18/03/2026
Lịch trình Tà Xùa 3 ngày 2 đêm chưa bao giờ bạn trải qua!
Ngủ trên mỏ đá thạch anh, thăm nhà máy trà, ngắm nhìn rừng trà shan tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi, uống trà thâu đêm, nghe hành trình 23 năm bỏ phố lên núi làm trà.
Đây là một lịch trình đặc biệt, một tour private, chỉ dành cho những người thích trải nghiệm.
Tôi có một đối tác, họ là đơn vị làm trà shan tuyết. Trước khi gặp họ, người kết nối kể với tôi rằng bên này họ làm ra sản phẩm tốt và đặc biệt vô cùng nhưng chưa biết cách đưa sản phẩm ra thị trường nhiều. Chị muốn kết nối tôi để tôi tư vấn và hợp tác giúp họ.
Như đã nói trước đây, trà là đam mê của tôi nhưng nó là lãnh địa tôi không muốn chạm vào, vì dòng này chưa bao giờ dễ làm.
Đến khi gặp chị giám đốc, ngồi uống trà, nghe chị nói chuyện, tôi chỉ bảo là chị đang đi đúng hướng rồi, cứ tiếp tục làm thôi, không cần thay đổi gì cả, có chăng muốn đẩy tốc độ thì tìm thêm công cụ thôi.
Không phải họ không bán được hàng, họ từng là gia đình buôn trà, xuất khẩu hàng ngàn tấn trà nguyên liệu.
Chẳng qua, từ khi thay đổi sản phẩm từ trà xanh thông thường qua trà cổ thụ, họ có chấp niệm với dòng di sản, với trách nhiệm cộng đồng mà họ đã chọn cho doanh nghiệp mình mà thôi.
Thứ trách nhiệm mà không cho phép làm ẩu, không thể xuề xòa, thỏa hiệp được.
Thứ trách nhiệm khiến một người đàn ông ngành cơ khí từng cứng đầu, tung hoành đủ lĩnh vực, chuyển lên núi hơn 20 năm qua, sống cùng bà con dân tộc như gia đình, làm ra từng cỗ máy, xây lên một nhà máy sản xuất trà đặc biệt.
Con đường này cũng khiến người phụ nữ của anh ấy dành cả thanh xuân để đồng hành với chồng và nhà máy. Mỗi thành công trong sản phẩm tương ứng với một tài sản đã được bán đi, để anh an tâm nghiên cứu, xây dựng.
Thay vì cứ ngồi một chỗ và than vãn tại sao tôi không may mắn, tại sao tôi nỗ lực lắm rồi mà vẫn nghèo, có gì thay đổi. Thì hãy đứng dậy nhìn nỗ lực của người khác và ta sẽ hiểu đơn giản rằng nỗ lực của mình vẫn là chưa đủ thôi.
Nội chỉ mỗi việc khoan giếng lấy nước sản xuất cũng là một thử thách ở vùng núi ấy.
Rồi kéo điện ba pha, làm một trạm biến thế riêng cũng là cả một thành tựu lớn
Nhưng những khó khăn vất vả đó có chăng tính bằng ngày bằng tháng.
Còn khó khăn lớn nhất chính là sống cùng bà con dân tộc, thay đổi tập quán của họ, giúp họ biết đọc viết, biết làm việc trong nhà máy, thì phải tính bằng chục năm.
Trà của họ làm ra cũng rất khác những loại trà cao cấp, lâu năm tôi từng uống trước đây.
Hương trà thanh thuần, vị mềm mại và uyển chuyển như những loại trà lâu năm khác, nhưng khí trà thì đặc biệt mạnh.
Khi thử những dòng nhẹ nhàng như bạch trà, trà quýt cổ thì đã dễ dàng nhận ra điều này.
Nhưng chỉ đến khi uống các bánh trà sống lâu năm thì mới thấy khác biệt.
Bánh trà mới từ năm 2019, tôi uống xong buổi tối, đêm về ngủ sâu giấc không hề biết gì, cho đến khi giật mình tỉnh dậy vì người quá nóng.
Khí rực lên trong người dọc theo cột sống từ đan điền lên đầu. Toàn bộ vùng lưng áo, drap giường và gối của tôi ướt hết, dù trong phòng nhiệt độ chỉ hơn chục độ.
Tôi học đông y, tập yoga và thiền lâu năm, nên cơ thể nhạy cảm với khí, rất dễ cảm nhận.
Không có nhiều loại trà tạo ra khí mạnh.
Chỉ những cây trà cổ thụ, sống trên núi cao quanh năm chìm trong mây, rễ bám sâu vào lòng đất, hút khoáng chất của đất và thẩm thấu khí trời qua từng búp lá mới có thể sản sinh ra luồng khí mạnh như vậy.
Khí trong trà không có gì bí hiểm, cây càng già, rễ càng sâu, hàm lượng khoáng chất (như kẽm, magie, kali) càng cao, tác động mạnh đến hệ thần kinh. Trà mọc hoang dã, tự chống chọi với thiên nhiên thường có "năng lượng sinh tồn" mạnh mẽ hơn.
Tạo ra thứ gọi là khí.
Học pha trà cũng là để biết cách kích thích dòng khí trong trà tốt nhất, để phục vụ cho sức khỏe
Không tự nhiên mà những bánh trà cổ luôn được săn đón. Ngoài giá trị sưu tầm, đầu tư, họ hiểu rõ giá trị sức khoẻ mà trà mang lại.
Văn hóa uống trà Việt Nam mình không phức tạp, cầu kỳ mà tập trung vào khách. Chủ nhà pha trà tiếp khách, từng câu chuyện, lời hỏi han để đoán biết chọn loại trà nào phù hợp. Rót nước, lấy trà, tráng ấm chén, pha đảo trà... Mọi thứ cứ tự nhiên như hơi thở, trò chuyện trong khi pha trà.
Đó chính là thứ tôi cảm nhận sâu sắc nhất chứ không phải là trà có đắt không, ấm mua bao nhiêu, kỹ thuật ra sao, lễ nghi thế nào.
Trà cổ thụ là món quà quý của thiên nhiên ban tặng, nhất là với ai đang gặp vấn đề sức khỏe do khí kém, hàn nhập thì rất nên thử.
Sẽ cải thiện đáng kể đó.
Nguyên 2 kỳ quốc hội vừa rồi, trà của họ có mặt phục vụ hàng trăm đại biểu.
À, tour này thì họ không bán, chỉ dành cho khách thưởng trà, khách đầu tư những bánh trà cổ mà thôi.
Ai thích trà thì mình gửi chi tiết và dẫn đi nhé..