18/03/2022
𝑇ℎ𝑜̛̉ 𝑣𝑎̀𝑜, 𝑡𝑎̂𝑚 𝑡𝑖̃𝑛ℎ 𝑙𝑎̣̆𝑛𝑔
𝑇ℎ𝑜̛̉ 𝑟𝑎, 𝑚𝑖𝑒̣̂𝑛𝑔 𝑚𝑖̉𝑚 𝑐𝑢̛𝑜̛̀𝑖
𝐴𝑛 𝑡𝑟𝑢́ 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑡𝑎̣𝑖
𝐺𝑖𝑜̛̀ 𝑝ℎ𝑢́𝑡 đ𝑒̣𝑝 𝑡𝑢𝑦𝑒̣̂𝑡 𝑣𝑜̛̀𝑖
“Thở vào, tâm tĩnh lặng”: đọc xong câu này như uống được ngụm nước chanh mát lạnh thấm dần cả cơ thể. Vừa thở vào vừa đọc thầm câu này, tôi cảm thấy cả thân tâm êm dịu lại.
“Thở ra, miệng mỉm cười”: ta biết rằng khi ta mỉm cười, ta làm thư dãn những bắp thịt trên mặt. Ta mỉm cười là ta làm chủ được thân tâm ta.
“An trú trong hiện tại”: tôi ngồi đây, tôi biết tôi đang ở đây, tôi không nghĩ đến điều gì khác.
“Giờ phút đẹp tuyệt vời”: ngồi yên tĩnh, vững vàng. Trở về với hơi thở, với nụ cười, trở về với con người chân thật, còn niềm vui nào lớn hơn? Ta có hẹn với sự sống trong giây phút hiện tại.
Hiện tại ta không có an lạc, hạnh phúc, đợi đến khi nào ta mới có? Cái gì ngăn cản không cho ta có hạnh phúc ngay bây giờ?
"Buổi sáng khi thức dậy, ta biết rằng ta có hai mươi bốn giờ trước mặt để sống. Đó là một món quà quý giá. Ta sống như thế nào để có an lạc và hạnh phúc trong suốt hai mươi bốn giờ, mà người khác cũng nhờ đó mà có an lạc và hạnh phúc. An lạc có mặt trong ta ngay tại đây trong giờ phút này, trong mỗi vật và mỗi việc ta làm hay ta thấy. Vấn đề là ta có biết tiếp xúc với nó không. Bầu trời xanh ở ngay trước mắt ta, ta đâu cần phải đi đâu xa để thưởng thức trời xanh. Ta cũng không cần rời thành phố ta ở mới thấy được vẻ đẹp của đôi mắt trẻ thơ. Không khí trong lành ta thở đã có thể cho ta biết bao hạnh phúc rồi.
Khi ta mỉm cười, ta đem lại hạnh phúc cho ta và cho cả những người chung quanh ta. Ta tốn biết bao nhiêu tiền để mua quà cho những người thân, trong khi ta chẳng cần tốn đồng nào mà vẫn có thể tặng một món quà vô giá là nụ cười chánh niệm của ta?"
_ Thiền sư Thích Nhất Hạnh