27/07/2025
NỖI ĐAU THẤU TRỜI CỦA LOÀI CÁ
Dưới lòng sông lặng, giữa đại dương sâu,
Chúng tôi bơi lội, sống đời đơn sơ.
Chẳng bon chen, chẳng mộng mơ,
Chỉ mong yên ổn đến giờ hóa mây.
Vậy mà lưới giăng, câu cắm từng ngày,
Thân rướm máu, hồn run tay con người.
Bị kéo lên giữa khoảng trời,
Thở không được nữa, mắt rơi lệ buồn.
Miệng há hốc giữa cạn nguồn,
Tim đập hổn hển, đau luồn da xương.
Có ai nghe giữa vô thường,
Tiếng gào câm nín – đoạn trường loài tôi?
Tôi đâu khác những con người,
Cũng biết đau đớn, cũng rơi lệ nhàu.
Cũng muốn sống, muốn thương nhau,
Muốn ôm lấy biển, chẳng vào bếp ai.
Xin đừng đặt cá vào đĩa,
Đừng biến máu tôi thành món ngon miệng.
Trái tim tôi nhỏ nhưng thiêng,
Cũng kêu thét gọi: hãy yêu bằng lòng.
Hãy ăn rau, đậu thơm nồng,
Để bầu trời sáng, để lòng thanh cao.
Đừng gieo nỗi chết lên nhau,
Đừng vì khoái khẩu, nhuộm màu đại dương...