Thanh Liên Các

Thanh Liên Các 🌙 Truyện mình đăng là để bạn đọc, nhưng kênh mình sống là nhờ follow và đánh giá của mí nàng… 😍❤️💕
(1)

[HOÀN THÀNH] Mệnh cách của tôi rất đặc biệt, từ nhỏ đã được một vị đại sư nhìn trúng, nhận làm đồ đệ.Tôi theo ông học vẽ...
14/06/2026

[HOÀN THÀNH] Mệnh cách của tôi rất đặc biệt, từ nhỏ đã được một vị đại sư nhìn trúng, nhận làm đồ đệ.

Tôi theo ông học vẽ bùa, bói toán, bắt quỷ trừ yêu…

Năm hai mươi hai tuổi, ba mẹ đột nhiên nổi hứng gọi tôi về nhà.

Ba tôi: “Con gái à, con cũng lớn rồi, đừng suốt ngày giả thần giả quỷ nữa…”

Tôi: “Có gì thì nói thẳng đi.”

Ba tôi: “Trong nhà có một dự án quan trọng cần con tham gia.”

Tôi: “?”

Mẹ tôi: “Liên hôn gia tộc.”

Anh tôi bổ sung: “Đối phương giống em, thích làm việc với người chết.”

Tôi: “Làm nghề mai táng à?”

Mọi người: “Không phải… là mổ xác.”

Tôi: “???”

Xem thêm

01

Mẹ sinh tôi khó vô cùng, đau đẻ suốt ba ngày ba đêm mới sinh được.

May mà cuối cùng mẹ tròn con vuông.

Vì chuyện đó, vừa đầy tháng, tôi đã bị ba bế đến Thiên Nguyên quán.

Đạo trưởng Huyền Thanh trong quán nói mệnh cách tôi đặc biệt, là thể chất thông linh bẩm sinh.

Có thể thấy quỷ thần, thông âm dương.

Rất hợp học phù lục, chiêu hồn, phong thủy…

Ba tôi nghe mà da đầu tê dại, thế mà vị đạo trưởng kia càng nói càng hăng.

Sống chết cũng muốn giữ tôi lại làm đệ tử thân truyền.

Nhà họ Tần mấy đời mới có được một cô con gái như tôi, ba tôi đương nhiên không chịu.

Ông bế tôi chạy một mạch về nhà không dám quay đầu.

Ông bà nội, ba mẹ và cả anh trai tôi đều không tin, cho rằng đạo trưởng chỉ nói linh tinh.

Nhưng sau đó, vừa mới biết nói, tôi đã thường xuyên hướng về khoảng không mà a ba a ba.

Mẹ tôi sợ xanh mặt: “Bảo bối, con đang nói chuyện với ai vậy?”

Tôi chỉ vào góc tối, bĩu môi: “Mama, bên đó có chị gái, chị ấy muốn chơi với con~”

Mẹ nhìn chằm chằm vào khoảng tối trống không, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Tối hôm đó, trong nhà xảy ra chuyện lạ.

Vú Vương chuyên nấu cơm cho nhà tôi, nửa đêm tự nhiên bật DJ ầm ĩ rồi chạy xuống bếp làm ba món một canh.

Tiếng động làm cả biệt thự thức giấc.

Ba mẹ ôm tôi chạy xuống thì thấy vú Vương đang nhắm mắt chiên cá nhỏ.

Quản gia không nói hai lời, xông lên bốp bốp cho bà ấy hai cái tát.

Vú Vương giật mình tỉnh lại, mặt đầy ngơ ngác.

Biểu cảm đúng kiểu “Tôi là ai? Đây là đâu?”

Chỉ có tôi nằm trong lòng mẹ, chỉ vào bàn ăn rồi non nớt nói:

“Chị áo trắng nói chị ấy đói bụng, thích ăn đồ vú Vương nấu nên mới bắt vú dậy nấu cơm đó~”

Cả đại sảnh lập tức im phăng phắc.

Đôi đũa trên bàn bị ai đó cầm lên, rồi lại đặt xuống.

Tôi tốt bụng nhắc nhở: “Chị ấy nói chị ấy là quỷ chết đói, mọi người cứ nhìn chằm chằm làm chị ấy ngại không dám ăn cơm~”

Mọi người: “……”

02

Sáng hôm sau, vú Vương xách hành lý chuồn thẳng về quê.

Mấy dì giúp việc trong nhà thấy vậy cũng lần lượt xin nghỉ, người thì nghỉ phép, người thì từ chức.

Để ổn định lòng người, ba mẹ lấy sữa bột uy hiếp tôi, không cho tôi nhắc đến “chị gái” nữa.

Nhưng tôi nhịn không nổi, chỉ có thể lén chạy đi tìm anh trai.

“Anh ơi, em nói anh nghe, vú Vương đi rồi nên chị gái kia buồn lắm, sau này không được ăn món ngon nữa rồi~”

Anh tôi quay đầu đã mách ngay với ba mẹ: “Ba! Mẹ! Tiểu Duyệt lại nói linh tinh nữa rồi!”

Ba tôi bất lực, đành cho người lên Thiên Nguyên quán mời đạo trưởng Huyền Thanh xuống.

Ông lão tóc bạc vừa thấy tôi đã cười toe: “Ôi chao, đồ nhi của ta lớn vậy rồi cơ à?”

Trán ba tôi nổi đầy gân xanh “Đạo trưởng, con gái tôi sẽ không bái ông làm sư phụ đâu, ông chết tâm đi!”

“Ông Tần à, cô bé nhà họ Tần thiên phú tốt như vậy, không nhận làm đồ đệ thì tiếc lắm!”

“Hừ! Tôi mời ông đến là để xem phong thủy nhà tôi, không phải để ông nhòm ngó con gái tôi.”

“Nhưng mà—”

“Không có nhưng nhị gì hết. Nếu đạo trưởng còn kiên trì chuyện này, vậy xin mời về cho.”

Đạo trưởng bĩu môi, xoay người định đi.

Thấy hai tiểu nhân phát sáng đi theo ông lão tóc bạc cũng sắp rời đi.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến, vùng khỏi lòng ba, dùng hết sức bình sinh chạy tới ôm chặt đùi ông lão.

“Ông… ông đạo trưởng, đừng… đừng đi, con bái ông làm sư phụ~”

03

Mặt ba tôi đen như nhọ nồi: “Duyệt Duyệt! Buông tay!”

Mẹ tôi cuống đến phát khóc: “Bảo bối ngoan, qua đây nào, mẹ bật Heo Peppa cho con xem được không?”

Đạo trưởng Huyền Thanh cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt già nua đục ngầu lóe lên tinh quang, hắc hắc cười rồi cúi người xách bổng tôi ôm vào lòng.

“Ông Tần, lệnh ái có duyên với đạo gia của ta, không thể cưỡng cầu. Đồ đệ này, lão đạo nhất định thu!”

Ba tôi tức đến suýt ngất.

Nhưng đạo trưởng Huyền Thanh bế tôi, chân bước như có gió, trực tiếp lách qua người ba tôi, sải bước ra cửa.

Hai tiểu nhân phát sáng đậu trên vai ông, tò mò ló đầu nhìn tôi.

Một đứa mặc yếm đỏ, thắt tóc bím ngược; đứa kia búi tóc hai bên, mặc váy xanh cười khà khà với tôi.

“Ấy! Đạo trưởng! Ông…” Ba tôi đuổi theo vài bước thì bị mẹ giữ chặt lại.

“Thôi được rồi ông Tần,” Mẹ tôi lau nước mắt, “Để Duyệt Duyệt đi đi… Theo đạo trưởng dù sao cũng tốt hơn là ở nhà bị những thứ đó dọa chết… Hơn nữa sau này chúng ta đâu phải không được gặp lại con.”

Cứ thế, tôi bén rễ ở Thiên Nguyên quán, trở thành đệ tử thân truyền duy nhất của đạo trưởng Huyền Thanh.

Đứa mặc yếm đỏ tên là A Hỏa, đứa mặc váy xanh tên là A Mộc, là những người bạn chơi cùng kiêm bạn tập đầu tiên của tôi.

Sư phụ dạy tôi vẽ bùa, A Hỏa ở bên cạnh nhảy nhót, khiến giấy bùa vô tình bị xém một góc.

Dạy tôi bước cương đạp đấu, A Mộc cứ bay qua lượn lại làm tôi vấp ngã mấy lần.

Sư phụ tức đến trợn mắt râu dựng ngược, vớ lấy phất trần đuổi theo hai đứa nhỏ chạy khắp sân.

Ngày tháng tuy gà bay chó sủa nhưng cũng rất vui vẻ.

Thoắt cái đã hai mươi năm.

Tôi trở thành đệ tử đắc ý nhất của sư phụ, vẽ bùa niệm chú, bắt quỷ trừ yêu, xem phong thủy địa lý, món nào cũng thành thạo.

Những “thứ bẩn thỉu” từng khiến gia đình tôi sợ hãi, trong mắt tôi giờ chỉ là những thực thể năng lượng có hình thù khác nhau.

Đứa nào biết điều thì nói chuyện, không biết điều thì thu phục luôn, nghiệp vụ cực kỳ chuyên nghiệp.

Mãi cho đến khi vừa qua sinh nhật hai mươi hai tuổi, một cuộc điện thoại đã gọi tôi từ hiện trường vừa xử lý xong một con quỷ treo cổ trăm năm ở vùng ngoại ô về nhà.

04

Điện thoại là anh trai Tần Lãng gọi đến, giọng điệu vô cùng khẩn cấp: “Duyệt Duyệt! Mau về đi! Trong nhà… trong nhà có hai con quỷ lông trắng! Hung dữ lắm! Ba mẹ sắp sợ ngất rồi!”

Quỷ lông trắng?

Tim tôi thắt lại, thứ này không dễ gặp đâu, đạo hạnh không hề nông.

Tôi chẳng kịp nghỉ ngơi, nhét xấp lôi phù vừa vẽ vào túi, hùng hổ lao về căn biệt thự nhà họ Tần đã lâu không ghé.

Vừa bước chân vào ph òng khách vốn được an ninh bảo vệ nghiêm ngặt đến ruồi cũng không bay lọt, tôi biết mình đã mắc mưu.

Làm gì có quỷ lông trắng nào?

Chỉ có ba mẹ và anh trai tôi, ba người ngồi thành hàng, trên mặt treo nụ cười chột dạ y hệt nhau.

“Ba, mẹ, anh,” Tôi ném ba lô lên ghế sofa da, “Quỷ lông trắng đâu? Chỉ cho con xem nào?”

Ba tôi ho khan một tiếng: “Khụ khụ, Duyệt Duyệt à, về là tốt rồi, về là tốt rồi. Ngồi đi, ngồi đi!”

Mẹ tôi lập tức đứng dậy rót nước, ánh mắt né tránh: “Bảo bối mệt rồi phải không? Con xem kìa, ở ngoài gió sương nắng nôi, gầy đi hẳn…”

Anh trai Tần Lãng thì rụt cổ lại, không dám nhìn tôi.

“Được rồi, nói thẳng đi.” Tôi tựa lưng vào sofa, bắt chéo chân.

Ba tôi xoa xoa tay, vẻ mặt khổ tâm kiểu “tất cả vì con”: “Con gái à, con cũng lớn rồi, đừng suốt ngày giả thần giả quỷ nữa…”

Mẹ tôi tiếp lời: “Trong nhà có một dự án quan trọng cần con tham gia.”

Tôi nhướng mày: “?”

Ba tôi: “Liên hôn gia tộc.”

Anh tôi vội vàng bổ sung: “Đối phương giống em, thích làm việc với người chết.”

“Làm nghề mai táng à?” Trong đầu tôi lập tức hiện ra vòng hoa, áo liệm và nhạc đám ma.

“Không phải…” Mẹ tôi vội xua tay, biểu cảm có chút vi diệu, “Là… mổ xác.”

Tôi: “???”

Pháp y?

Tìm cho tôi một pháp y để liên hôn?

Mạch não của ba mẹ tôi bị giống quỷ nào gặm mất rồi à?

“Không đi!” Tôi chém đinh chặt sắt.

Đùa gì chứ, tôi – Tần Duyệt, truyền nhân chính tông của Huyền môn, lại đi chung đường với một pháp y theo chủ nghĩa duy vật suốt ngày tiếp xúc với những xác chết lạnh lẽo?

Nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy ngạt thở rồi.

05

“Duyệt Duyệt!”

Ba tôi nghiêm mặt: “Người ta là Trần Thập, tốt nghiệp đại học y hàng đầu, tuổi còn trẻ đã một mình gánh vác ở trung tâm pháp y thành phố. Nhân phẩm, gia thế đều là hạng nhất, trong cái vòng tròn này có đốt đuốc cũng khó tìm!”

“Đúng đó,” Mẹ tôi phụ họa, “Dù sao cũng tốt hơn những cái ‘duyên phận’ thần thần bí bí, không thấy không chạm được của con chứ? Ít nhất người ta là người sống, có công việc đàng hoàng.”

----------
Bí kíp để đọc bộ này cực nhanh cho các bạn đây:
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này ủng hộ tinh thần cho Ghiền nhé
💖 Bước 2: Để lại còm men mã số 543106 là xong phim nè
L!nk sẽ hiển thị khi bạn chọn xem TẤT CẢ BÌNH LUẬN. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: BÍ MẬT CỦA NHỮNG LINH HỒN
Tình trạng: Đã hoàn thành

543106

[FULL] “Lấy số. Khoa nhi cấp cứu.”Tôi đưa thẻ bảo hiểm y tế qua cửa kính. Trong lòng tôi, bé Tiểu An đang sốt đến mức cả...
14/06/2026

[FULL] “Lấy số. Khoa nhi cấp cứu.”

Tôi đưa thẻ bảo hiểm y tế qua cửa kính. Trong lòng tôi, bé Tiểu An đang sốt đến mức cả người run rẩy.

Hai giờ sáng tại Bệ nh vi ện số 1 thành phố, ánh đèn sảnh cấp cứu trắng toát, nhợt nhạt. Phía trước vẫn còn ba người đang đợi. Trán Tiểu An áp vào cổ tôi, nóng rực.

“Mẹ ơi, con khó chịu.”

“Sắp xong rồi, An An ngoan.”

Tôi ôm chặt con, cúi xuống nhìn nhiệt độ ghi trên điện thoại – 39.8 độ.

Đến lượt gọi số. Tôi ôm Tiểu An đẩy cửa ph òng khám bước vào. Bác sĩ đang quay lưng lại phía tôi, đứng rửa tay. Áo blouse trắng, vai rộng eo thon, tay áo xắn lên đến cẳng tay.

Anh quay lại.

Chân tôi như bị đóng đinh trên sàn nhà.

Lục Diễn.

Cái dáng vẻ ba năm trước của anh, sau khi ký xong giấy ly hôn liền quay lưng bước thẳng ra khỏi Cục dân chính không một lần ngoảnh lại, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.

Giờ phút này, anh đang ngồi trước mặt tôi. Bảng tên trên ngực ghi rõ: Lục Diễn – Bác sĩ Phó chủ nhiệm khoa Ngoại cấp cứu.

Khoa Ngoại? Sao lại ngồi khám ở khoa Nhi?

Anh không nhìn tôi, ánh mắt lướt qua Tiểu An trước tiên.

“Mấy tuổi?”

“Bốn tuổi.” Tôi ép giọng xuống thật trầm. Khẩu trang đã che đi hơn nửa khuôn mặt, lại thêm việc tôi đã đổi kiểu tóc. Anh sẽ không nhận ra đâu. Tuyệt đối không được nhận ra.

“Bắt đầu sốt từ lúc nào?”

“Khoảng 5 giờ chiều, uống thuốc hạ sốt thì giảm xuống 38 độ, nửa tiếng trước lại sốt cao lại.”

Anh cầm ống nghe lên, áp vào lưng Tiểu An. Thằng bé sợ người lạ, rụt người nép sát vào lòng tôi.

“Đừng sợ, chú nghe một chút thôi.” Giọng anh rất nhẹ. Vẫn y hệt như ngày xưa.

Anh kiểm tra họng cho Tiểu An, ấn ấn bụng thằng bé, rồi trở lại bàn viết bệnh án.

“Vi êm amidan có mủ, cần truyền dịch.”

Ngòi bút lướt nhanh trên tờ đơn thuốc. Viết được một nửa, anh khựng lại.

“Bố đứa bé đâu? Không đi cùng à?”

“Không còn nữa.” Ba chữ, tôi nói bằng chất giọng phẳng lặng.

Ngòi bút của anh dừng trên mặt giấy, hai giây. Rồi lại tiếp tục viết.

“Truyền dịch mất khoảng hai tiếng, khu theo dõi nằm ở cuối hành lang rẽ trái.”

Anh đưa tờ đơn thuốc cho tôi. Ngón tay anh cách đầu ngón tay tôi chừng ba centimet. Toàn bộ quá trình, anh không hề ngẩng lên nhìn tôi thêm một lần nào.

Tôi nhận lấy đơn thuốc, ôm Tiểu An quay người. Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi ph òng khám, tôi nghe thấy tiếng cô y tá phía sau lưng vang lên:

“Chủ nhiệm Lục, vợ sắp cưới của anh vừa gọi đến, nói hoa cho tiệc đính hôn ngày mai muốn đổi thành hoa hồng trắng.”

Vợ sắp cưới. Tiệc đính hôn.

Tôi ôm chặt Tiểu An, bước nhanh về phía cuối hành lang.

“Lấy số. Khoa nhi cấp cứu.”

Tôi đưa thẻ bảo hiểm y tế qua cửa kính. Trong lòng tôi, bé Tiểu An đang sốt đến mức cả người run rẩy.

Hai giờ sáng tại Bệ nh vi ện số 1 thành phố, ánh đèn sảnh cấp cứu trắng toát, nhợt nhạt. Phía trước vẫn còn ba người đang đợi. Trán Tiểu An áp vào cổ tôi, nóng rực.

“Mẹ ơi, con khó chịu.”

“Sắp xong rồi, An An ngoan.”

Tôi ôm chặt con, cúi xuống nhìn nhiệt độ ghi trên điện thoại – 39.8 độ.

Đến lượt gọi số. Tôi ôm Tiểu An đẩy cửa ph òng khám bước vào. Bác sĩ đang quay lưng lại phía tôi, đứng rửa tay. Áo blouse trắng, vai rộng eo thon, tay áo xắn lên đến cẳng tay.

Anh quay lại.

Chân tôi như bị đóng đinh trên sàn nhà.

Lục Diễn.

Cái dáng vẻ ba năm trước của anh, sau khi ký xong giấy ly hôn liền quay lưng bước thẳng ra khỏi Cục dân chính không một lần ngoảnh lại, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.

Giờ phút này, anh đang ngồi trước mặt tôi. Bảng tên trên ngực ghi rõ: Lục Diễn – Bác sĩ Phó chủ nhiệm khoa Ngoại cấp cứu.

Khoa Ngoại? Sao lại ngồi khám ở khoa Nhi?

Anh không nhìn tôi, ánh mắt lướt qua Tiểu An trước tiên.

“Mấy tuổi?”

“Bốn tuổi.” Tôi ép giọng xuống thật trầm. Khẩu trang đã che đi hơn nửa khuôn mặt, lại thêm việc tôi đã đổi kiểu tóc. Anh sẽ không nhận ra đâu. Tuyệt đối không được nhận ra.

“Bắt đầu sốt từ lúc nào?”

“Khoảng 5 giờ chiều, uống thuốc hạ sốt thì giảm xuống 38 độ, nửa tiếng trước lại sốt cao lại.”

Anh cầm ống nghe lên, áp vào lưng Tiểu An. Thằng bé sợ người lạ, rụt người nép sát vào lòng tôi.

“Đừng sợ, chú nghe một chút thôi.” Giọng anh rất nhẹ. Vẫn y hệt như ngày xưa.

Anh kiểm tra họng cho Tiểu An, ấn ấn bụng thằng bé, rồi trở lại bàn viết bệnh án.

“Vi êm amidan có mủ, cần truyền dịch.”

Ngòi bút lướt nhanh trên tờ đơn thuốc. Viết được một nửa, anh khựng lại.

“Bố đứa bé đâu? Không đi cùng à?”

“Không còn nữa.” Ba chữ, tôi nói bằng chất giọng phẳng lặng.

Ngòi bút của anh dừng trên mặt giấy, hai giây. Rồi lại tiếp tục viết.

“Truyền dịch mất khoảng hai tiếng, khu theo dõi nằm ở cuối hành lang rẽ trái.”

Anh đưa tờ đơn thuốc cho tôi. Ngón tay anh cách đầu ngón tay tôi chừng ba centimet. Toàn bộ quá trình, anh không hề ngẩng lên nhìn tôi thêm một lần nào.

Tôi nhận lấy đơn thuốc, ôm Tiểu An quay người. Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi ph òng khám, tôi nghe thấy tiếng cô y tá phía sau lưng vang lên:

“Chủ nhiệm Lục, vợ sắp cưới của anh vừa gọi đến, nói hoa cho tiệc đính hôn ngày mai muốn đổi thành hoa hồng trắng.”

Vợ sắp cưới. Tiệc đính hôn.

Tôi ôm chặt Tiểu An, bước nhanh về phía cuối hành lang.

Chương 2

Ph òng truyền dịch chỉ bật một ngọn đèn le lói.

Tiểu An cắm kim truyền xong cuối cùng cũng hạ nhiệt một chút, mê man thiếp đi. Tôi ngồi trên chiếc ghế nhựa bên cạnh, chằm chằm nhìn từng giọt thuốc rơi xuống từ bình truyền.

Điện thoại rung. Tin nhắn của Lâm Khả: An An sao rồi?

Tôi nhắn lại: Đang truyền dịch, sốt hơi cao, nhưng chắc không sao đâu.

Lâm Khả: Cậu ở một mình à? Có cần tớ qua không?

Tôi: Không cần, ngày mai cậu còn đi đàm phán dự án đó nữa.

Lâm Khả gửi một biểu tượng ôm ấp. Rồi gửi thêm một tin: Đúng rồi, chiều mai là vòng đàm phán thứ hai với bên Thịnh Hằng, tài liệu tớ chuẩn bị xong hết rồi, cậu check email nhé.

Tôi: Ừ.

Tập đoàn Thịnh Hằng. Doanh nghiệp phân phối y tế lớn nhất khu vực Hoa Đông. Công ty chúng tôi nếu giành được hợp đồng này, doanh thu hàng năm sẽ trực tiếp tăng gấp đôi.

Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó.

Tiểu An trong cơn mộng mị nắm lấy ngón tay tôi. Bàn tay con rất nhỏ, móng tay được cắt tròn trịa. Thằng bé giống ai, bất kỳ ai liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra. Độ cong của ánh mắt, sống mũi, bờ môi. Giống Lục Diễn như đúc cùng một khuôn.

Vì vậy, tôi chưa bao giờ đưa con xuất hiện ở bất kỳ nơi nào có khả năng chạm mặt người nhà họ Lục.

Bốn năm rồi. Tôi đã giấu đứa bé này rất kỹ.

Bốn giờ sáng, truyền dịch xong. Nhiệt độ của Tiểu An hạ xuống 37.5 độ. Tôi quấn chăn nhỏ cho con, bế thằng bé bước ra ngoài.

Lúc đi ngang qua hành lang cấp cứu, cửa ph òng khám vẫn mở. Lục Diễn vẫn ở đó. Anh ngả người ra lưng ghế, nhắm mắt, có vẻ như đang chợp mắt. Trên bàn là một ly cà phê đã nguội ngắt, bên cạnh đè lên một tấm ảnh.

Tôi không nhìn rõ người trong ảnh là ai. Cũng không muốn nhìn.

Tôi rảo bước nhanh ra khỏi cổng bệ nh vi ện. Xe taxi đã đợi sẵn ngoài cửa. Lên xe, đóng cửa, chiếc xe hòa vào con phố vắng tanh lúc rạng sáng.

Tiểu An cựa quậy trong lòng tôi, lẩm bẩm một câu: “Bố…”

Bàn tay tôi siết chặt lại.

Thằng bé chưa bao giờ nhìn thấy bố. Nhưng những đứa trẻ khác ở trường mẫu giáo đều có. Có một lần con từng hỏi tôi: Mẹ ơi, bố con đi đâu rồi?

Tôi nói, bố đi làm ở một nơi rất xa. Từ đó con không bao giờ hỏi nữa. Đứa trẻ bốn tuổi đã sớm học được cách không gặng hỏi những điều làm mẹ khó xử.

Chương 3

Ngày hôm sau. Tiểu An đã hạ sốt, tinh thần tốt hơn nhiều, đang ngồi xếp logo trên thảm ph òng khách. Dì giúp việc nấu cháo kê, đút cho con từng thìa.

Tôi thay quần áo, chuẩn bị ra khỏi nhà.

“Tô tổng, bên Thịnh Hằng đẩy lịch lên sớm, 10 giờ họ muốn gặp rồi.” Điện thoại của Lâm Khả gọi đến.

“Biết rồi, tôi xuất phát ngay đây.”

Tôi lái xe đến công ty, thay áo vest. Người phụ nữ trong gương khác một trời một vực với người đàn bà ôm con đi khám cấp cứu đêm qua. Tô Niệm, nhà sáng lập công ty Công nghệ Y tế Niệm An, doanh thu năm ngoái đạt 120 triệu tệ.

Cả công ty không ai biết tôi có một đứa con trai. Càng không có ai biết, chồng cũ của tôi là người nhà họ Lục.

Ph òng họp.

Đại diện của Tập đoàn Thịnh Hằng đến ba người. Dẫn đầu là một người đàn ông ngoài 40, Giám đốc Lý.

“Giám đốc Tô, hân hạnh. Thiết bị chẩn đoán thông minh của các vị có tiếng vang rất tốt trên thị trường, chúng tôi có hứng thú làm đại lý độc quyền khu vực Hoa Đông.”

“Giám đốc Lý, chi tiết hợp tác chúng ta có thể từ từ bàn. Nhưng điều kiện để làm đại lý độc quyền, tôi muốn nghe xem thành ý của bên anh trước.”

“Năm đầu tiên cam kết thu mua 30 triệu tệ.”

Lâm Khả liếc nhìn tôi. Con số này cao hơn dự kiến của chúng tôi 5 triệu tệ.

“Được. Nhưng thời hạn thanh toán không được vượt quá 60 ngày.”

“Giám đốc Tô quả là sảng khoái.” Giám đốc Lý cười, “Tuy nhiên có một chuyện phải thông báo trước với cô – Chủ tịch của chúng tôi rất coi trọng lần hợp tác này, ngày kia ngài ấy muốn đích thân gặp cô một lát.”

“Chủ tịch của các vị?”

“Đúng. Lục tổng. Lục Đình Viễn.”

Bàn tay đang cầm cốc nước của tôi khựng lại.

Lục Đình Viễn. Bố của Lục Diễn. Người nắm quyền cao nhất của Tập đoàn nhà họ Lục.

Tập đoàn Thịnh Hằng là tài sản của nhà họ Lục. Chuyện này, trước đây tôi không hề hay biết. Thịnh Hằng ba năm trước vẫn hoạt động độc lập, tôi đã không để ý đến tin tức họ bị mua lại vào năm ngoái.

“Giám đốc Tô?” Giám đốc Lý nhìn tôi.

Tôi đặt cốc xuống. “Ngày kia mấy giờ?”

“2 giờ chiều, tại trụ sở Thịnh Hằng.”

“Được, tôi sẽ đến.”

Chương 4

Bước ra khỏi ph òng họp, Lâm Khả đi theo sau.

“Sắc mặt cậu không ổn.”

“Không có gì.”

“Tô Niệm, tớ theo cậu bốn năm rồi. Lúc nào sắc mặt cậu không ổn, tức là có chuyện.”

Tôi đứng trước cửa sổ ph òng làm việc, nhìn dòng xe cộ bên dưới.

“Thịnh Hằng đã bị nhà họ Lục mua lại.”

Lâm Khả sững người mất một giây. “Nhà họ Lục? Cái nhà họ Lục của chồng cũ cậu ấy hả?”

“Đúng.”

“Vậy vụ hợp tác này…”

“Cứ đàm phán.”

“Cậu chắc chứ?”

Tôi quay người lại. “Lâm Khả, Niệm An là do một tay tớ gây dựng nên. Tớ sẽ không vì bất kỳ ai mà từ bỏ một thương vụ tốt.”

Lâm Khả nhìn tôi vài giây, gật đầu: “Được. Vậy ngày kia tớ đi cùng cậu.”

“Không cần, cậu ở lại công ty để mắt tới dây chuyền sản xuất. Tớ tự đi.”

Buổi chiều, tôi nhận được điện thoại từ trường mẫu giáo.

“Cô Tô, hôm nay Tiểu An không đến lớp, cho hỏi bé bị ốm phải không ạ?”

“Đúng vậy, đêm qua cháu bị sốt, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi. Chắc mai là đi học được.”

“Dạ vâng. À đúng rồi, thứ Sáu tuần sau là ngày hội phụ huynh, cần phụ huynh đến tham gia hoạt động. Nếu tiện thì cả bố và mẹ cùng đến sẽ tốt hơn ạ.”

“Một mình tôi đi.”

Cúp máy. Tôi đã quá quen với những chuyện thế này. Họp phụ huynh, hoạt động ngoại khóa, người liên hệ khẩn cấp. Mãi mãi chỉ có một mình tôi.

Tối về đến nhà, Tiểu An đã khỏe lại nhiều, đang chạy chân trần trên sàn nhà.

“Mẹ ơi!” Con lao vào ôm lấy chân tôi.

Tôi ngồi xổm xuống sờ trán con, không còn nóng nữa. “An An, hôm nay con có ngoan không?”

“Ngoan ạ! Con xếp được một lâu đài bằng logo này!”

Con kéo tôi ra xem. Một đống logo xếp xiêu vẹo vào nhau, cắm ở giữa là một chiếc đũa làm cột cờ.

“Giỏi quá.”

“Mẹ ơi, cô giáo bảo tuần sau phải làm thủ công, cần dùng đến cưa. Cô giáo nói phải nhờ bố giúp.”

Mắt con sáng rực, giống hệt Lục Diễn.

“Mẹ sẽ giúp con làm.”

“Nhưng cô giáo bảo phải nhờ bố…”

“Mẹ cũng biết dùng cưa.”

Con suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Dạ vâng.”

Tắm xong, con nằm trên giường, ôm con khủng long đồ chơi.

“Mẹ ơi, chú bác sĩ hôm qua dịu dàng lắm.”

Bàn tay đang đắp chăn cho con của tôi khựng lại. “Hửm?”

“Chú ấy bảo đừng sợ. Tay chú ấy cũng không bị lạnh. Mấy bác sĩ khác tay lạnh ngắt à.”

“Vậy sao.”

“Mẹ ơi, chú ấy có giống bố không?”

Tôi tắt đèn ngủ. “An An, ngủ thôi con.”

“Dạ.”

Trong bóng tối, nhịp thở của con rất nhanh đã trở nên đều đặn. Tôi ngồi bên mép giường, rất lâu không cử động.

Giống không ư? Anh ta chính là bố con mà.

Chương 5

Đã đến lịch hẹn ngày kia.

Trụ sở Tập đoàn Thịnh Hằng nằm trong tòa nhà văn ph òng ở khu CBD, tầng 48.

Tôi mặc một bộ váy vest đen, bới tóc gọn gàng, trang điểm lộng lẫy. Không phải để gặp ai, đó chỉ là phép lịch sự trên chiến trường.

Thang máy lên tầng 48, lễ tân dẫn tôi vào một ph òng họp rất lớn. Cửa mở ra, bên trong đã có người ngồi sẵn. Ba người. Giám đốc Lý, một người trông giống luật sư. Và một người phụ nữ. Khoảng 26, 27 tuổi, tóc dài, trang điểm tinh tế, mặc áo khoác vải tweed của Chanel.

Thấy tôi, cô ta lịch sự đứng dậy.

“Chào Giám đốc Tô, tôi là Bạch Chỉ Vi, trợ lý của Chủ tịch Lục. Chủ tịch Lục tạm thời có việc bận nên bảo tôi tiếp đón cô trước.”

Bạch Chỉ Vi. Vợ sắp cưới của Lục Diễn. Cái tên mà cô y tá nhắc đến đêm hôm đó. Cô ta không biết tôi. Chúng tôi chưa từng gặp nhau. Tôi là quá khứ mà Lục Diễn đã giấu đi.

“Trợ lý Bạch, xin chào.” Tôi đưa tay ra. Cô ta bắt tay rồi buông.

“Giám đốc Tô trẻ tuổi tài cao, Thiết bị y tế Niệm An hai năm nay phát triển rất nhanh, Chủ tịch Lục của chúng tôi rất quan tâm.”

“Cô quá khen.”

Chào hỏi xong, bắt đầu vào việc chính. Giám đốc Lý báo cáo lại khung thỏa thuận đã đàm phán trước đó, Bạch Chỉ Vi ghi chép ở bên cạnh, thỉnh thoảng chèn vào vài câu. Các câu hỏi của cô ta đều rất chuyên môn. Không phải loại “bình hoa di động”.

Đàm phán được 40 phút, điện thoại của cô ta reo. “Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát.”

Cô ta bước ra khỏi ph òng họp. Cửa không khép kín. Giọng cô ta từ hành lang vọng vào.

“Anh Diễn à, em đang họp bên Thịnh Hằng… Đúng, chính là công ty làm thiết bị y tế đó… Tô gì cơ? Tô Niệm. Anh biết à? … Không biết hả, thế thôi, tối nay chúng ta đi thử món nhé, thực đơn tiệc đính hôn vẫn chưa chốt… Vâng, yêu anh.”

Anh Diễn. Yêu anh.

Tôi cúi xuống nhìn các điều khoản hợp đồng, nhìn chằm chằm từng chữ một.

Bạch Chỉ Vi quay lại, mỉm cười ngồi xuống. “Xin lỗi, cuộc gọi cá nhân. Chúng ta tiếp tục nhé?”

“Tiếp tục.”

Đến khi bàn về tỷ lệ chia doanh thu, bắt đầu xuất hiện bất đồng.

“Giám đốc Tô, chúng tôi muốn có 35% tỷ lệ doanh thu từ kênh phân phối.”

“30%, đây là giới hạn của tôi. Mức cao nhất theo thông lệ ngành cũng chỉ là 30%.”

“Nhưng kênh phân phối của Thịnh Hằng chúng tôi phủ khắp 6 tỉnh Hoa Đông, tài nguyên này là độc nhất vô nhị.”

“Tài nguyên độc nhất vô nhị thì thiết bị của tôi cũng là độc nhất vô nhị. Năm ngoái giành được 3 bằng sáng chế quốc gia, trên thị trường không có sản phẩm thay thế.”

Bạch Chỉ Vi nhìn tôi, nụ cười không giảm. “Giám đốc Tô rất có sự tự tin.”

“Làm ăn, thứ dựa vào không phải là tự tin, mà là lá bài tẩy.”

Cô ta không khăng khăng thêm nữa. “Vấn đề này tôi sẽ báo cáo lại với Chủ tịch Lục, sau đó sẽ trao đổi tiếp.”

Cuộc họp kết thúc. Tôi đứng dậy, lấy túi xách chuẩn bị đi. Bạch Chỉ Vi tiễn tôi đến cửa thang máy.

“Giám đốc Tô, mạn phép hỏi một câu – cô đã kết hôn chưa?”

“Chưa.”

“Có con chưa?”

Tôi nhìn cô ta. “Trợ lý Bạch, câu hỏi này có liên quan đến việc hợp tác không?”

Cô ta bật cười. “Không có gì, chỉ là tò mò thôi. Những nữ cường nhân như cô thường hay độc thân.”

Thang máy tới. Tôi bước vào, bấm tầng 1.

Trước khi cửa khép lại, cô ta vẫy tay chào tôi. Nụ cười ngọt ngào, vô hại. Nhưng khi hỏi hai câu đó, trong mắt cô ta lóe lên một tia dò xét. Tôi không rõ cô ta chỉ thuận miệng hỏi, hay là đã đánh hơi được điều gì.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Ghiền trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 545032 -- rồi đọc nhé
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha🥺💕
Nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên là mới thấy linh đó nha 🫶
Tên truyện: BA NĂM SAU GẶP LẠI CHỒNG CŨ
Tình trạng: Đã hoàn thành

545032

[FULL] Khi đi săn, vì cứu hoàng hậu, ta được sắc phong làm thái tử phi.Sau khi thành hôn, thái tử đối xử với ta lạnh nhạ...
14/06/2026

[FULL] Khi đi săn, vì cứu hoàng hậu, ta được sắc phong làm thái tử phi.

Sau khi thành hôn, thái tử đối xử với ta lạnh nhạt, cay nghiệt. Sáu đứa con của ta đều chết từ trong bụng mẹ.

Ta bị giày vò đến dầu cạn đèn tắt, hắn lại cười nói:

“Ngươi chẳng phải y thuật cao siêu sao? Sao ngay cả một đứa trẻ cũng không cứu nổi?”

“Nếu không phải ngươi thích thể hiện, cô tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ Uyển Nhược.”

Lúc ấy ta mới biết, người thái tử thật lòng yêu là biểu muội.

Người cứu hoàng hậu, được phong làm thái tử phi, đáng lẽ cũng phải là biểu muội.

Câu “biểu muội vốn không biết y thuật” còn chưa kịp nói ra, ta đã tắt thở.

Sống lại một đời, nhìn hoàng hậu ngã xuống đất.

Ta chắp tay nói:

“Thần nữ y thuật non kém, không dám làm hại tính mạng người khác.”

Khi đi săn, vì cứu hoàng hậu, ta được sắc phong làm thái tử phi.

Sau khi thành hôn, thái tử đối xử với ta lạnh nhạt, cay nghiệt. Sáu đứa con của ta đều chết từ trong bụng mẹ.

Ta bị giày vò đến dầu cạn đèn tắt, hắn lại cười nói:

“Ngươi chẳng phải y thuật cao siêu sao? Sao ngay cả một đứa trẻ cũng không cứu nổi?”

“Nếu không phải ngươi thích thể hiện, cô tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ Uyển Nhược.”

Lúc ấy ta mới biết, người thái tử thật lòng yêu là biểu muội.

Người cứu hoàng hậu, được phong làm thái tử phi, đáng lẽ cũng phải là biểu muội.

Câu “biểu muội vốn không biết y thuật” còn chưa kịp nói ra, ta đã tắt thở.

Sống lại một đời, nhìn hoàng hậu ngã xuống đất.

Ta chắp tay nói:

“Thần nữ y thuật non kém, không dám làm hại tính mạng người khác.”

1

“Niếp nương tử cần gì phải khiêm tốn? Ngươi học y ở Dược Vương Cốc, từng cứu vô số bệ nh nh ân, sao có thể nói là y thuật non kém?”

“Hoàng hậu phát bệnh quá đột ngột, các thái y đi theo đều bó tay. Ngươi đã biết y, dù sao cũng nên xem thử. Từ chối qua loa như vậy e là không ổn.”

Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.

Ngay cả hoàng thượng cũng không vui, nói:

“Nữ nhi Niếp gia, nếu ngươi cứu không được hoàng hậu, trẫm sẽ không trị tội ngươi. Nhưng nếu ngươi cứu được mà không cứu, trẫm nhất định sẽ hỏi tội.”

Sắc mặt cha mẹ ta lập tức trắng bệch. Họ nắm lấy vai ta.

“Ngày thường con chẳng phải thích khoe khoang cái y thuật tầm thường ấy nhất sao? Hôm nay sao lại câm như hến?”

“Dù con có oán chúng ta đến đâu, cũng phải biết nặng nhẹ chứ. Chẳng lẽ con muốn cả Niếp gia chôn cùng con sao?”

Khoe khoang?

Sau khi sinh ta không lâu, mẹ mắc bệnh phong thấp. Cha vì chữa bệnh cho mẹ mà ngày đêm chép sách thuê, chép đến hỏng cả tay.

Đại phu mời được thì chữa không khỏi, đại phu chữa được thì lại không mời nổi.

Ta bèn tự mình đến Dược Vương Cốc, lập chí học y để chữa bệnh cho họ.

Khi ta trở về nhà, mới phát hiện cha đã đỗ tiến sĩ, không cần chép sách thuê nữa, bệnh phong thấp của mẹ cũng khỏi rồi.

Chỉ là vào năm thứ hai sau khi ta rời đi, họ đã nhận nuôi biểu muội chạy nạn đến đây.

Họ nâng niu nàng ta như châu như ngọc, cho nàng ta ăn ngon mặc đẹp, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của ta.

Chỉ khi họ đau đầu nóng sốt, hoặc bạn bè thân thiết của họ không khỏe, họ mới vừa áy náy vừa tán thưởng mà nói:

“Ninh nương, con vất vả rồi.”

Thế là ta càng chăm chỉ nghiên cứu y thuật, càng tận tâm bắt mạch chữa bệnh cho các đại nhân, phu nhân.

Hóa ra, chuyện đó gọi là khoe khoang.

Ta đè xuống vị chua xót trong lòng, khẽ kéo khóe môi.

“Ta cứu không được. Nhưng Niếp gia chẳng phải vẫn còn một vị thần y nữa sao?”

Cha mẹ ta sững người một thoáng, sau đó sắc mặt đại biến.

“Con nói Uyển Uyển sao? Con biết mà… nó không được đâu…”

Nhưng ta đã cúi người hành lễ với hoàng đế trên cao.

“Thần nữ vô năng, không cứu được hoàng hậu nương nương. Nhưng biểu muội của thần nữ là Hàn Uyển Nhược, y thuật tinh thông, hơn thần nữ gấp trăm lần. Ba năm trước, nàng có thể cứu thái tử ở trong thôn, hôm nay nhất định cũng có thể cứu hoàng hậu nương nương.”

2

Thân thể Hàn Uyển Nhược bỗng cứng đờ.

Bên cạnh hoàng thượng, thái tử vốn luôn im lặng từ đầu đến cuối cũng ngẩng mắt nhìn ta. Ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén như băng.

Chắc hẳn hắn đang nghi hoặc vì sao ta lại biết chuyện này.

Bởi ba năm trước, sau khi hắn dẹp giặc trở về, trọng thương nằm trong một thôn nhỏ, bên cạnh chỉ có một y nữ ngày đêm chăm sóc, không còn ai khác.

Mà Hàn Uyển Nhược thì chột dạ.

Vì y nữ đó là ta.

Khi phần thưởng của thái tử được đưa đến cửa, nàng ta không chút do dự nhận lấy.

Dù đối mặt với câu hỏi của cha mẹ ta, nàng ta vẫn mặt không đổi sắc.

Nàng ta nói mình ngưỡng mộ ta biết y thuật, cũng đang cố gắng học, mong có thể giống ta làm rạng rỡ gia môn.

Cha mẹ ta bị dỗ đến vui vẻ không khép miệng, còn phối hợp nói nàng ta có tấm lòng bồ tát, thậm chí giúp nàng ta bịa ra thân phận đệ tử Dược Vương Cốc.

Nhưng bọn họ nói dối xong thì quên mất.

Mãi đến hôm nay khi ta nhắc lại, họ mới hoảng loạn.

“Hoàng hậu nương nương thân thể quý giá, Uyển Nhược không dám mạo phạm.”

Sau đó họ lại giận dữ nhìn ta.

“Con muốn hại chết Uyển Nhược phải không?”

Ta ki nh ng ạc nói:

“Muội muội y thuật tinh thông, từng cứu thái tử trọng thương, lại còn là đệ tử Dược Vương Cốc. Những lời ấy chẳng phải chính các người nói sao? Nay ta vô năng, cứu không được hoàng hậu, nên tiến cử muội ấy cứu người. Sao lại thành hại muội ấy?”

“Hay là muội muội vốn không biết y?”

Hai người họ nhíu chặt mày, nhưng không thể nói thêm, chỉ thăm dò nhìn Hàn Uyển Nhược.

“Uyển Uyển, con có thể không?”

Hàn Uyển Nhược siết chặt khăn tay, không dám ngẩng đầu.

“Ngay cả tỷ tỷ còn cứu không được, ta càng không cứu được. Tỷ tỷ đừng làm khó ta nữa.”

Những quý nữ ngày thường thân thiết với nàng ta cũng lên tiếng.

“Đúng vậy, cả kinh thành ai chẳng biết Niếp Chiêu Ninh y thuật cao minh. Ngươi còn cứu không được, lại gọi Uyển Nhược đến, chẳng phải muốn hại nàng ấy sao?”

Ngay khi hoàng thượng thất vọng định phất tay.

Một giọng nói vang lên.

“Nếu nhất định phải phân cao thấp, Niếp Chiêu Ninh không bằng Uyển Nhược.”

“Uyển Nhược, nàng đến đây.”

3

Mặt Hàn Uyển Nhược trắng bệch.

Rõ ràng Thẩm Hòa Dự chưa hề báo trước với nàng ta.

Lần này hoàng hậu hôn mê không rõ nguyên nhân là vì hắn đã âm thầm đổi thuốc và đồ ăn của hoàng hậu từ trước.

Hắn còn cố ý để vị thái y hiểu rõ thân thể hoàng hậu nhất, cũng là người y thuật giỏi nhất Thái Y Viện, ở lại trong cung.

Chỉ để nàng ta có được ân cứu mạng quốc mẫu.

Từ một cô nữ không thân thế hiển hách, nhảy vọt trở thành thái tử phi.

Nhưng hắn lại không biết, Hàn Uyển Nhược vốn không biết y.

Đáng tiếc.

Kiếp trước ta quá lỗ mãng.

Tự tay bỏ lỡ vở kịch hay này, còn chịu cả đời giày vò vô ích.

Hàn Uyển Nhược tuy không vào được Đông cung, nhưng vẫn gả cho một quận vương yêu thương nàng như trân bảo, sống những tháng ngày ấm êm mỹ mãn.

Còn Thẩm Hòa Dự thì hận ta đến tận xương tủy.

Ngay cả trên giường, hắn cũng lạnh nhạt đến cùng cực.

Từng câu từng chữ đều nói ta không xứng.

Thành hôn năm năm, sáu đứa con chết từ trong bụng mẹ.

Ta bị giày vò đến dầu cạn đèn tắt.

Vốn đã chẳng còn sống được bao lâu, nhưng hắn vẫn sợ sau khi hắn đăng cơ, ta sẽ được hưởng tôn vinh, nên đổ một chén rư ợu độc vào bụng ta.

Hắn cười lạnh nhạt, lời nói như lưỡi dao khoét tim rút xương.

“Ngươi chẳng phải y thuật cao minh sao? Sao không cứu được mấy đứa con ấy?”

“Bây giờ, e là ngay cả mạng mình ngươi cũng không cứu nổi.”

“Nếu có kiếp sau, Niếp Chiêu Ninh, đừng hành y nữa, đừng thích thể hiện nữa, tránh xa cô một chút.”

4

Hàn Uyển Nhược bị ép lên lưng hổ.

Nàng ta chỉ có thể bắt chước dáng vẻ ngày thường của ta khi xem bệnh cho người khác, đưa tay bắt mạch.

Nhưng nàng ta còn tìm sai cả vị trí mạch.

Một thái y vuốt râu nói:

“Hoàng hậu nương nương là trường mạch sao? Sao lão phu bắt lại là đoản mạch?”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt mấy vị thái y khác khẽ biến, đầu càng cúi thấp hơn.

Hàn Uyển Nhược càng xấ u hổ đến không còn chỗ dung thân, ấp úng nửa ngày cũng không nói nên lời.

Hoàng thượng nổi giận.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới ghé nhà Ghiền:
🌈 Bước 1: Ấn LAI truyện này nhé
💖 Bước 2: Điền mã truyện 538462 vào ô bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: THÁI TỬ HỐI HẬN SAU KHI TA KHÔNG CỨU NGƯỜI
Tình trạng: Đã hoàn thành

538462

Address

Nơ Trang Long
Buon Ma Thuot
630000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thanh Liên Các posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share