24/08/2025
Như cây thuốc: ai cần rễ của nó thì lấy rễ. Những ai cần nhánh, vỏ, thân, lá, hoa, quả của nó thì lấy bất cứ thứ gì họ cần.
Dù bị lấy đi vỏ, thân, rễ, v.v... cây thuốc cũng không thương tiếc mà nghĩ: “Họ đã tước mất những vật sở hữu của ta.”
Cũng vậy, khi Bồ tát bố thí tài sản, cho đến tay chân, tim,gan, mạng sống, vợ con... Bồ tát không sợ hãi, không luyến tiếc, không bực mình, không kể lể công lao.
Bồ Tát không có ý nghĩ "mọi người nhờ có ta nên những người kia được cứu, nhờ có ta những người kia được an vui, tôi đã đóng góp cho xã hội này, đất nước này, nhân dân này... Còn những kẻ khác không được như ta". Bồ tát cũng không có ý nghĩ ỷ lại vào công lao mình đã bố thí mà đi chê bai chỉ trích kẻ khác.
Nhờ vậy phước báu của Bồ Tát vun bồi vô số kiếp là vô cùng lớn. Lớn đến mức lúc ngài ngồi ở cội Bồ Đề ngài thấy cộng hết thảy phước báu chúng sinh 3 cõi ở thế gian này cũng không bằng 1/16 phước của Bồ Tát. Tại sao như vậy? Vì chúng sinh khi tạo phước thường có xu hướng kể công, hưởng thụ, bố thí với tâm không rộng lớn như Bồ Tát đã làm.