Sen Hồn Nhiên

Sen Hồn Nhiên Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Sen Hồn Nhiên, Lê Thánh Tôn, Nha Trang.

Nơi những tâm hồn đồng điệu tìm thấy sự bình yên 🫧

Góc nhỏ chia sẻ những mẩu chuyện đời thường, ấm áp và đầy tích cực ✨

Cùng Sen viết tiếp những trang truyện rạng rỡ mỗi ngày bạn nhé! 🌿

📍 Chào mừng bạn ghé chơi với Sen!

[HOÀN] Ngày ta được hoàng thất nhận tổ quy tông, cũng là ngày ta ép Tạ Kinh Thước làm nam sủng của mình.Một chiếc kiệu n...
01/06/2026

[HOÀN] Ngày ta được hoàng thất nhận tổ quy tông, cũng là ngày ta ép Tạ Kinh Thước làm nam sủng của mình.

Một chiếc kiệu nhỏ đưa hắn vào phủ công chúa.

Cùng vào còn có bài vị của thê tử đã khuất của hắn.

Hắn đội khăn tang trắng, khư khư ôm bài vị, quỳ trước mặt ta với vẻ mặt bi thương tột độ.

“Công chúa điện hạ, ta đã có ái thê, dù nàng đã qua đời ba năm, nhưng lòng ta vẫn một mực chung tình. Nếu điện hạ nhất quyết ép buộc, ta chỉ còn cách lấy cái chết để tỏ lòng.”

Ta giật lấy bài vị, đầu ngón tay vừa chạm vào, hai chữ “ái thê” còn vương vết kim phấn chưa khô.

“Tạ Bạch Điểu, ngươi ngẩng đầu nhìn xem, ta có phải là thê tử đã chết ba năm của ngươi không?”

Ta cúi đầu, đưa tay nâng cằm hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hắn vừa ki nh ng ạc vừa mừng rỡ.

Ta chỉ một mực chìa tay ra với hắn: “Trả tiền.”

1

Ta trồng trọt mười năm ở thôn Đào Khê, vẫn không đủ tiền thuốc thang một năm cho Tạ Bạch Điểu. Hắn ngày ngày phải dùng nhân sâm núi loại tốt để duy trì mạng sống, nếu không thì trông chẳng khác nào kẻ sắp xuống Diêm Vương báo danh.

Thôn dân đều nói số ta khổ, nhặt về một nam nhân chỉ biết tiêu tiền. Ta nghĩ họ không hiểu. Chẳng nói riêng thôn Đào Khê, e rằng cả huyện Ninh Thủy này cũng khó tìm được người nam nhân nào đẹp hơn hắn.

Hôm ấy ta xuống ruộng làm việc, hắn từ trên cây rơi xuống, tựa vào lòng ta hơi thở thoi thóp.

“Cô nương, ta bị người ta hạ độc, cứu… cứu ta…”

Đôi môi mấp máy, ta không nghe rõ hắn nói gì. Chỉ nhớ ngày đó hoa đào bay rợp trời, Tạ Bạch Điểu giống như yêu tinh trong truyền thuyết, câu mất hồn ta rồi.

Thấy người sắp ngất lịm, ta liền đưa hắn về nhà. Hai gian nhà tranh vách đất. Ta tính toán. Nếu hắn chết, ta sẽ chôn hắn trên núi.

Tiện thể khấn nguyện, xin trời ban cho ta một nam tử anh tuấn như vậy nữa. Nếu hắn qua khỏi, tỉnh lại, ta sẽ cho hắn một gian nhà tranh, xem như sính lễ nhập trạch.

Thật là hời cho hắn.

Khi hắn tỉnh lại, ta cảm thấy trời đã có mắt.

Nhưng đại phu nói hắn trúng độc quá nặng, e rằng mấy năm cũng không khỏi, còn phải ngày ngày dùng thuốc quý mới có thể duy trì mạng sống.

Ta vốn chẳng có bao nhiêu tiền, đến nước này đã định bỏ cuộc.

Thậm chí còn móc ra năm mươi đồng tiền đồng mua nửa con gà nướng mời hắn ăn, để hắn trên đường xuống hoàng tuyền không bị đói.

“Mau ăn đi, đồ đoản mệnh, tiếc thay cho gương mặt đẹp như vậy.”

Ta ăn đến miệng đầy dầu mỡ, vẫn không quên tán thưởng gương mặt hắn.

Có lẽ vẻ tiếc nuối trong mắt ta quá lộ liễu, hắn ngượng ngùng cúi đầu.

Rất lâu sau, ta đang ăn ngon lành, phía sau đột nhiên có một thân hình quấn lấy ta. Đôi tay hờ hững ôm lấy eo ta, chiếc cằm nhọn tựa vào hõm vai ta.

Hương thông nhàn nhạt thoang thoảng trong mũi, hơi thở khiến toàn thân ta run rẩy.

“Cô nương, ta tên Bạch Điểu, lưu lạc đến nơi này, cô đơn không nơi nương tựa, cô nương có nguyện ý cho ta một mái nhà không?”

Ta chắc chắn, lúc đó ta đã bị ma ám. Nếu không, sao có thể đồng ý với hắn.

Cho đến khi bao nhiêu tiền tích cóp của ta đều cạn kiệt, bệnh của Tạ Bạch Điểu vẫn không thấy thuyên giảm.

“Tạ Bạch Điểu, có phải ngươi chỉ nghĩ đến việc lừa tiền của ta để chữa bệnh thôi không?”

Sáng sớm tinh mơ, hắn mặc bộ đồ vải thô, ăn bát mì rau đắng ta nấu. Nghe ta hỏi vậy, chóp mũi hắn đỏ ửng, hai mắt ngấn lệ.

“Tiểu Nguyệt Lượng, nàng nghĩ ta như vậy sao?”

Trong căn nhà chính dột nát, hắn trông như một tiên nữ bị bỏ rơi.

Ta lập tức tự tát vào mặt mình một cái. Thật đáng chết.

Sao ta có thể nghi ngờ một mỹ nhân nguyện ý cùng ta ăn rau cháo cơ chứ.

Thấy ta tự đánh mình, Tạ Bạch Điểu vội vàng tiến đến, nắm lấy cổ tay ta.

“Ta không trách nàng, không cho phép nàng làm tổn thương bản thân như vậy nữa. Hôm nay Trương đại phu mang thuốc đến, nàng để ông ấy thấy thì sao?”

Nghĩ đến Trương đại phu, ta do dự hồi lâu, cuối cùng nhắm mắt làm ngơ, coi như đã quyết tử.

“Tạ Bạch Điểu, Trương đại phu nói chúng ta nợ tiền thuốc quá nhiều, không chịu chữa trị cho ngươi nữa. Nhưng ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng trồng trọt, kiếm tiền, chữa kh ỏi bệ nh cho ngươi.”

Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán ta, cười xán lạn.

“Tiểu Nguyệt Lượng, những ngày sống thêm này đều là ta trộm được từ số mệnh, sao có thể để nàng chịu khổ sở như vậy nữa.”

Hương thông thơm ngát, ta thầm thề trong lòng, hôm nay nhất định phải cuốc thêm hai mẫu ruộng.

Đến khi hoàng hôn về đến nhà, ta thấy nhà cửa như vừa bị trộm viếng. Tạ Bạch Điểu đã mang theo hai xâu tiền cuối cùng của ta, bỏ trốn rồi.

Trên bàn chỉ còn lại một phong thư, ta không biết chữ, đành phải mang đến nhờ tú tài ở đầu thôn phía đông đọc giúp.

“Ái thê Minh Nguyệt, ta thực không muốn liên lụy đến nàng nữa, hôm nay từ biệt, mong nàng trân trọng bản thân, tìm một phu quân khác.”

Ta sờ vào hai chữ “ái thê”, khóc đến ngất lên ngất xuống. Tú tài nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc.

Hiện tại, trên bài vị trong tay Tạ Kinh Thước, hai chữ “ái thê” giống hệt như năm xưa. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt ta, như thấy quỷ, ngã ngồi xuống đất.

Ta nghiến răng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn.

“Sao, ba năm không gặp, không nhận ra ta nữa sao?”

2

Ngày thứ hai, phụ thân của Tạ Kinh Thước lên triều, liền hạch tội ta một trận nên thân. Ông ta nói thân vệ phủ công chúa của ta trực tiếp xông vào nhà cướp người, không coi lễ pháp cương thường ra gì. Tức giận đến nỗi ta ăn liền ba bát cơm trắng, rồi bắt Tạ Kinh Thước tiếp tục quỳ xuống hối lỗi.

Tạ Kinh Thước vốn đã quỳ suốt đêm trước bài vị của thê tử đã khuất, giờ đây nước mắt cũng không còn để khóc.

“Tiểu Nguyệt Lượng, năm xưa ta không từ mà biệt là có nỗi khổ tâm, ta sợ mình liên lụy đến nàng, cho nên mới rời đi.”

“Sau này ta đã từng đi tìm nàng, nhưng nàng không còn ở thôn Đào Khê nữa, bọn họ đều nói nàng đã chết rồi.”

Ta ngoáy ngoáy tai, nghe hắn tiếp tục bịa chuyện.

“Ngươi có phải còn muốn nói, năm xưa ngươi rời đi là vì biên quan chiến sự khẩn cấp, bản thân đi không biết sống chết, nên tất cả đều là vì tốt cho ta hay không?”

“Sao nàng biết?” Hắn không khóc nổi nữa.

“Chuyện năm xưa ta đã làm sai, giờ đây, Tiểu Nguyệt Lượng có nguyện ý cho ta một cơ hội chuộc tội nữa không?”

Hắn quỳ gối tiến lên, dừng lại trước mặt ta, ngửa mặt lên, trông như đang chờ ta hái lấy. Ta chỉ vào bài vị thê tử đã khuất của hắn, một cước đá thẳng vào ngực hắn.

“Quyến rũ ta? Ta không phải là Khương Minh Nguyệt ái thê mắt thiển cận năm xưa, ta bây giờ là Hạo Nguyệt công chúa Chu Minh Nguyệt.”

“Ta bắt ngươi đến đây, chỉ có một mục đích duy nhất, đó là đòi tiền.”

Năm xưa ăn bao nhiêu tiền thuốc của ta, ta nằm mơ cũng muốn lấy lại.

“Không sao, dù là Khương Minh Nguyệt hay Chu Minh Nguyệt, nàng vẫn là Tiểu Nguyệt Lượng của ta.”

Hắn mặt dày mày dạn dán sát vào ta, ôm lấy eo ta, cười rạng rỡ với ta.

“Xa cách đã lâu, vẫn chưa nói cho nàng biết tên thật của ta, ta tên là Tạ Kinh Thước.”

“Ta biết, ta còn biết ca ca ngươi tên là Tạ Kinh Vân nữa cơ.”

“Tiểu Nguyệt Lượng thật lợi hại, ngay cả tên ca ca ta nàng cũng biết.”

Hắn giống như trước kia, hôn nhẹ lên trán ta, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết.

“Ta đã tìm nàng hai năm, cho đến khi người thôn Đào Khê đều nói nàng đã chết, ta mới thôi. Hôm qua thấy thân vệ phủ công chúa trực tiếp đến nhà ta cướp người, ta đã nghĩ sẵn cách để chết rồi, không ngờ lại là nàng, Tiểu Nguyệt Lượng.”

“Ba năm này nàng sống thế nào, có nhớ ta không?”

Vòng tay vẫn mang hương thông quen thuộc, hắn dùng chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi ta, cứ như chúng ta chưa từng chia lìa.

“Ba năm này à, sống cũng khá tốt. Có ăn có uống, có nam nhân có hài tử.”

“Hài tử?” Vẻ ki nh ng ạc trong mắt hắn còn chưa tan đi, một giọng nói non nớt đã truyền đến.

“Nương, hôm nay người không đến xem con ăn cơm.”

----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 259498 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: XUÂN PHONG NHỊ ĐỘ
Tình trạng: Đã hoàn thành

259498

[HOÀN] Tiểu Hồ LyNăm hắn bảy tuổi, nàng còn hai ngày nữa là thành tinh, vì hắn nàng mất đi tiên đan mà mình luyện trong ...
01/06/2026

[HOÀN] Tiểu Hồ Ly

Năm hắn bảy tuổi, nàng còn hai ngày nữa là thành tinh, vì hắn nàng mất đi tiên đan mà mình luyện trong mười ba năm.

Năm hắn hai mươi tuổi, nàng cứu sống hắn.

Năm hắn hai mươi mốt tuổi, họ lại gặp nhau một lần nữa.

Duyên phận giữa nàng và hắn, không biết là lương duyên hay nghiệt duyên?

Tiếng suối trong vắt, róc rách vui nhộn chảy qua từng khe đá. Trăng cũng lên cao lắm, sáng lắm.

Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp.

Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ.

Con cáo đó thuộc giống cáo Tiên Tộc, là giống cáo cao quý nhất.

Cáo nhỏ ngồi ngay ngắn trên phiến đá cẩm thạch lớn, nó đang tu luyện.

Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm bảy tư, của năm thứ chín ngàn chín trăm lẻ chín.

Chỉ còn gần một trăm ngày nữa, là tròn một ngàn năm, nó sẽ thành công.

Con cáo nhỏ hí hửng lắm, nó hăng sa y rèn luyện.

-“A Ngân, A Ngân…”

Tiếng gọi từ đằng xa, A Ngân mở mắt, là A Linh tỷ tỷ, tỷ ấy là loài sóc quý, A Linh tu được hai ngàn năm, nhưng tỷ ấy không giống nó, để được thành tinh, A Linh phải ăn thịt người.

-“A Ngân, đi chơi đi…”

-“A Linh ơi muội phải tu luyện…muội còn ít ngày nữa thôi, rồi chúng ta tha hồ đi chơi…”

A Linh bất mãn nói.

-“Chẳng phải chín trăm chín chín năm là hóa phép thành người được rồi hay sao?”

-“Nhưng bà nói phải đủ một ngàn năm thì thân thể mới khỏe mạnh, nếu đi bây giờ sẽ rất nguy hiểm…”

A Ngân phân vân.

-“A Ngân ơi là A Ngân, bà A Ngân cẩn thận quá đó, không nguy hiểm gì cả đâu, A Linh sẽ bảo vệ A Ngân, hôm nay Nguyệt quốc mở lễ hội pháo hoa, mười năm mới có một lần, A Ngân không đi thì phí lắm…”

A Linh tiếp tục khơi gợi.

-“Có đồ ăn ngon lắm, A Ngân ăn bao giờ chưa? Có thịt cừu, thịt lợn nhé, có cả bánh trung thu nhân lạp xưởng…”

-“Muội ăn chay mà A Linh!”

-“Ừ, còn có múa rối đó, còn có rất nhiều công tử đẹp trai, đi cùng A Linh đi, không có A Ngân mất vui…năn nỉ đấy…đi về luyện tiếp, chỉ một đêm thôi mà…”

-“Bà A Ngân đi công chuyện rồi mà…đi đi…bà không biết đâu…”

A Linh lèo nhèo mãi, A Ngân đành tặc lưỡi rời phiến đá cẩm thạch, để ngón trỏ lên trán, dịu dàng xoay người.

Trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng.

Chẳng thấy con cáo trắng nào nữa, chỉ thấy một tiên nữ thướt tha xuất hiện.

-“A Ngân, A Ngân đẹp quá!”

A Linh thốt lên, đây là lần đầu tiên A Ngân dùng phép thuật, trước đây nó cứ định để tới một ngàn năm cơ, nó tiến tới dòng suối gần đó, tự ngắm mình, rồi lại đỏ bừng thẹn thùng.

-“Bà cũng nói A Ngân sẽ đẹp…”

A Linh cũng biến thành một thiếu nữ, hai người vui vẻ dắt nhau đi chơi.

Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ.

Hai tỷ muội háo hức lắm, lần đầu tiên A Ngân nhìn thấy đường phố, thấy con người, thấy xe ngựa, cái gì cũng mới mẻ cả.

-“A Ngân thích không?”

-“Thích lắm A Linh ạ! Cảm ơn tỷ…”

-“Nhanh lên, sẽ bắn pháo hoa đó!”

-“Dạ…”

Những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo bước chân của hai cô gái, họ đẹp quá, chưa bao giờ thấy ai đẹp như họ.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Ghiền trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 73708 -- rồi đọc nhé
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha🥺💕
Nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên là mới thấy linh đó nha 🫶
Tên truyện: TIỂU HỒ LY
Tình trạng: Đã hoàn thành

73708

[Hoàn] Liễu Tế Yêu vốn là một con rắn lười tu luyện đã trăm năm, cả đời chỉ mong được nằm phơi nắng, lăn lộn làm một xà ...
01/06/2026

[Hoàn] Liễu Tế Yêu vốn là một con rắn lười tu luyện đã trăm năm, cả đời chỉ mong được nằm phơi nắng, lăn lộn làm một xà tiên an nhàn thong d**g.

Thế nhưng, sau một trận mưa bão, nàng vô tình phát hiện trong khe núi có ba quả trứng vàng óng ánh, tròn trịa như được dát kim quang. Đôi mắt nàng sáng rực như chuông đồng:

“Oa! Mau nhóm lửa! Đun nước! Nướng lên!”

Nàng hí hửng ôm đuôi quẫy đập, chuẩn bị đại tiệc.

Nửa đêm hôm đó, một tiếng sấm vang nổ ngay trên động phủ, ba quả trứng tách ra “rắc rắc” từ trong bò ra ba con tiểu long đầu tròn thân nhỏ, vảy vàng óng ánh, bốn chân mập mạp!

Liễu Tế Yêu chết sững, gan mật như vỡ nát:

“Xong rồi! Xong thật rồi! Đây là…trứng rồng! Ta sắp bị long vương nghiền thành bã xà mất thôi!”

Ngay lúc nàng còn đang run rẩy, thì con tiểu long bé nhất bỗng ngoạm lấy đuôi nàng, đôi mắt to long lanh, phát ra một tiếng non nớt, mềm nhũn:

“Nương~~~!”

Liễu Tế Yêu: “…… Bây giờ ôm trẻ con thì còn kịp không?”

Liễu Tế Yêu vốn là một con rắn lười tu luyện đã trăm năm, cả đời chỉ mong được nằm phơi nắng, lăn lộn làm một xà tiên an nhàn thong d**g.

Thế nhưng, sau một trận mưa bão, nàng vô tình phát hiện trong khe núi có ba quả trứng vàng óng ánh, tròn trịa như được dát kim quang. Đôi mắt nàng sáng rực như chuông đồng:

“Oa! Mau nhóm lửa! Đun nước! Nướng lên!”

Nàng hí hửng ôm đuôi quẫy đập, chuẩn bị đại tiệc.

Nửa đêm hôm đó, một tiếng sấm vang nổ ngay trên động phủ, ba quả trứng tách ra “rắc rắc” từ trong bò ra ba con tiểu long đầu tròn thân nhỏ, vảy vàng óng ánh, bốn chân mập mạp!

Liễu Tế Yêu chết sững, gan mật như vỡ nát:

“Xong rồi! Xong thật rồi! Đây là…trứng rồng! Ta sắp bị long vương nghiền thành bã xà mất thôi!”

Ngay lúc nàng còn đang run rẩy, thì con tiểu long bé nhất bỗng ngoạm lấy đuôi nàng, đôi mắt to long lanh, phát ra một tiếng non nớt, mềm nhũn:

“Nương~~~!”

Liễu Tế Yêu: “…… Bây giờ ôm trẻ con thì còn kịp không?”

1

Ngày hôm ấy, ba quả trứng vàng rực rỡ nằm trong khe núi, ánh lên những tia kim quang mờ ảo, còn tỏa ra luồng hơi thở kỳ dị. Nàng vui mừng như nhặt được bảo vật, vội reo lên:

“Trời ơi, phát sáng! Quá quý hiếm! Phải đem về cất giữ!”

Nàng vốn có sở thích sưu tầm kỳ bảo, nên lập tức coi ba quả trứng như bảo vật vô giá.

Tiếc rằng thiên công không trọn, vận mệnh xoay vần. Giữa đêm mưa gió, một đạo tử lôi bổ thẳng vào động phủ, làm đá vụn rơi lả tả, chấn động đến nỗi mái động nứt toác. Liễu Tế Yêu cuống quýt ôm trứng, nào kịp nghĩ nhiều, chỉ còn biết co ro trốn vào góc, chờ đến khi tiếng sấm dứt hẳn mới dám thở phào.

Nhưng nàng đâu ngờ, từ khoảnh khắc ấy trở đi, cuộc đời thanh nhàn của một con “xà tiên lười” đã hoàn toàn đảo lộn…

Đáng tiếc trời cao không thuận, mưa gió lại thêm oán nghiệt. Một đạo tử lôi đánh thẳng xuống động phủ, nổ vang “ầm” một tiếng, khiến vách đá rung chuyển, từng khối nham thạch từ trần rơi xuống ào ào.

Liễu Tế Yêu bị dọa đến cuộn tròn thành một cục, chẳng còn hơi sức đâu mà để ý tới ba quả trứng vàng kia. Nàng chỉ biết ôm chặt lấy đuôi, run rẩy chờ cơn sấm dứt hẳn.

Đợi đến khi ngoài trời yên lặng, trong hang tối bỗng vọng ra một tiếng “rắc rắc rắc” khe khẽ. Nàng nương theo ánh trăng len lỏi qua kẽ đá, nghiêng đầu nhìn một cái —

Ba quả trứng… nứt rồi!

Từ bên trong, ba sinh linh ướt nhẹp, lầy nhầy nhớp nháp trườn ra, vừa mềm vừa trơn bóng. Đầu chúng còn có hai chiếc thịt non phập phồng, bốn chân nhỏ bám đất loạng choạng, lớp vảy vàng mịn óng ánh phản chiếu ánh trăng, nhầy nhụa như vừa lăn ra từ bùn non.

Liễu Tế Yêu chết lặng, con tim đập loạn:

“Rồng?! Là rồng?! Còn tận ba con?!”

“Trời ơi! Ta lén lấy trứng rồng, giờ bị trời phạt mất thôi!”

Nghĩ vậy, hồn vía nàng lập tức bay mất, co giò định chui ngay vào kẽ đá trốn. Nhưng chưa kịp bò được bao xa, chóp đuôi nàng đã bị một thứ lạnh ngắt, trơn trượt ngoạm chặt.

Con tiểu long bé nhất phát ra một tiếng khe khẽ, mềm nhũn như tơ:

“Nương…~~~”

Liễu Tế Yêu run lẩy bẩy, toàn thân vảy xếp ngược, gào khẽ:

“Ta không phải! Ta không có! Đừng gọi ta là nương!!!”

Nhưng trời chẳng nghe lòng người. Hai con tiểu long còn lại cũng nhún nhảy bò tới, một con quấn lấy eo nàng, một con vòng chặt ngang hông, chẳng khác nào khoác lên nàng ba sợi xiềng vàng lấp lánh.

Ba cái miệng nhỏ đồng loạt cất tiếng:

“Nương! Nương! Nương~~!”

Liễu Tế Yêu: “……”

Nàng ngửa mặt, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, trực tiếp lăn quay ra đất.

Xong rồi.

Xong thật rồi.

Đời này chắc chắn bị long tộc nghiền thành xà nhuyễn để nhậu mất thôi…

2

Hai con tiểu long còn lại cũng không chịu ngồi yên, lắc lư cái thân tròn trĩnh bò tới, một con quấn lấy eo, một con vòng chặt ngang hông, giống như nàng bị trói chặt bằng ba sợi xiềng vàng lấp lánh.

“Nương~~~! Nương~~~!”

Ba cái miệng nhỏ đồng loạt kêu, giọng non mềm như tiếng sữa rót, mấy chiếc móng vuốt bé xíu còn cào nhẹ lên vảy nàng “lạch tạch lạch tạch”.

Liễu Tế Yêu đờ đẫn, mắt hoa tối sầm, ngã rầm xuống đất bất tỉnh.

Xong rồi.

Nếu để long tộc biết nàng ăn vụng trứng rồng, còn có ý định… nướng luôn, e rằng sẽ đem nàng nghiền thành bột xà, dùng để vá biển!

Nhưng giờ… nàng có thể bỏ mặc được sao?

Liễu Tế Yêu nghiêng đầu, nhìn ba tiểu long đang níu đuôi mình không buông, đôi mắt ươn ướt long lanh, tròn xoe như ráng nước mùa thu. Cả ba đồng loạt ngước nhìn nàng, ánh mắt mềm oặt như mưa xuân, khiến trái tim nàng mềm nhũn.

Liễu Tế Yêu hít sâu một hơi, vỗ nhẹ đuôi mình, chỉ vào con bé nhất:

“…Gọi ta là tỷ tỷ!”

3

Nuôi ba con tiểu long… gian khổ gấp vạn lần so với ước mơ “rắn lười nằm phơi nắng” của Liễu Tế Yêu.

“Nhả cá cho ta!”

Nàng gào thét, giọng rung lên vì tức giận. Đuôi dài quấn chặt, vọt một cái đã lao tới nơi. Một con tiểu long béo tròn đang ngậm một con cá chép bạc trong miệng, bơi lội hí hửng. Nàng vung đuôi vỗ “bốp bốp” vào mặt nó, cá văng ra khỏi miệng, rơi tõm xuống nước.

“Đó là ngư vương của Đầm Vọng Nguyệt! Ăn nó xong, con rùa già kia sẽ dắt nguyên đội tôm binh cua tướng tới đập nát động phủ của ta!”

Nàng nghiến răng, dùng chóp đuôi gõ vào đầu tiểu long, tức giận quát:

“Đã bảo bao nhiêu lần rồi? Xuôi dòng! Xuôi dòng mà săn mồi! Đi ăn mấy con cá béo ngu ngốc dưới hạ du ấy!”

Còn một con tiểu long khác thì đang rượt theo một con sơn kê lông đỏ rực như lửa, đuổi nhau chí chóe giữa rừng, làm chim chóc bay loạn, cành cây gãy rơi rào rào như mưa.

Liễu Tế Yêu suýt thì khóc, run rẩy hét lớn:

“Tổ tông nhỏ của ta ơi! Đừng có ăn nó!”

Đó chính là gà thần đỉnh núi, lông của nó sáng bóng, linh khí ngưng tụ, lông gà chính là nguyên liệu tế thiên quý giá! Một con gà như vậy… dùng để thắp nhang, chứ không phải bỏ vào nồi!!!

Một con tiểu long khác thì đang đuổi theo một con sơn kê lông rực sắc lưu ly, đôi cánh non mỏng vỗ “phành phạch” lao thẳng vào rừng, khiến chim muông bay loạn, cành cây rơi lả tả, lá khô rụng như mưa.

Liễu Tế Yêu thấy thế, tim gan như nhảy khỏi lồng ngực, hét thất thanh:

“Tổ tông nhỏ của ta ơi! Dừng tay!!! Đó là gà thiêng của Sơn Thần đấy! Lông nó rụng sạch, mai sau Sơn Thần lấy gì đi cầu mây đón sấm hả?!”

Nàng hít một hơi lạnh, không còn thời gian nghĩ nhiều, rắn thân bắn vọt lên, giữa không trung uốn một đường cong tuyệt đẹp, ngoạm lấy gáy tiểu long, mạnh mẽ kéo về.{Đọc full tại page Nguyệt hoa các}

Nhưng sóng gió chưa hết, con tiểu long bé nhất thì đang nghịch trong động khẩu, phơi bụng dưới ánh trăng, tròn vo như bánh bao. Liễu Tế Yêu vừa thở phào, thì bỗng thấy tiểu gia kia vươn móng, cào cào cái gì đó từ cổ nàng xuống.

Ánh trăng phản chiếu, nàng mới phát hiện — khối xà châu màu xám tro mà nàng đeo ở cổ đã bị tiểu long gỡ xuống!

Đó là xà châu mà nàng đã nuôi dưỡng trăm năm, chứa đầy linh lực tinh thuần, ban đêm có thể phát sáng, soi đường thay đèn, là báu vật duy nhất trong đời nàng!

“Đừng cắn! Đó là bảo bối của tỷ tỷ! Cái này là… mạng sống của ta đó!!”

Nàng lao qua đoạt lại, nhưng tiểu long tưởng nàng chơi cùng, liền há miệng một cái, “ực” nuốt luôn vào bụng!

Liễu Tế Yêu chết đứng:

“Khạc ra ngay! Đó là xà châu tiêu bệnh, không phải kẹo đâu!”

Nàng hốt hoảng cào cào đuôi, tìm cách moi ra, nhưng tiểu long lại híp mắt cười, đuôi nhỏ quẫy quẫy, còn phát ra tiếng “hí hí” khoái trá.

Ba đôi mắt vàng óng ánh đồng loạt nhìn nàng, trong veo như thủy tinh, tựa như đang hỏi:

“Tỷ tỷ… chơi xong chưa? Lượt tiếp theo chơi gì vậy?”

Liễu Tế Yêu: “……”

4

Khổ hơn nữa, ba tiểu long này không hề có khái niệm về sức mạnh của bản thân!

Có khi chúng vui chơi quá mức, hoặc chỉ vì bị giật mình, hơi thở long uy trong cơ thể lập tức bộc phát theo bản năng. Hơi thở ấy đến từ huyết mạch thuần chính của thượng cổ Long Tộc, thuộc loại long uy cấp thống trị trong thiên địa, một khi tràn ra thì hầu như không thể khống chế.

Mặc dù bọn nhỏ chỉ mới vừa nở, long uy còn cực kỳ yếu ớt, mảnh mai như sợi tơ, nhưng đối với một xà tiên chỉ tu luyện mới trăm năm như Liễu Tế Yêu, cảm giác chẳng khác nào bị một ngọn núi khổng lồ của Tần Sơn đè xuống!

Chỉ một hơi thở thoáng qua thôi… nàng đã muốn lăn quay ra đất.

“Oa ——”

Liễu Tế Yêu đang mắng con tiểu long đầu đàn vì dám ngoạm đá quý trong động, chưa kịp nói hết câu thì đột nhiên cảm thấy một luồng long uy vô hình từ sâu trong linh hồn ập xuống.

Nàng chỉ thấy toàn thân lạnh toát, vảy rắn “lạch tạch” dựng đứng, bốn chân run rẩy như bị sét đánh. Trong nháy mắt, toàn bộ cơ thể như bị ép xuống đất, rắn tín cũng cứng đờ giữa không trung.

Ngay giây tiếp theo, một tiếng “phịch” vang lên, Liễu Tế Yêu ngã thẳng xuống nền đá lạnh buốt, thân rắn bẹp dí như một… bánh xà vừa mới nướng xong.

Ba con tiểu long cùng quay đầu, ba cặp mắt tròn xoe đồng loạt nghiêng nghiêng, nhìn nàng không chớp. Bọn nhỏ chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, tò mò bò đến, lấy móng vuốt bé xíu kéo kéo đuôi nàng, còn lấy cái mũi ươn ướt cọ cọ vào bụng rắn mềm mại.

Liễu Tế Yêu: “……”

Nàng chẳng còn sức mà lật mắt, chỉ có thể điên cuồng gào thét trong lòng:

“Tổ tông nhỏ ơi! Thu long uy lại đi! Thu lại mau! Các ngươi muốn ép tỷ thành… bánh xà thật sao?!”

Nàng nằm bẹp xuống đất, nhìn ba sinh linh vừa béo tròn vừa mũm mĩm, vừa ngoạm đuôi vừa “thả uy” lung tung, hận không thể lập tức dạy chúng khóa học làm rồng an toàn ngay tại chỗ.

“Bao giờ thì các ngươi mới học được cách kiểm soát sức mạnh của mình, để tỷ còn yên ổn ấp trứng, sống cuộc đời rắn lười phơi nắng như trước đây hả?!”

----------
❌ Hướng dẫn có linh đọc nhanh nhất:
👉 Bước 1: Dành tặng Ghiền một lượt 👍 bài viết này
❤️ Bước 2: Để lại còm men mã số 311570 để hệ thống gửi linh
Kiểm tra mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN để lấy lin. Đủ 16 LAI truyện sẽ tự mở FULL nhé cả nhà🫶✨
Tình trạng: Đã full

311570

[Hoàn] Tôi quen Tiêu Diễn từ năm mười tám tuổi.Bảy năm bên nhau, tôi vì anh ta mà cam tâm tình nguyện làm tất cả—nhưng đ...
01/06/2026

[Hoàn] Tôi quen Tiêu Diễn từ năm mười tám tuổi.

Bảy năm bên nhau, tôi vì anh ta mà cam tâm tình nguyện làm tất cả—nhưng đổi lại, anh ta chưa từng nghĩ đến chuyện cưới tôi.

Hôm đó, tại một buổi tiệc xa hoa, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của Tiêu Diễn và bạn anh ta.

"Tiêu tổng đúng là hào phóng, mới quen Kiều Nhan mấy hôm đã tặng ngay chiếc xe cả triệu."

"Nhưng Lâm Tịch vừa về nước, anh không sợ cô ấy lại làm ầm lên à?"

Giọng nói lạnh lùng của Tiêu Diễn vang lên, tựa như băng tuyết đầu đông:

"Thanh thuần như hoa bách hợp, nhìn mãi cũng chán. Thỉnh thoảng ngắt một đóa hồng rực rỡ, cũng không tệ."

Hoa hồng rực rỡ kia, dĩ nhiên là chỉ cô minh tinh Kiều Nhan mà anh vừa mới để mắt đến.

Cuối cùng, anh ta còn cười, giọng điệu chắc nịch như nắm cả thế giới trong tay:

"Yên tâm đi, dù Lâm Tịch có chết cũng không nỡ rời xa tôi. Cô ta bỏ đi cả năm, chẳng phải vẫn ngoan ngoãn quay về sao?"

Nhưng Tiêu Diễn sẽ không bao giờ ngờ được—chỉ một tháng nữa thôi, tôi sẽ rời khỏi cuộc đời anh mãi mãi.

Mà năm ấy, cái năm anh yêu tôi sâu đậm nhất… cũng chính là năm cuối cùng của đời anh.

1.

Tiếng nước trong ph òng tắm cuối cùng cũng dừng lại.Trong làn hơi nước mờ ảo, Tiêu Diễn sải bước dài đi ra ngoài.Áo choàng tắm buông lơi trên người anh, để lộ cơ bụng rắn chắc. Những lọn tóc trước trán còn vương ướt, từng giọt nước theo đường nét góc cạnh trên gương mặt anh chậm rãi lăn xuống.

Tôi đặt ly sữa ấm vừa pha xong trước mặt anh.Nhưng anh chẳng buồn nhìn, chỉ đưa tay lấy hộp th uốc lá trên bàn.

Tôi mỉm cười, đưa ly sữa đến gần anh hơn:“Muốn tôi đút cho anh uống không?”

Nói rồi, tôi ngậm một ngụm sữa, sau đó nghiêng người áp môi lên môi anh, truyền từng giọt sữa ngọt ngào vào.

Tiêu Diễn thoáng sững người, rồi nhanh chóng giữ gáy tôi, kéo tôi sát vào lòng.Nụ hôn của anh nóng bỏng, cuồng nhiệt, như muốn thiêu đốt tất cả.

Ngay giữa cơn khao khát, tôi bất ngờ cắn mạnh vào môi anh.

Vị má u tanh tràn trong khoang miệng.Tiêu Diễn nhíu mày vì đau, siết chặt hai tay, kéo hai cánh tay tôi giơ lên khỏi đỉnh đầu.Đôi mắt sâu như vực xoáy, giọng trầm thấp lộ rõ nguy hiểm:“Biến từ bách hợp thành hoa hồng rồi sao?”

Anh nhìn tôi, trong ánh mắt lấp lánh sự nghi ngờ và giận dữ:“Chiều tối đó, một năm chúng ta xa nhau… em thực sự không có người đàn ông nào khác à, Tịch Tịch?”

Tôi quen Tiêu Diễn khi vừa tròn mười tám.Anh từng nói, năm đó tôi giống như đóa bách hợp vừa nở sớm mai – thuần khiết, dịu dàng, khiến anh muốn hái về cất giữ cho riêng mình.

Tôi cũng từng vì sự theo đuổi mãnh liệt ấy mà dốc cả trái tim, gắn chặt đời mình vào người đàn ông này.

Nhưng rồi thời gian trôi, anh bắt đầu thấy loài hoa ấy quá đỗi lạnh lùng.Anh than phiền tôi quá kín đáo trên giường, khiến anh dần chán nản.

2.

Tôi lại lần nữa chủ động hôn lên môi anh, khẽ liếm những giọt má u còn đọng trên khóe miệng ấy, thì thầm bên tai anh:“Tiêu Diễn, em chỉ thuộc về một mình anh.”

“Chẳng lẽ... anh không thích phiên bản em đã vì anh mà thay đổi sao?”

Yết hầu anh khẽ chuyển động. Tiêu Diễn liền bóp cằm tôi, buộc tôi há miệng, giọng điệu mang đầy vẻ trêu đùa:“Từ khi nào con mèo nhỏ lại biết cắn người thế này hả?”

Tôi im lặng.Ngón tay anh siết chặt, động tác bắt đầu trở nên thô bạo hơn:“Tịch Tịch, em trốn sang nước ngoài một năm, rốt cuộc là đã làm gì ở đó?”

Tôi đè nén cảm giác lạnh lẽo trong lòng, giọng nói mang theo chút ấm ức:“Diễn à… bên anh lúc nào cũng có vô số phụ nữ vây quanh. Em giận anh nên mới bỏ đi…”

Nước mắt tôi lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt:“Nhưng khoảng thời gian ở nước ngoài đó… không lúc nào là em không nhớ anh cả. Diễn à, em thật sự… không thể sống thiếu anh.”

Sát khí trong mắt Tiêu Diễn rốt cuộc cũng lắng xuống đôi chút.Khóe môi anh hiện lên một tia ý cười:“Em biết vậy là tốt. Tịch Tịch, em phải ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh, nghe rõ chưa?”

Một lúc lâu sau, có cơn gió lạnh luồn qua khe cửa sổ.Bên tai tôi vang lên tiếng rên khẽ của Tiêu Diễn—vết thương trên môi anh do tôi cắn lại bắt đầu rỉ má u.

Tôi đưa tay lau vết má u cho anh, chưa kịp để anh trách mắng, tôi đã khẽ cười:“Tiêu Diễn, đó là món nợ anh còn chưa trả em.”

Năm tôi hai mươi tuổi, Tiêu Diễn gặp tai nạn nặng khi đang đua xe, mất má u nghiêm trọng.Mà má u anh lại thuộc nhóm hiếm – má u gấu trúc, ngân hàng má u không đủ.

Khi đó, tôi – người yêu anh tha thiết – không chút do dự mà xắn tay áo lên:“Lấy má u của em đi, lấy bao nhiêu cũng được. Chỉ cần anh không sao, bao nhiêu cũng đáng.”

Hồi đó, đừng nói là hiến má u, chỉ cần có thể cứu được Tiêu Diễn… bảo tôi chết thay, tôi cũng cam lòng.

Lúc đó, mẹ anh – bà Thôi Chi Lan – vừa lau nước mắt vừa sốt ruột hét lên:“Mau lấy má u đi! Miễn là cứu được con trai tôi, hút sạch má u con bé này cũng chẳng sao cả!”“Có thể chết vì cứu con tôi, đó là phúc phận của nó!”

Tôi vốn đã thể trạng yếu, lại mắc chứng thiếu má u. Sau lần đó, suýt chút nữa là mất mạng.Tôi phải nằm nghỉ cả tháng trời, mặt mũi trắng bệch như tờ giấy, chẳng khác gì người bệnh nặng chưa qua cơn nguy kịch.

Lúc Tiêu Diễn tỉnh lại, anh ôm tôi, nhẹ giọng nói:“Tịch Tịch, không ngờ em có cùng nhóm má u hiếm với anh. Lần này thật nhờ có em. Cũng xem như em đã trả lại cho anh ân tình cứu mạng.”

Còn cái mà Tiêu Diễn gọi là “ân cứu mạng” năm xưa…Chỉ là lần đầu chúng tôi gặp nhau, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng, lỡ tay làm đổ rư ợu lên giày một vị khách quý.

Gã kia nổi nóng, chẳng nói chẳng rằng liền hắt cả ly nước lạnh vào đầu tôi.Cuối cùng, chính Tiêu Diễn đã ra mặt giúp tôi giải vây.

3.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tiêu Diễn đã không còn ở đó.Có lẽ… những ngày kế tiếp, anh cũng sẽ không quay về nữa.

Nhưng thời gian không đợi ai, tôi bắt buộc phải đi tìm anh.

Gần trưa, tôi xách theo hộp cơm tự tay chuẩn bị, bước vào công ty của Tiêu Diễn.Và ngay lúc ấy, tôi bắt gặp Kiều Nhan đang từ văn ph òng tổng giám đốc đi ra.

Khuôn mặt vốn đã tinh xảo, giờ lại điểm thêm vài vệt ửng hồng.Chiếc váy hở lưng được cắt may tỉ mỉ ôm sát lấy thân hình gợi cảm của cô ta.Trên cổ là sợi dây chuyền đặt riêng mà Tiêu Diễn vừa tặng – lấp lánh như ngôi sao nhỏ, sáng rực trong nắng.

Cô ấy đúng nghĩa là một đóa hồng buổi sớm, kiêu kỳ và tràn đầy sức sống.

Còn tôi…Tôi cũng từng như vậy.Cũng từng là một cô gái tuổi xuân phơi phới, rực rỡ như hoa—chỉ là đã trót yêu nhầm người.Tôi yêu Tiêu Diễn, yêu đến mức tự biến mình thành bụi cỏ ven đường, chỉ cần anh hài lòng, tôi nguyện đánh đổi tất cả.

Dù anh làm tổn thương tôi… tôi cũng không dám khóc, không dám trách móc.Chỉ biết thu mình lại, nhỏ bé đến mức chẳng còn tôn nghiêm.

Cha tôi là một bác sĩ thiên tài.Người ta thường nói, ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng.

Cha tôi—chính là kiểu người như vậy.Ông sa y mê nghiên cứu y học đến mức cả ngày nhốt mình trong ph òng thí nghiệm, không ăn, không ngủ, quên cả vợ con.

Mẹ tôi từng nói một câu khiến tôi suốt đời không quên:“Có lẽ… mẹ con mình còn không bằng mấy con chuột bạch trong ph òng thí nghiệm của ông ấy.”

Mẹ từng khóc lóc, từng nổi điên.Nhưng về sau, bà không khóc nữa, cũng không la hét nữa.Cuối cùng, họ ly hôn.

Về sau, ba tôi ra nước ngoài.

Mẹ tôi thì chặn hết tất cả các cách liên lạc với ông.Bà mắc chứng trầm cảm nặng.

Đêm nọ mưa gió bão bùng, mẹ tôi lên cơn, đứng chênh vênh trên sân thượng.Bà gào thét điên cuồng vào mặt tôi—lúc đó tôi đã khóc đến run người:

“Tôi hận các người! Tôi hận ba mày! Cũng hận luôn cả mày! Tôi không nên lấy ông ta, càng không nên sinh ra mày!!”

Bao nhiêu đêm như thế, tôi—một đứa trẻ bé nhỏ—ngồi co rúm bên giường, canh chừng mẹ mình.Không dám ngủ.Buồn ngủ đến mức không chịu nổi, tôi liền véo mạnh vào tay mình để giữ tỉnh táo.Tôi sợ lắm.Sợ đến một sáng tỉnh dậy, thứ tôi thấy chỉ là th i th ể lạnh toát của mẹ...

Đôi khi, sau khi uống thuốc và dịu lại, mẹ lại ôm tôi vào lòng mà khóc:“Tịch Tịch à... thật ra mẹ cũng không nỡ xa con đâu. Nhưng mẹ hận quá, hận bản thân mình thành ra thế này…”

Tôi—một đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn tình cảm—đã coi Tiêu Diễn, người từng giúp tôi thoát khỏi một tình huống bẽ mặt, là ánh sáng duy nhất trong đời.

Tôi yêu anh.Và rồi, tôi bị anh “huấn luyện” thành một con búp bê ngoan ngoãn, cúi đầu quỳ phục dưới chân anh.

Tiêu Diễn từng nói với tôi, mẹ anh sẽ không bao giờ chấp nhận một người như tôi—giữa tôi và anh là khoảng cách trời – vực.Anh còn nói, vì tôi mà anh phải chịu bao nhiêu tủi nh ục, bao nhiêu khổ sở.Anh là người duy nhất tốt với tôi trên đời này…

Vậy nên, tôi không được phép giận.Không được nổi nóng.Nếu không, chính là “không biết điều”.

Dù cho anh mang hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác về nhà...Dù cho anh từng lần từng lần, xé rách trái tim tôi...Tôi cũng không được oán trách.

----------
Hướng dẫn đọc trọn bộ siêu phẩm này:
👉Bước 1: Cho một LAI vào truyện nè nhé
👍 Bước 2: Gõ đúng mã -- 64377 -- ở ô bình luận là vào đọc thôi, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: TRƯỚC KHI YÊU AI, NHẤT ĐỊNH PHẢI HỌC CÁCH YÊU CHÍNH MÌNH
Tình trạng: Đã hoàn thành

64377

Address

Lê Thánh Tôn
Nha Trang
650000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Sen Hồn Nhiên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share