộc sống dường như cũng trở nên ảm đạm hơn nhiều.



“Hãy ngoan ngoãn đi theo tao, đừng phí sức giãy giụa nữa.”



Gã đàn ông mặc đồ đen có lẽ vì cú ngã vừa rồi mà bực tức, còn nhổ một bãi nước bọt lên máy tính của tôi, rồi túm lấy tóc tôi, định lôi lên xe.



“Chỉ là một cái video thôi mà, ha ha.”



Không những thế, nhìn bộ dạng tôi như mất hết ý chí, hắn còn cười mỉa mai tôi.



Nếu như lúc trước, tôi chẳng có chút sức phản kháng nào, thì giờ đây tôi đã biến thành “Su Hoán” phiên bản đen tối.



Đối diện với kẻ buôn người đang lao về phía mình, tôi đột nhiên bùng nổ sức mạnh to lớn, hai tay giơ lên, thẳng tay cào vào mặt hắn.



“Chỉ là một tên buôn người thôi mà? Ha ha…”



2



Hai mươi phút sau.



Tôi ngồi trong đồn cảnh sát, ôm chặt chiếc máy tính của mình, khóc nức nở.



Tên buôn người định kéo tôi lên chiếc xe đen, giờ đây ngồi thu lu trong góc, run rẩy không ngừng.



Trên mặt hắn còn có nhiều vết xước rớm má u.



Tóc tai rối bù.



Một gã đàn ông cao lớn, cao tầm một mét tám, giờ đây cuộn mình trong góc, hai tay bị còng, cả người bầm dập không có chỗ nào lành lặn.



Trông thật thảm hại.



Mỗi lần ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi rõ ràng cảm nhận được người hắn khẽ run lên.



Tôi nhếch mép cười lạnh.



Dọa cho đối phương vội hét lên một tiếng “á” rồi lại co rúm người vào góc.



Bên cạnh hắn còn có một bác sĩ mặc áo blouse trắng, dường như đang kiểm tra sức khỏe cho hắn.



Anh cảnh sát đẹp trai dẫn tôi vào đồn, ngồi bên cạnh liên tục đưa khăn giấy cho tôi.



Có vẻ như anh ấy muốn lấy lời khai của tôi.



Nhưng mỗi lần lời khai vừa bắt đầu, tôi lại không kiềm được nỗi buồn.



“Em tên gì?”



“Su Hoán.”



“Tại sao… khụ khụ, tại sao lại đánh người buôn đó?”



Lại còn hỏi tại sao nữa!



Chiếc cốc giấy trong tay tôi bị bóp nát, tôi nói bằng giọng đầy bi thương:



“Những tư liệu tôi quay trong suốt hai tháng trời, video mà tôi mất cả tháng trời mới dựng xong. Đó là thiết kế tốt nghiệp mà tôi dốc hết tâm sức, chịu bao nhiêu lời mắng mỏ mới làm xong, tất cả đều bị hắn xóa sạch!”



Hàng trăm video quay trong hai tháng trời.



Cùng với các bạn cùng ph òng thức trắng đêm để dựng suốt một tháng trời, cuối cùng hoàn thành một bộ phim tài liệu.



Đáng lẽ hôm nay có thể nộp cho thầy hướng dẫn.



Nhưng kết quả là…



Tất cả đều bị hắn xóa sạch!



Cảm giác này còn đau đớn hơn cả trời sụp đổ.



Tôi nhìn vết má u hồng dính trong kẽ móng tay mình.



Đột nhiên cảm thấy mình ra tay quá nhẹ.



Nếu có thể, tôi thực sự muốn liều mạng với hắn.



Hủy thiết kế tốt nghiệp của tôi, chẳng khác gì gi ết cha mẹ tôi. Tôi vậy mà không cào chết hắn, thật quá nhẹ tay…



Rõ ràng anh cảnh sát đẹp trai trước mặt vẫn không thể tin rằng trong cơ thể nhỏ bé này của tôi lại có thể bùng phát ra năng lượng lớn đến vậy.



Tôi chống hai tay lên bàn, nụ cười trên mặt có chút lạnh lùng.



“Nếu luận văn tốt nghiệp của anh bị xóa sạch, tôi tin rằng…”



Câu nói chưa kịp dứt.



Nhưng tôi chắc chắn anh ấy hiểu được ý tôi.



Dù sao, chỉ cần nhìn vào sự oán giận của tôi lúc này, cũng đủ nuôi sống mười tên yêu tà.



Thiết kế tốt nghiệp mà tôi đã dồn hết tâm huyết, rụng không biết bao nhiêu tóc mới hoàn thành.



Tôi có thể mất đi tất cả.



Nhưng thiết kế tốt nghiệp của tôi, tuyệt đối không được tổn hại!



3



Khi tôi ra khỏi đồn cảnh sát, trời đã tối hẳn.



Anh cảnh sát đẹp trai vô cùng, đích thân tiễn tôi ra xe.



Trước khi rời đi, tôi còn lén nhìn qua thẻ công tác của anh.



Mạnh Dương.



Tên nghe cũng hay đấy.



Trước khi lên xe, tôi không quên nắm lấy tay anh, chân thành cầu xin:



“Cảnh sát đẹp trai ơi, anh nhất định đừng bỏ qua tên buôn người đó, phải thay dân trừ hại nhé!”



Tốt nhất là đánh hắn một trận ra trò để xoa dịu nỗi hận trong lòng tôi.



Tất nhiên, câu này tôi tuyệt đối không thể nói ra trước mặt một cảnh sát.



Khóe miệng Mạnh Dương giật giật.



Anh cúi xuống nhìn tay tôi một lần nữa.



Vết má u hồng trong kẽ móng tay vẫn chưa được rửa sạch.



Ánh mắt anh có chút khác lạ, lặng lẽ rút tay về rồi gật đầu:



“Yên tâm, kẻ buôn người nhất định sẽ phải chịu hình phạt thích đáng.”



Lúc đó, tôi vẫn còn băn khoăn, tại sao anh cảnh sát đẹp trai lại có vẻ không tự nhiên như vậy.



Đến khi tôi ngồi lên xe taxi và mở điện thoại ra.



Mọi chuyện đã có lời giải đáp.



Chủ đề sinh đại học đánh bại kẻ buôn người # đang chễm chệ trên top 1 bảng xếp hạng tìm kiếm nóng.



Nhấp vào xem.



Đó là video quay từ góc nhìn của người qua đường, ghi lại cảnh tôi đánh đập tên buôn người từ mọi góc độ với độ phân giải HD 360 độ.



Và không chỉ có một video.



Hầu như là toàn bộ góc quay đều thể hiện cơn giận dữ của tôi một cách toàn diện.



Trong video, gương mặt tôi dữ tợn, trông như muốn liều mạng sống chết cùng hắn.



Còn tên buôn người lúc đầu trông hung hãn, giờ đây bị tôi đánh đến mức cuộn tròn trong góc, má u me khắp người, hoàn toàn không nhận ra được diện mạo.



Dưới phần bình luận, một đống người đang để lại lời nhắn:



“Nếu luận văn tốt nghiệp của tôi bị xóa, tôi cũng sẽ liều mạng với hắn.”



“Tôi có thể khiến hắn vào bằng chân, ra bằng cáng…”



“…”



Những bình luận tương tự thế này nhiều không đếm xuể.



Trong đó cũng có vài người bày tỏ sự thương cảm với tôi.



Dù gì thiết kế tốt nghiệp tôi mất ba tháng mới hoàn thành, kết quả lại bị xóa sạch chỉ vì tên buôn người.



Đau như có ai cắt vào tim.



Tôi vội vàng nhắn tin cho thầy hướng dẫn.



Hôm nay là hạn cuối nộp bài, nhưng lại xảy ra tình huống như vậy, tôi hy vọng thầy có thể thông cảm cho tôi.



Thầy dường như cũng đã xem video và nhìn thấy nó leo lên hot search.



Trong video, thầy cười nghiêng ngả, thậm chí không nói được một câu hoàn chỉnh.



Đến khi tôi liếc nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, thầy mới ngừng cười, lấy lại phong thái của một giáo viên.



“Dù tôi rất thông cảm với tình cảnh của em, nhưng bài thiết kế tốt nghiệp vẫn phải nộp. Nhiều nhất tôi có thể cho em thêm một tháng, em tranh thủ đi quay lại đi.”



May quá, may quá.



Ít ra vẫn còn thời gian để cứu vãn.



Nếu vì chuyện này mà không thể tốt nghiệp, tôi tin rằng hôm nay không phải tôi chết thì tên buôn người kia cũng bỏ mạng.



Dù hiện tại tôi vẫn rất muốn đập chết tên buôn người đó, nhưng việc cấp bách trước mắt là thiết kế tốt nghiệp của tôi quan trọng hơn.



Tôi cứ nghĩ xui xẻo thì cũng chỉ xui một lần.



Nhưng tôi không bao giờ ngờ tới, khi vận xui ập đến, ngay cả uống nước lạnh cũng có thể mắc nghẹn.



Và bài thiết kế tốt nghiệp của tôi, sẽ phải trải qua những lần tàn phá và đả kích hết lần này đến lần khác.



Mang đến cho tâm hồn non nớt của tôi một bóng ma không thể xóa nhòa.



4



Sau vài ngày nghỉ ngơi ở nhà,



Dựa vào những ghi chép quay trước đó và kế hoạch đã chuẩn bị kỹ càng,



Sau khi hoàn thành mọi công đoạn chuẩn bị, tôi lại vác máy ảnh đi quay phim tài liệu.



Người bạn cùng ph òng của tôi, Ninh Ninh, khi biết tên buôn người đã phá hủy hoàn toàn máy tính và USB của tôi,



Cũng như video thiết kế tốt nghiệp mà chúng tôi đã vất vả làm ra biến mất hoàn toàn,



Cô ấy đã vài lần định lao vào đồn cảnh sát, đập cho tên buôn người đó một trận.



Thực sự đau lòng và phẫn nộ.



“Video tôi thức trắng vài đêm mới dựng xong, cứ thế mà mất hết.”



Tôi vội ôm ngang eo cô ấy để giữ lại.



Nhưng nhờ có kinh nghiệm quay lần trước, lần này chắc chắn sẽ hoàn thành nhanh hơn.



Ít nhất là chúng tôi đã biết cần quay những cảnh nào.



Hơn nữa, lời thoại và kịch bản trong phim tài liệu cũng đã được viết sẵn.



Chỉ cần dựa theo kinh nghiệm lần trước, quay lại một lần nữa là được.



Sẽ không giống lần trước làm rất nhiều việc vô ích.



Đó là điều duy nhất khiến tôi thấy an ủi.



Vì đề tài của chúng tôi là quay một con phố cổ sắp bị phá dỡ gần đó.



Một con phố dường như hoang tàn và sắp biến mất, khi vác máy quay đi trên con đường đó, sẽ có một cảm giác khác lạ.



Nếu nói lần đầu tiên đến đây là hứng khởi,



Thì lần này có chút gì đó như mất hết hy vọng.



Nhưng cuối cùng, vì để hoàn thành thiết kế tốt nghiệp, để có thể tốt nghiệp suôn sẻ,



Chúng tôi vẫn cắn răng tiếp tục quay phim.



Hai cô gái chúng tôi cứ thế cầm máy quay, dọc theo con phố mà quay tư liệu.



Gần trưa, chúng tôi quyết định đến tiệm mì gần đó ăn một bát, rồi buổi chiều sẽ tiếp tục quay thêm vài cảnh.



Thậm chí có thể dựa vào kinh nghiệm lần trước để làm video lần này hoàn thiện hơn.



Dù có thể phải thức trắng vài đêm nữa, nhưng cũng không còn cách nào khác.



Nhưng chưa kịp bước vào quán mì,



Thì một gã đàn ông tóc nhuộm đỏ bỗng lao vút qua bên cạnh tôi, giật lấy máy ảnh rồi chạy.



Dây đeo máy ảnh đang đeo trên cổ tôi, tôi bị kéo đi vài bước, cả người chúi về phía trước, suýt ngã nhào xuống đất.



Nhưng tôi cũng nhanh chóng nhận ra, lần này mình lại bị một tên trộm nhắm tới.



Thật là vận xui đến mức khó tin!



Nếu tôi không đi mua vé số thì đúng là có lỗi với bản thân rồi.



Tôi lập tức lao vào “quyết chiến sinh tử” với tên trộm đó.



Dù gì cái máy ảnh này tôi đã bỏ một khoản tiền lớn để thuê, thực sự rất rất đắt!



Hơn nữa, tư liệu bên trong còn chưa kịp sao lưu.



Nếu để tên trộm ngang nhiên lấy đi, thì công sức mấy ngày quay phim vất vả lại thành công cốc.



Cả tôi và Ninh Ninh đều không muốn nhìn thấy kết cục đó.



Dù gì quay phim, thực sự rất mệt mỏi.



Tôi ôm chặt chiếc máy ảnh vào lòng.



Bây giờ nó chính là mạng sống của tôi!



Nhưng mà…



Chiếc máy ảnh vẫn không thoát khỏi số phận đáng ra phải chịu, trong lúc giằng co, dây đeo vốn đã lung lay bỗng “rắc” một tiếng đứt phựt,



Máy ảnh “bộp” một tiếng rơi xuống đất.



Giống như trái tim tôi, rơi xuống đất vậy.



Tôi vội cúi xuống nhặt lại máy ảnh của mình.



Lúc này, chuyện không còn chỉ là vấn đề thiết kế tốt nghiệp nữa.



Chết tiệt, tôi đã bỏ ra không ít tiền tiêu vặt để thuê cái máy ảnh này, nếu làm hỏng, tôi sẽ phải bồi thường một khoản lớn.



Thà gi ết tôi luôn còn hơn.



Nhưng còn chưa kịp nhặt lên, chiếc máy ảnh đã bị tên trộm đá một cú, bay ra xa.



Có lẽ hắn không cố ý.



Nhưng cái ý định gi ết người trong tôi, lại hoàn toàn là cố ý.



Hừ…



Máy ảnh bị đá bay, lăn ra giữa đường lớn. Ngay sau đó, một chiếc xe tải lao qua, cán nát tan tành.



Tôi mở to mắt, nhìn chiếc máy ảnh đắt đỏ trong nháy mắt bị nghiền thành từng mảnh vụn.



Chỉ còn lại đống tàn tích.



Công sức khó nhọc quay lại cũng trong chớp mắt tan biến.



Tôi lập tức chạy tới.



Tốt thôi.



Thẻ nhớ của máy ảnh vỡ rồi.



Nó vỡ rồi.



“Bộp” một cái, vỡ tan tành…



Chiếc thẻ nhớ tôi tự bỏ tiền túi ra, mất một trăm tệ để mua.



Nó vỡ rồi…



Vỡ rồi…



Lúc này, tôi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.



Tim đau đến tột cùng.



Ninh Ninh, người đang gọi tôi vào ăn mì, nhìn thấy chiếc máy ảnh đã bị hỏng nằm trên lề đường, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng lại.



“Máy ảnh đâu?”



Dù đã tận mắt thấy nhưng cô ấy vẫn không từ bỏ hy vọng, hỏi thêm một câu.



“Trên… trên đất.”



Nỗi đau không gì lớn hơn trái tim đã chết.



Nỗi buồn hóa thành cơn giận, tôi từ từ chuyển ánh mắt về phía tên trộm.



Tôi vẫn đang túm chặt cổ tay hắn, có vẻ như vì xung quanh bắt đầu tụ tập nhiều người, hắn muốn chạy trốn.



Nhưng rõ ràng rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này tôi tuyệt đối không dễ dàng để hắn thoát.



Hắn giơ tay định đánh tôi.



Tôi bật cười lạnh.



Nhìn Ninh Ninh, cả hai liếc mắt một cái, rồi bắt đầu kích hoạt chế độ “đánh hội đồng”.



Nửa tiếng sau, tôi lại gặp Mạnh Dương ở đồn cảnh sát.

----------
Chỉ mất 3 giây để nhận lin đọc truyện nè:
1️⃣: Nhấn LIKE bài viết này trước nhé
2️⃣: Để lại mã 306604 dưới phần bình luận là xong
Nhớ chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN để thấy lin nhé. Đủ 16 LAI là truyện sẽ tự động mở FULL🫶✨
Tình trạng: Đã full

306604

Address

Hoàng Thái Hiếu
Vinh Long
85000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Trốn deadline cùng Sen posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Trốn deadline cùng Sen:

Share