Liên Liên Chi Mộng

Liên Liên Chi Mộng 🫀 Đăng từng dòng chữ như rút tim ra gõ… thương thì tặng 1 follow 1 đánh giá, đừng im lặng mãi. 💔💔
(1)

[HOÀN THÀNH] Mẹ chồng đã ở nhà tôi suốt 6 năm trời.Giặt giũ, nấu ăn, trông con – chưa lần nào tôi để bà phải động tay và...
10/06/2026

[HOÀN THÀNH] Mẹ chồng đã ở nhà tôi suốt 6 năm trời.

Giặt giũ, nấu ăn, trông con – chưa lần nào tôi để bà phải động tay vào việc gì. Mỗi tháng tôi còn đưa bà ba ngàn tệ làm tiền dưỡng già.

Vậy mà hôm đó, bà đột nhiên bảo: “Em gái tôi bị liệt, không ai chăm sóc. Tôi phải đón nó về nhà mình.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì bố chồng đã giáng ngay một bạt tai vào mặt bà.

“Bà thấy nhà này còn chưa đủ loạn chắc? Cả đời ở nhà mẹ đẻ làm bảo mẫu, giờ còn muốn kéo con dâu xuống nước nữa à?!”

Tôi sững người.

Thì ra suốt sáu năm qua, người chịu ấm ức… không chỉ có một mình tôi.

Mẹ chồng đã ở nhà tôi suốt 6 năm trời.

Giặt giũ, nấu ăn, trông con – chưa lần nào tôi để bà phải động tay vào việc gì. Mỗi tháng tôi còn đưa bà ba ngàn tệ làm tiền dưỡng già.

Vậy mà hôm đó, bà đột nhiên bảo: “Em gái tôi bị liệt, không ai chăm sóc. Tôi phải đón nó về nhà mình.”

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì bố chồng đã giáng ngay một bạt tai vào mặt bà.

“Bà thấy nhà này còn chưa đủ loạn chắc? Cả đời ở nhà mẹ đẻ làm bảo mẫu, giờ còn muốn kéo con dâu xuống nước nữa à?!”

Tôi sững người.

Thì ra suốt sáu năm qua, người chịu ấm ức… không chỉ có một mình tôi.

01

Không khí trong ph òng khách như đông cứng lại.

Trên tivi vẫn đang phát bộ phim truyền hình nhạt nhẽo, nhưng âm thanh lại như đến từ một thế giới khác – mơ hồ và xa xăm.

Mẹ chồng – Trương Quế Phân – ôm mặt, không thể tin được nhìn bố chồng – Chu Kiến Quốc.

Tiếng bạt tai vang dội như một quả bom, nổ tung bên tai tôi.

Tôi hoàn toàn sững sờ.

Chu Kiến Quốc – ông bố chồng trầm lặng ít nói, bình thường gần như không có sự tồn tại trong nhà – lúc này lại như con sư tử bị chọc giận.

Ngực ông phập phồng dữ dội, tóc đã bạc trắng dựng đứng cả lên, trong đôi mắt đục ngầu kia bốc cháy lên ngọn lửa giận bị kìm nén suốt mấy chục năm.

“Chu Kiến Quốc! Ông dám đánh tôi à?!” Trương Quế Phân hét toáng lên, phá tan bầu không khí chết lặng vừa rồi.

Giọng bà không còn là kiểu hiền từ giả vờ thường ngày, mà là khúc dạo đầu của một trận ăn vạ đầy oán độc.

Bố chồng không để ý tới tiếng hét của bà, ngón tay gầy guộc đầy nếp nhăn và đốm đồi mồi chỉ thẳng vào mặt bà, run rẩy vì quá tức giận.

“Đánh bà? Tôi đánh cho bà tỉnh ra đấy, đồ ngu xuẩn không biết phân biệt!”

Giọng ông không to, nhưng mang sức nặng ngàn cân, từng chữ như đập vào mặt Trương Quế Phân, cũng như đập vào tim tôi.

Ông túm lấy cánh tay Trương Quế Phân, sức lực mạnh đến nỗi gần như kéo lê bà về phía ph òng ngủ của hai ông bà.

“Vào đây cho tôi! Chuyện trong nhà đừng để người ngoài biết, hôm nay tôi phải tính sổ với bà cho rõ ràng!”

Trương Quế Phân vùng vẫy, đôi giày cao gót cọ xuống sàn nhà phát ra tiếng rít chói tai.

“Buông tôi ra! Đồ già không chết, ông điên rồi à?! Tôi muốn chăm sóc em gái tôi thì làm sao? Nó là em ruột tôi đấy!”

“Em ruột? Trong mắt bà chỉ có đám người bên nhà mẹ đẻ! Bà từng coi Chu Minh là con không? Từng coi Trần Hy là con dâu không?”

“Rầm!” – cánh cửa ph òng ngủ bị đóng sầm lại, ngăn cách chiến trường của vợ chồng già kia.

Tôi chết đứng tại chỗ, trong lòng đang ôm đứa con trai vừa tròn năm tuổi.

Nó bị biến cố bất ngờ dọa sợ đến không dám hé một lời, chỉ vùi chặt gương mặt nhỏ vào ngực tôi.

Tôi cảm nhận được cơ thể bé nhỏ của nó đang run lên.

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng con, mắt thì dán chặt vào cánh cửa đang đóng kín kia.

Cánh cửa không ngăn nổi tiếng gào thét uất ức đến cực điểm của bố chồng.

“Ba mươi năm trước! Tôi cực khổ tích góp được ba vạn tệ, chuẩn bị mua một căn nhà ở thị trấn! Bà bảo em trai bà làm ăn thiếu vốn, mượn tạm đã! Rồi sao? Tiền đâu?! Tiền mất tăm! Nhà cũng chẳng có! Ba người nhà mình phải chen chúc sống trong cái căn tập thể tồi tàn suốt cả chục năm trời!”

Tim tôi đột nhiên thắt lại.

Thì ra, họ từng có cơ hội mua nhà.

“Đó là em trai ruột tôi! Lúc đó nó quỳ xuống van xin tôi! Tôi sao có thể không giúp?” – tiếng khóc gào của mẹ chồng vang lên, đầy ấm ức và vẻ chính nghĩa.

“Tốt! Giúp em trai bà! Vậy còn con trai tôi thì sao?! Chu Minh tốt nghiệp năm đó, tôi phải nhờ biết bao mối quan hệ mới xin được cho nó suất biên chế ở nhà máy điện! Thế mà bà quay đầu đưa suất đó cho thằng cháu vô dụng bên nhà mẹ bà! Bắt Chu Minh phải tự đi tìm việc ở chợ lao động! Bà đối xử với ai như vậy?!”

Đầu óc tôi ong một tiếng.

Chuyện này Chu Minh từng nhắc thoáng qua, chỉ bảo năm đó có trục trặc trong việc xin việc.

Không ngờ… lại là như vậy.

Chu Minh – chồng tôi – lúc này đứng chết lặng bên cạnh tôi, mặt trắng bệch.

Anh muốn bước tới gõ cửa, môi mấp máy nhưng chẳng thốt được lời nào.

“Đó là đứa con trai duy nhất của chị tôi! Tôi không giúp nó thì ai giúp?! Chu Minh còn trẻ, có tay có chân, tự bươn chải một chút thì sao nào?”

“Bươn chải? Nói thì dễ lắm! Nó đã chịu bao nhiêu khổ bà biết không? Trong mắt bà chỉ có đám hút má u bên nhà mẹ đẻ!”

Giọng bố chồng bắt đầu nghẹn ngào – đó là thứ cảm xúc bị dồn nén nửa đời người, vừa tu yệt vọ ng, vừa phẫn uất.

“Trong nhà nếu có gì ngon, có đồ gì mới, bà không phải lén lút gói mang về cho bên đó sao? Tôi mắt nhắm mắt mở cho qua! Giờ bà còn muốn đón cái đứa tàn phế kia về! Về để ai chăm? Để Trần Hy chăm chắc? Cả đời bà làm bảo mẫu miễn phí cho nhà mẹ đẻ, giờ lại muốn kéo con dâu đi theo à?!”

Tiếng gào khóc, tiếng chửi mắng vang vọng khắp căn ph òng.

Tay chân tôi lạnh toát, như có luồng khí lạnh từ gan bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Suốt sáu năm nay, tôi tự thấy mình đã đối xử với Trương Quế Phân đủ tử tế.

Bà đến sống với chúng tôi, tôi chưa từng để bà động tay nấu nướng, dọn dẹp bất cứ thứ gì.

Con cái cũng một tay tôi chăm bẵm, bởi tôi không đồng ý với cách nuôi dạy lạc hậu của bà.

----------
Hướng dẫn nhanh cho các bạn mới ghé nhà Ghiền:
🌈 Bước 1: Ấn LAI truyện này nhé
💖 Bước 2: Điền mã truyện 400071 vào ô bình luận
Lưu ý là hãy bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN để không bỏ sót l!nk nhé. Truyện sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI🥺💕
Tên truyện: TỐI HẬU THƯ TRONG GIA ĐÌNH HỌ CHU
Tình trạng: Đã hoàn thành

400071

[Hoàn] Một giờ trước kỳ thi đại học, thanh mai trúc mã đột nhiên nhận được tin nhắn cầu cứu từ cô gái mới chuyển trường....
10/06/2026

[Hoàn] Một giờ trước kỳ thi đại học, thanh mai trúc mã đột nhiên nhận được tin nhắn cầu cứu từ cô gái mới chuyển trường.

Khoảnh khắc tiếp theo, cả hai chúng tôi cùng nhìn thấy dòng bình luận:

【Nam chính mau đi cứu nữ chính đi! Cô ấy sắp bị bố mẹ trọng nam khinh nữ b/án cho một ông già để đổi lấy tiền sính lễ rồi, nếu cậu không đi cứu cô ấy, cô ấy sẽ bị ông già đó đ/ánh chet đấy!】

【Kiếp trước, tất cả là do nữ phụ nhiều chuyện báo cảnh sát, ỷ vào thân phận thanh mai để ngăn cản nam chính đi cứu người. Nam chính tuy đỗ Thanh Hoa – Bắc Đại, còn khởi nghiệp thành công và trở thành nhân vật mới nổi trong giới thương trường, nhưng lại vĩnh viễn mất đi người mình yêu nhất.】

【Mặc dù sau đó nam chính cố tình cưới nữ phụ, gi/am cô ta dưới tầng hầm tr/a t/ấn, giúp nữ chính báo thù, nhưng phần đời còn lại anh ta chỉ có thể sống với nỗi nhớ về nữ chính, thật là ngược tâm chet đi được.】

Thanh mai trúc mã đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

“Giản Thư, kiếp này, cô đừng hòng ngăn cản tình yêu của tôi nữa!”

Một giờ trước kỳ thi đại học, tôi và Giang Tuy An vẫn đang nghỉ ngơi trong khách sạn. Chuông thông báo WeChat của Giang Tuy An đột ngột vang lên.

Đó là tin nhắn từ Nhiếp Trạm Nh iễm, cô gái mới chuyển trường, chỉ có một dòng chữ nhưng lại ki nh ho àng:【Tuy An, cứu em!】

Không đợi hai chúng tôi phản ứng kịp, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt dòng bình luận.

【Nam chính mau đi cứu nữ chính đi! Cô ấy sắp bị bố mẹ trọng nam khinh nữ b/án cho một ông già để đổi lấy tiền sính lễ rồi, nếu cậu không đi cứu cô ấy, cô ấy sẽ bị ông già đó đ/ánh chet đấy!】

【Kiếp trước, tất cả là do nữ phụ nhiều chuyện báo cảnh sát, ỷ vào thân phận thanh mai để ngăn cản nam chính đi cứu người. Nam chính tuy đỗ Thanh Hoa – Bắc Đại, còn khởi nghiệp thành công và trở thành nhân vật mới nổi trong giới thương trường, nhưng lại vĩnh viễn mất đi người mình yêu nhất.】

【Mặc dù sau đó nam chính cố tình cưới nữ phụ, gi/am cô ta dưới tầng hầm tr/a t/ấn, giúp nữ chính báo thù, nhưng phần đời còn lại anh ta chỉ có thể sống với nỗi nhớ về nữ chính, thật là ngược tâm chet đi được.】

Tôi không hề bất ngờ về những gì các dòng bình luận nói. Kiếp trước, Giang Tuy An cũng nhận được tin nhắn cầu cứu của Nhiếp Trạm Nh iễm vào thời điểm quan trọng này.

Nhưng sắp đến giờ thi đại học rồi, tôi lập tức giữ chặt anh ta: “Tuy An, cậu đừng vội, Nhiếp Trạm Nh iễm đang gặp nguy hiểm, cậu mau gọi cảnh sát đi, nếu không dù cậu có đến cũng vô ích!”

Nhưng Giang Tuy An vẫn còn do dự không biết có nên đi hay không, tôi trực tiếp lấy điện thoại của mình ra báo cảnh sát.

Chưa đầy nửa tiếng, cảnh sát đã báo tin Nhiếp Trạm Nh iễm đã được giải cứu.

Cô ấy bị bố mẹ nh/ốt trong ph òng, không cho tham gia thi đại học, còn muốn gả cô ấy cho một ông già giàu có, tiền sính lễ sẽ được giữ lại để cho em trai cô ấy mua nhà cưới vợ.

Nhưng dù sao đây cũng là chuyện gia đình, cảnh sát chỉ giáo huấn bố mẹ Nhiếp Trạm Nh iễm vài câu rồi rời đi.

Tôi và Giang Tuy An đều đến kịp giờ thi đại học.

Kết thúc môn thi đầu tiên, chúng tôi cùng nhau bước ra, Nhiếp Trạm Nh iễm đột nhiên xông đến, giơ tay t/át mạnh vào mặt Giang Tuy An.

Cô ấy nước mắt giàn giụa, mái tóc rối bời dính vào mặt vì nước mắt, quần áo trên người xộc xệch, làn da lộ ra ngoài có những vết tích lớn cho thấy đã bị lăng nh/ục…

“Giang Tuy An, tại sao cậu không đến cứu tôi? Tại sao? Lẽ nào thi đại học còn quan trọng hơn tôi sao? Cậu có biết bố mẹ tôi đã làm gì với tôi không? Sau khi cảnh sát đi, họ lại thả ông già đó vào nhà tôi, tôi đã bị ông ta… ông ta…”

Ánh mắt lạnh lùng của Giang Tuy An rơi vào những vết tích trên da Nhiếp Trạm Nh iễm, anh ta lạnh lùng mở lời: “Tôi và Giản Thư đã giúp cậu báo cảnh sát rồi, ngay cả cảnh sát cũng không quản, tôi còn có thể làm gì?”

“Giản Thư, chúng ta đi thôi, buổi chiều còn phải thi nữa.”

Giang Tuy An nắm chặt tay tôi, dẫn tôi quay lại khách sạn đối diện. Lòng bàn tay anh ta lạnh ngắt.

Sau đó, Nhiếp Trạm Nh iễm bị ép gả cho ông già đó.

Tôi muốn dẫn cảnh sát đi cứu Nhiếp Trạm Nh iễm, nhưng lại bị Giang Tuy An ngăn lại.

“Chuyện này xảy ra hàng ngày ở đất nước chúng ta, cảnh sát căn bản không quản, em đi cũng vô ích. Có lẽ…” Anh ta dừng lại một chút, cụp mắt xuống, giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn: “Đây là số phận của cô ấy.”

Kết quả thi đại học được công bố, tôi và Giang Tuy An cùng đỗ Thanh Hoa – Bắc Đại. Sau khi tốt nghiệp, chúng tôi kết hôn, tôi còn cùng anh ta khởi nghiệp.

Ngày công ty niêm yết, anh ta nói đã chuẩn bị cho tôi một bất ngờ.

Tôi cùng anh ta về nhà, nhưng lại bị anh ta nh/ốt vào tầng hầm, gi/am c/ầm tôi. Anh ta dùng roi da q/uất tôi, dùng đầu th uốc lá đ/ốt tôi, dùng x/ích chó x/ích tôi…

Ánh mắt nhìn tôi đầy sát ý và căm hận.

“Nếu không phải cô ngăn cản tôi đi cứu Nh iễm Nh iễm năm đó, Nh iễm Nh iễm đã không phải gả cho ông già đó, chúng tôi đã không bỏ lỡ nhau cả đời!”

“Giản Thư, Nh iễm Nh iễm đã bị hủy hoại, trái tim tôi cũng đã chet, là cô nợ tôi và Nh iễm Nh iễm!”

Tôi đã bị Giang Tuy An tr/a t/ấn đến chet.

Các dòng bình luận vẫn lướt nhanh trước mắt tôi, thúc giục Giang Tuy An mau đi cứu Nhiếp Trạm Nh iễm.

Tôi gạt đi hồi ức kiếp trước, nhìn về phía Giang Tuy An, bất chợt đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của anh ta.

“Giản Thư, kiếp này, cô đừng hòng ngăn cản tình yêu của tôi nữa!”

2

Tôi thậm chí còn không kịp suy nghĩ xem Giang Tuy An có giống tôi mà trọng sinh không, hay tại sao anh ta lại trọng sinh, tôi đã giơ tay t/át mạnh vào mặt Giang Tuy An một cái.

Cái t/át này chứa đựng sự căm hận dữ dội của tôi.

“Cậu bị đ/iên à? Vừa nãy còn bảo tôi kiểm tra cậu lần nữa, bây giờ lại nói cái gì mà tôi ngăn cản tình yêu của cậu, đồ thần kinh, tôi lười quản cậu.”

Tôi ném tập đề sai của Giang Tuy An vào mặt anh ta, rồi trực tiếp đẩy anh ta ra khỏi ph òng tôi.

Giang Tuy An cố gắng ngăn tôi đóng cửa, ánh mắt dò xét lướt trên khuôn mặt tôi, thăm dò hỏi: “Sao cô phản ứng dữ vậy? Cô… cô có phải…”

Đầu óc tôi nhanh chóng xoay chuyển, ngay lập tức tôi nghĩ đến việc Giang Tuy An chắc chắn cũng đã trọng sinh, anh ta đang thăm dò xem tôi có trọng sinh hay không.

Các dòng bình luận vẫn đang thúc giục:

【Nam chính đừng lề mề nữa, mau đi cứu người đi!】

【Nữ chính vẫn đang đợi cậu đấy!】

【Ôi trời ơi, nữ phụ đ/ộc á/c còn không ngăn cản nữa, anh ta đang làm gì ở đây vậy?】

Tôi vừa giận dữ vừa ghê tởm hỏi lại: “Cậu đột nhiên phát đ/iên còn trách tôi phản ứng dữ dội à? Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?”

Sợ anh ta nghi ngờ, tôi lập tức đổi sang thái độ ôn hòa: “Ánh mắt cậu nhìn tôi lúc nãy đáng sợ quá, tôi hơi choáng váng. Thôi, thôi đi, tôi tiếp tục kiểm tra cậu, vào đi…”

“Không cần đâu.” Giang Tuy An chắc chắn tôi không trọng sinh, liền quay lưng bỏ đi.

Tôi lập tức đóng cửa lại, vừa định khóa cửa để đề ph òng Giang Tuy An quay lại, dòng bình luận đột nhiên nói:

【Lạ thật, sao nữ phụ không báo cảnh sát? Không giống với kịch bản gốc.】

【Theo kinh nghiệm đọc truyện bấy lâu nay của tôi, tôi nghĩ nữ phụ cũng trọng sinh rồi.】

【Vậy mau nói cho nam chính biết đi!】

Tôi mới nhận ra rằng, Giang Tuy An không chỉ trọng sinh, mà có lẽ anh ta cũng có thể nhìn thấy các dòng bình luận giống tôi.

Tôi không thể để dòng bình luận tiết lộ bí mật, vì vậy tôi dừng động tác khóa cửa lại, nhặt tập đề sai của Giang Tuy An lên xem.

Mặc dù trong lòng rất kích động, có quá nhiều cảm xúc dâng trào, nhưng tôi biết rõ, điều quan trọng nhất lúc này là phải tham gia kỳ thi đại học trước.

Tôi thừa nhận thành tích học tập của tôi không bằng Giang Tuy An, dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể theo kịp anh ta.

Nhưng anh ta là thứ nhất, tôi chắc chắn là thứ hai. Bây giờ người thứ nhất đã bỏ thi, vậy thì thủ khoa kỳ thi đại học năm nay là tôi rồi.

Tất cả những chuyện xảy ra trong ngày này, khi bị Giang Tuy An gi/am c/ầm dưới tầng hầm kiếp trước, tôi đã hồi tưởng đi hồi tưởng lại, hối hận vì đã khuyên ngăn Giang Tuy An. Thậm chí tôi còn nhớ rõ từng đề thi đại học.

Tôi vĩnh viễn không thể quên được ngày này, ngày đã thay đổi cả cuộc đời tôi kiếp trước!

Lần này, tôi sẽ thay đổi tất cả.

3

Nhìn thấy đề thi đại học quen thuộc, tôi suýt bật khóc.

Để qua mắt các dòng bình luận, tôi cố tình làm chậm lại, đọc đề, suy nghĩ, thậm chí còn gãi đầu gãi tai, làm ra vẻ như đã quên hết mọi thứ.

Đột nhiên có một dòng bình luận lướt qua:

【Nữ phụ chờ đấy, tôi lên mạng tìm đáp án cho cô!】

Ngay lập tức, dòng bình luận này đã bị chỉ trích kịch liệt.

【Người phía trước bị điên à? Lại đi giúp nữ phụ độc ác, tam quan kiểu gì vậy?】

【Nhưng tôi thấy nữ phụ không có gì sai cả, ngay cả trẻ mẫu giáo cũng biết gặp chuyện phải tìm chú cảnh sát.】

【Nữ phụ chưa chắc đã thấy được dòng bình luận đâu, cậu tìm được đáp án cũng vô ích.】

【Tôi cứ tìm đấy!】

Rất nhanh, dòng bình luận đã cho tôi biết đáp án của câu hỏi đầu tiên.

Đúng là đáp án chính xác, nhưng tôi không viết ngay mà suy nghĩ một lúc rồi mới viết. Trong suốt buổi thi, các dòng bình luận đều ki nh ng ạc trước trí nhớ của tôi.

【Ôi trời! Qua bao nhiêu năm như vậy, nữ phụ vẫn còn nhớ đáp án của những câu hỏi này sao?】

【Nữ phụ tuy không giỏi bằng nam chính, nhưng cô ấy cũng là một học bá thực thụ mà!】

【Học bá vẫn là học bá, bị tra tấn bao nhiêu năm mà vẫn nhớ được.】

【Xem ra cô ấy thật sự không thấy được dòng bình luận, nếu không cô ấy đã không phải suy nghĩ lâu như vậy, người kia tìm đáp án cũng uổng công rồi.】

Nhưng đến môn Toán buổi chiều, người đọc kia vẫn tiếp tục tìm đáp án giúp tôi.

【Tôi cứ tìm, tôi cũng không nhất thiết phải cho nữ phụ xem, ít nhất chúng ta có thể cùng nhau xem đáp án của nữ phụ có đúng hay không.】

【Đúng! Lại đúng nữa rồi! Toán là sở trường của nữ phụ mà!】

Kiếp trước thi đại học, tôi chỉ bị trừ một điểm môn Toán, kiếp này tôi kiểm soát điểm số, vẫn điền đáp án sai vào những câu hỏi đã biết.

Các dòng bình luận càng thêm chắc chắn rằng tôi không nhìn thấy chúng.

Không chỉ vậy…

【Xem ra nữ phụ vừa không thấy được dòng bình luận, lại vừa không trọng sinh.】

Tôi nghĩ, cuối cùng tôi cũng đã lừa được các dòng bình luận. Điều đó có nghĩa là Giang Tuy An cũng sẽ không còn nghi ngờ tôi nữa.

Tôi cần nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, đến lúc đó, dù Giang Tuy An và các dòng bình luận đều nghi ngờ tôi, cùng nhau đối phó với tôi, tôi cũng không sợ.

Buổi thi chiều kết thúc, bố mẹ không đưa tôi về nhà, họ ở lại khách sạn cùng tôi.

Thông qua các dòng bình luận, tôi biết Giang Tuy An đã chạy đến nhà Nhiếp Trạm Nh iễm cứu cô ấy, rồi đưa cô ấy về nhà anh ta.

Bố mẹ Giang Tuy An biết chuyện này đều suy sụp. Mẹ anh ta càng như trời sập: “Con… con đã khổ công học tập bao nhiêu năm, không bao giờ lơ là chỉ vì mình thông minh hơn người khác, mười mấy năm như một chỉ vì ngày này, sao con có thể nói bỏ là bỏ?”

“Tất cả là tại cô!” Bà ấy chỉ vào Nhiếp Trạm Nh iễm: “Gia đình cô gặp chuyện không đi báo cảnh sát, nhắn tin cho con trai tôi làm gì? Cô hủy hoại cả đời con trai tôi cô có biết không?”

Nhiếp Trạm Nh iễm thút thít, co rúm lại sau lưng Giang Tuy An: “Dì ơi, cháu xin lỗi, cháu xin lỗi…”

Giang Tuy An chắn trước Nhiếp Trạm Nh iễm, tạo tư thế bảo vệ: “Mẹ, lẽ nào thi đại học còn quan trọng hơn một mạng người…”

“Cô ta sẽ chết sao?” Bố Giang Tuy An gầm lên, hai mắt trợn to gần như đỏ ngầu: “Tao hỏi mày cô ta sẽ chết sao?”

Giang Tuy An cụp mắt xuống, lẩm bẩm: “Dù sao cũng đã như vậy rồi, cùng lắm thì năm sau con thi lại. Kiếp này con nhất định phải cứu Nh iễm Nh iễm, con không thể để mất cô ấy nữa.”

Tôi cũng biết được từ các dòng bình luận rằng, thực ra sau khi Giang Tuy An cứu Nhiếp Trạm Nh iễm, anh ta đã quay lại ph òng thi nhưng đã bị chặn lại bên ngoài.

“Tôi đi cứu người, có cảnh sát làm chứng cho tôi! Tại sao không cho tôi vào?”

“Đây là quy định, dù cậu vì lý do gì mà đến muộn, bây giờ đã quá mười lăm phút rồi, không thể vào được nữa. Cậu năm sau hãy quay lại.”

Tóm lại, năm nay Giang Tuy An đã hoàn toàn lỡ hẹn với kỳ thi đại học.

Dưới sự kiên quyết của anh ta, bố mẹ anh ta cũng đành phải tạm thời giữ Nhiếp Trạm Nh iễm ở nhà.

Các dòng bình luận đều khóc.

【Ôi ôi ôi, kiếp này nam nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có thể ở bên nhau rồi.】

【Chỉ cần là chân tình yêu nhau, dù cách một kiếp, nam chính của chúng ta cũng sẽ vượt qua không gian thời gian để cứu rỗi nữ chính, đây chính là sự cứu rỗi, đây chính là định mệnh!】

4

Thi xong môn cuối cùng, tôi cùng bố mẹ về nhà. Vừa bước vào cửa đã nghe thấy một trận cãi vã. Nhà chúng tôi và nhà họ Giang ở đối diện nhau, càng đi lên trên tiếng động càng rõ.

Cửa nhà họ Giang không đóng, bố mẹ tôi nhanh chóng bước lên, bị tôi giữ lại.

“Bố mẹ, chú Giang và dì Trần đang cãi nhau, bố mẹ qua đó sẽ rất ngại, cứ về nhà trước đi ạ.”

----------
Muốn đọc FULL truyện thì thao tác cực dễ nè 👇
❤️ Bước 1: Thả nhẹ một cái LAI cho bài viết 💖
💕 Bước 2: Để lại một còm men 398468 nhé
Chọn “Tất cả bình luận” là sẽ thấy lin truyện liền á ✨
Lin sẽ tự mở FULL khi đủ 16 LAI nha mọi người😘

398468

[Hoàn] Trẫm là hoàng đế, nhưng trẫm lại cảm thấy mình giống một con vịt hơn.Hộ bộ hết tiền, trẫm phải tự mình tắm rửa sạ...
10/06/2026

[Hoàn] Trẫm là hoàng đế, nhưng trẫm lại cảm thấy mình giống một con vịt hơn.

Hộ bộ hết tiền, trẫm phải tự mình tắm rửa sạch sẽ để đi hù dọa Quý phi, moi chút ngân lượng.

Giặc đến ngoài thành, trẫm lại phải tắm gội trắng tinh để đi dỗ dành Hoàng hậu, nhờ nàng đánh đuổi ngoại xâm.

Quanh năm không được nghỉ ngơi. Vậy mà bọn họ còn dám đề nghị tuyển tú. Ngay cả con lừa kéo cối xay cũng phải được nghỉ một ngày chứ!

Chết tiệt thật, đóng cửa, thả Hoàng hậu!

1

Lúc nghe được đề nghị này, trẫm đã không nhịn được mà bật cười, cười vì tức.

Phi tần trong hậu cung trẫm còn chưa nhận hết mặt, vậy mà họ còn dám xúi trẫm lấp đầy hậu cung.

Trẫm chẳng thèm đếm xỉa, Thừa tướng liền quay sang uy hiếp, nói rằng nếu trẫm không đồng ý, lão sẽ quỳ mãi không đứng dậy.

Trẫm vui lắm. Thích quỳ thì cứ quỳ, sau này người mắc bệnh khớp chân tuổi già cũng đâu phải trẫm.

Tan triều, trẫm lập tức chạy như bay đến chỗ Hoàng hậu để mách lẻo.

Hoàng hậu quay đầu liền cho người đưa ba mươi mỹ nhân kiều diễm đến phủ Thừa tướng.

Sáng hôm sau lên triều, sắc mặt Thừa tướng xanh xao, mí mắt sụp xuống, không dám hó hé nửa lời về chuyện tuyển tú nữa.

Trẫm nghe ngóng mới biết, sáng sớm nay Hoàng hậu lại cho người tặng lão thêm ba mươi mỹ nhân nữa.

Hiểu rồi, thì ra là người đẹp trong lòng, yêu thương khó nói nên lời.

2

Chết tiệt thật.

Lên triều, Công bộ đòi tiền sửa đường, Hộ bộ thì bảo quốc khố trống rỗng, một đồng cũng không có.

Hơn chục vị đại thần cãi nhau trên triều còn hay hơn cả xem hát.

Công bộ: “Đưa tiền, sửa đường.”

Hộ bộ: “Không có tiền, có lấy mạng cũng không có.”

Công bộ: “Ai thèm cái mạng thối của các người, mạng chó…”

Lúc đầu còn là đấu võ mồm, sau dần dần biến thành ẩu đả.

Hộ bộ Thượng thư tức đến đỏ cả cổ, tấu chương trong tay sắp chọc cả vào mặt Công bộ Thượng thư.

Công bộ Thượng thư cũng không chịu thua, giơ tay định giật mũ quan của đối phương.

Hai người sắp xoắn vào nhau thành một cục, những người khác cũng chẳng khá hơn là bao.

Thế mà lúc sắp tan triều, Hộ bộ và Công bộ lại bắt tay giảng hòa, nhất trí quyết định để trẫm nghĩ cách.

Trẫm thì có cách gì chứ, chẳng lẽ một ngày chỉ ăn một bữa? Như thế cũng chẳng nặn ra được hai đồng nào.

Tan triều, bọn họ tay trong tay vui vẻ tan làm, để lại muộn phiền cho một mình trẫm.

Đúng là những vị quan tốt! Những vị quan tốt tuyệt vời. Trẫm phải đồng loạt gây khó dễ cho bọn họ mới được!

Tuy tức giận, nhưng sau khi phê duyệt xong tấu chương, trẫm vẫn tắm rửa sạch sẽ để đi tìm Quý phi.

Nhà ngoại của Quý phi là gia tộc thương nhân đứng đầu triều ta, tiền trang trải rộng khắp cả nước, ruộng đất cửa hàng trong tay nhiều không đếm xuể.

Vừa bước vào điện, hai viên đông châu to lấp lánh giữa chính điện suýt nữa làm mù đôi mắt rồng tôn quý của trẫm.

Trẫm ghen tị. Dựa vào đâu mà Quý phi còn giàu hơn cả trẫm!

Quý phi đang cùng cung nữ chơi bài lá, ngay cả tiền cược chất trên bàn cũng là lá vàng, đúng là giàu đến vô nhân tính.

Thấy trẫm, các nàng cũng chẳng thèm hành lễ.

Trẫm càng tức hơn, lát nữa phải đòi thêm hai trăm lạng bạc mới được.

Trẫm ho khan hai tiếng, cố gắng thu hút sự chú ý của Quý phi.

Nữ nhân, hãy nhìn trẫm đi, trẫm không tin nàng lại có thể thờ ơ như vậy.

Nhưng trẫm ho đến sắp rụng cả phổi, Quý phi mới liếc mắt nhìn một cái, đi thẳng vào vấn đề:

“Cần bao nhiêu tiền.”

“Ba ngàn hai trăm lạng.”

Quý phi lườm trẫm một cái, ánh mắt như muốn nói rằng chút tiền mọn này cũng đến làm phiền nàng.

Trẫm khó khăn nói tiếp: “Vàng.”

----------
👉 Để đọc bộ này trọn vẹn, mọi người làm theo nhé:
1️⃣ Bước 1: Tặng Ghiền một nút LIKE bài viết xinh xắn
2️⃣ Bước 2: Gửi mã số 397283 vào phần bình luận bên dưới
L!nk sẽ hiển thị ở mục TẤT CẢ BÌNH LUẬN đó ạ. Đạt mốc 16 LAI là truyện tự động mở FULL cho mọi người đọc 🫶✨
Tình trạng: Đã full

397283

[FULL] Sau lần nữa bị nhốt ngoài cửa, cuối cùng tôi cũng phải đối mặt với hiện thực phũ phàng.Rõ ràng tôi và anh trai đã...
10/06/2026

[FULL] Sau lần nữa bị nhốt ngoài cửa, cuối cùng tôi cũng phải đối mặt với hiện thực phũ phàng.

Rõ ràng tôi và anh trai đã cùng nhau ghi dấu vân tay vào hệ thống, vậy mà cánh cửa ấy, từ đầu đến cuối chỉ mình anh mới có thể mở.

Vì thế, tôi bắt đầu biết điều hơn, không còn đòi hỏi bố mẹ bất kỳ thứ gì giống như anh trai nữa.

Cho đến năm anh mười tám tuổi, bố mẹ tặng anh một chiếc siêu xe thể thao màu đỏ chót.

Nhìn chiếc xe mà trước giờ chỉ được thấy trong tạp chí, tôi không khỏi ngưỡng mộ, khẽ đưa tay chạm vào.

Hôm đó, anh trai ra ngoài lái xe khi chưa có bằng và gây tai nạn rồi bỏ trốn.

Đối mặt với cơn thịnh nộ của bố mẹ, anh bình tĩnh mở đoạn camera ghi lại cảnh tôi chạm vào xe.

Mẹ lắc đầu thất vọng:

“Bố mẹ tự thấy đối xử công bằng với cả hai đứa! Sao con lại có thể vì ghen tị mà lén lấy xe của anh đi rồi gây tai nạn?”

Tôi ra sức giải thích, nhưng bố mẹ vẫn cứng rắn áp giải tôi tới đồn cảnh sát:

“Gây tai nạn rồi bỏ trốn không phải chuyện nhỏ. Bố mẹ không thể bao che cho con được nữa. Tự ra đầu thú đi.”

Ba năm sau, khi tôi mãn hạn tù, bố mẹ đến đón:

“Biết lỗi rồi chứ? Còn không mau theo bố mẹ về nhà!”

Tôi lùi lại một bước, mặt không chút cảm xúc.

Ba năm qua, tôi đã nhận được tình thương từ những người bố mẹ mới ở trong trại giam.

Họ cho tôi biết, thế nào mới là gia đình thực sự.

Sau lần nữa bị nhốt ngoài cửa, cuối cùng tôi cũng phải đối mặt với hiện thực phũ phàng.

Rõ ràng tôi và anh trai đã cùng nhau ghi dấu vân tay vào hệ thống, vậy mà cánh cửa ấy, từ đầu đến cuối chỉ mình anh mới có thể mở.

Vì thế, tôi bắt đầu biết điều hơn, không còn đòi hỏi bố mẹ bất kỳ thứ gì giống như anh trai nữa.

Cho đến năm anh mười tám tuổi, bố mẹ tặng anh một chiếc siêu xe thể thao màu đỏ chót.

Nhìn chiếc xe mà trước giờ chỉ được thấy trong tạp chí, tôi không khỏi ngưỡng mộ, khẽ đưa tay chạm vào.

Hôm đó, anh trai ra ngoài lái xe khi chưa có bằng và gây tai nạn rồi bỏ trốn.

Đối mặt với cơn thịnh nộ của bố mẹ, anh bình tĩnh mở đoạn camera ghi lại cảnh tôi chạm vào xe.

Mẹ lắc đầu thất vọng:

“Bố mẹ tự thấy đối xử công bằng với cả hai đứa! Sao con lại có thể vì ghen tị mà lén lấy xe của anh đi rồi gây tai nạn?”

Tôi ra sức giải thích, nhưng bố mẹ vẫn cứng rắn áp giải tôi tới đồn cảnh sát:

“Gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ trốn không phải chuyện nhỏ. Bố mẹ không thể bao che cho con được nữa. Tự ra đầu thú đi.”

Ba năm sau, khi tôi mãn hạn tù, bố mẹ đến đón:

“Biết lỗi rồi chứ? Còn không mau theo bố mẹ về nhà!”

Tôi lùi lại một bước, mặt không chút cảm xúc.

Ba năm qua, tôi đã nhận được tình thương từ những người bố mẹ mới ở trong trại giam.

Họ cho tôi biết, thế nào mới là gia đình thực sự.



Thấy tôi không có phản ứng gì, gương mặt mẹ thoáng hiện lên vẻ tức giận.

“Sao? Ba năm rồi mà con vẫn còn trách bố mẹ à?”

Tôi lắc đầu, vẫn không biểu cảm.

Thấy vậy, bố vỗ nhẹ vai tôi:

“Thôi nào, Tiểu Thần mới ra tù, về nhà rồi nói tiếp. Tiểu Tinh vẫn đang chờ ở nhà đó!”

Nghe nhắc đến tên anh trai, ánh mắt mẹ lập tức dịu dàng, nhưng khi quay sang tôi, bà lại trở nên lạnh lùng:

“Sáng nay anh con đã dậy sớm chuẩn bị tiệc đón con rồi đấy. Những ngày con không có nhà, cũng may mà có anh con gánh vác. Về nhà nhớ phải cảm ơn anh cho t.ử tế.”

Tôi khẽ nhếch môi cười đầy mỉa mai.

Mẹ thấy vậy, cơn giận lại bùng lên:

“Cái vẻ mặt đó là sao? Ở tù ba năm là thiệt thòi lắm hả? Vì chuyện của con, bố mẹ đã phải đi cầu xin bao nhiêu người, cúi đầu bao nhiêu lần! Nếu lúc đó con không vì ghen tị mà trộm xe ra ngoài, thì mọi chuyện đã không đến nỗi này!”

Tôi c.ắ.n chặt môi, không để nước mắt rơi xuống.

Lúc mới bị bắt, tôi đã cố gắng giải thích với bố mẹ rằng tôi không phải người gây tai nạn.

Nhưng họ đã tin chắc tôi là đứa dối trá quen thói, không ai chịu nghe tôi cả.

Ba năm ấy, họ chưa từng vào trại thăm tôi một lần.

Bởi lẽ, mỗi lần đến ngày thăm gặp, anh tôi lại “tình cờ” bị ốm.

Thấy tôi vẫn im lặng, mẹ dịu giọng hơn:

“Tiểu Thần, đừng trách bố mẹ. Phạm lỗi thì phải chịu phạt. Bố mẹ cũng chỉ mong con sống cho đúng đắn.”

Tôi gật đầu như một cái máy.

Chiếc xe lao nhanh trên đường.

Vừa đến dưới nhà, đã thấy anh trai tôi – Tần Tinh – đứng chờ sẵn với một cái chậu đồng trên tay.

Thấy tôi bước xuống xe, anh cười tươi như hoa:

“Tiểu Thần, đây là chậu lửa anh đặc biệt chuẩn bị cho em. Mau bước qua đi! Xua hết xui xẻo, sau này mọi chuyện sẽ suôn sẻ!”

Nhìn ngọn lửa bùng lên trong chậu, tôi theo phản xạ khựng bước lại.

Thấy tôi đứng yên không động đậy, nụ cười trên mặt mẹ lập tức biến mất.

“Anh con có lòng tốt, đừng có không biết điều. Nhanh lên, bước qua!”

Nói dứt lời, bà mạnh tay kẹp lấy cánh tay tôi, đẩy tôi về phía chậu lửa.

Ba năm trong tù, tôi gần như ngày nào cũng ăn không đủ no, mặc chẳng đủ ấm, cơ thể yếu ớt đến mức không còn bao nhiêu sức lực.

Hoàn toàn không thể thoát khỏi bàn tay của mẹ.

Khoảnh khắc nhấc chân lên, lưỡi lửa dữ dội bất ngờ quét trúng ống quần tôi.

Chất vải bạc màu vì giặt quá nhiều gặp lửa liền bốc cháy, cảm giác bỏng rát từ bắp chân lan nhanh khắp người.

Tôi bật ra một tiếng nghẹn, cố gắng đến cùng để không kêu thành tiếng.

Khi hoàn hồn lại, ống quần đã cháy thành một lỗ lớn.

Cơn đau nhói nóng rát từ bắp chân liên tục dồn tới.

“Trời đất ơi! Sao lại bất cẩn như vậy chứ!”

----------
Hướng dẫn đọc trọn bộ siêu phẩm này:
👉Bước 1: Cho một LAI vào truyện nè nhé
👍 Bước 2: Gõ đúng mã -- 395693 -- ở ô bình luận là vào đọc thôi, nếu chưa thấy l!nk hiện ra thì chọn TẤT CẢ BÌNH LUẬN là thấy nha
Hệ thống sẽ tự mở FULL khi bài đạt đủ 16 LAI đó🥺💕
Tên truyện: ĐÓA HOA
Tình trạng: Đã hoàn thành

395693

[FULL] Mẹ tôi đã dùng 1 triệu 800 ngàn tệ trong tài khoản của tôi để vá lỗ cho cậu ruột tôi.Tôi báo cảnh sát, khởi kiện,...
10/06/2026

[FULL] Mẹ tôi đã dùng 1 triệu 800 ngàn tệ trong tài khoản của tôi để vá lỗ cho cậu ruột tôi.

Tôi báo cảnh sát, khởi kiện, và cắt đứt liên lạc với bà.

Suốt ba năm trời, tôi chưa từng gọi lại một tiếng “mẹ”.

Đêm giao thừa, một dãy số quen thuộc gửi đến một tin nhắn.

“Cậu con chuyển cho con 1800 tệ, làm người phải biết biết ơn.”

Tôi bình tĩnh trả lời:“Xin lỗi, con gái bà đã chết từ ba năm trước rồi.”

Mẹ tôi đã dùng 1 triệu 800 ngàn tệ trong tài khoản của tôi để vá lỗ cho cậu ruột tôi.

Tôi báo cảnh sát, khởi kiện, và cắt đứt liên lạc với bà.

Suốt ba năm trời, tôi chưa từng gọi lại một tiếng “mẹ”.

Đêm giao thừa, một dãy số quen thuộc gửi đến một tin nhắn.

“Cậu con chuyển cho con 1800 tệ, làm người phải biết biết ơn.”

Tôi bình tĩnh trả lời:“Xin lỗi, con gái bà đã chết từ ba năm trước rồi.”

01

Ngoài cửa sổ đêm giao thừa, pháo hoa rực rỡ như một giấc mơ lộng lẫy nhưng ngắn ngủi, vỡ tan trong bầu trời đêm đen thẫm.

Tiếng nổ lách tách vang lên, xuyên qua lớp kính hai lớp, nghe u u như tiếng ai đang đập vào một chiếc trống rách ở xa.

Trong căn hộ của tôi, yên tĩnh đến chết lặng.

Chỉ có ánh sáng trắng lạnh từ màn hình laptop chiếu lên những ngón tay đang gõ bàn phím.

Hộp đồ ăn trên bàn đã nguội ngắt, bánh chẻo bên trong dính chặt vào nhau, trông như một đống rác không thể tái chế.

Tôi ở đây một mình, tăng ca — hoặc nói đúng hơn, là dùng công việc để lấp đầy đêm đáng lẽ thuộc về đoàn viên.

Điện thoại rung lên bất chợt trên mặt bàn, màn hình sáng lên.

Là một dãy số tôi đã cố quên suốt ba năm, nhưng vẫn nhận ra ngay lập tức.

Là bà ấy — Khang Mẫn.

Mẹ tôi.

Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Không đau, chỉ tê dại.

Tôi mặc kệ, để nó rung cho đến khi im bặt.

Một lúc sau, màn hình lại sáng lên.

Là một tin nhắn.

Tôi không hiểu vì sao lại mở nó ra.

“Cậu con chuyển cho con 1800 tệ, làm người phải biết biết ơn.”

Chỉ một dòng ngắn ngủi, như một cây sắt nung đỏ, đâm thẳng vào vết thương tưởng đã lành trong tim tôi — rồi xoáy mạnh.

1 triệu 800 ngàn — biến thành 1800 tệ.

Ăn cắp — biến thành bố thí.

Kẻ gây hại — bỗng chốc thành chủ nợ bắt tôi phải biết ơn.

Cảm giác vô lý đến cực điểm khiến tôi suýt bật cười.

Trong đầu tôi, những hình ảnh ba năm trước ùa về như sóng vỡ bờ.

Ph òng xử lạnh lẽo, quốc huy trên cao trang nghiêm.

Khang Mẫn đứng ở ghế bị cá o, vậy mà còn ngang nhiên hơn cả tôi — nguyên đơn.

Bà chỉ tay vào mặt tôi, tuôn ra mọi lời cay độc nhất:

“Giang Phán! Mày là đồ vong ân bội nghĩa! Má u lạnh vô tình!”

“Vì mấy đồng tiền thối, mày kiện cả mẹ ruột! Mày học hành đổ hết vào bụng chó rồi à?!”

“Sao tao lại sinh ra đứa không có tim như mày! Mày sẽ bị báo ứng đấy!”

Những câu nói ấy, ánh mắt đầy oán độc ấy, từng đêm từng đêm ám ảnh tôi trong giấc mơ.

Giờ đây, chúng cùng với cái “phí biết ơn” 1800 tệ kia lại hiện về rõ mồn một.

Tôi hít sâu một hơi, lồng ngực đầy không khí lạnh băng.

Ngón tay tôi lơ lửng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng, tôi gõ từng chữ một:

“Xin lỗi, con gái bà đã chết từ ba năm trước rồi.”

Bấm gửi.

Không có cảm giác hả hê vì trả thù, chỉ là một sự mệt mỏi rỗng tuếch khôn cùng.

Ba năm nay, tôi từng chút từng chút bò lên từ cái xác của đứa con gái bị chính mẹ ruột “gi ết chết” năm xưa.

Tôi từng nghĩ mình đã miễn dịch với mọi loại tổn thương.

Giây tiếp theo, dãy số đó trực tiếp gọi đến.

Chữ “Mẹ” hiện trên màn hình khiến tôi choáng váng như vừa bị đấm thẳng vào dạ dày.

Không chút do dự, tôi lập tức nhấn tắt máy.

Đối phương không từ bỏ, gọi lại lần thứ hai.

Tôi lại tắt. Rồi dứt khoát kéo số đó vào danh sách chặn.

Thế giới trở nên yên tĩnh.

Nhưng chỉ trong giây lát.

Ngay sau đó, WeChat của tôi bắt đầu nhảy thông báo điên cuồng.

Bà cả, bà hai, mợ tôi… tất cả họ hàng nhà họ Khang như ngửi thấy mùi má u, từng người một chui ra từ các ngóc ngách.

“Phán Phán à, sao con không nghe máy của mẹ? Tết nhất rồi, đừng giận dỗi kiểu con nít.”

“Mẹ con cũng là vì lo cho con, trong lòng bà ấy khổ lắm.”

“Giờ cậu con làm ăn thành đạt, còn nhớ đến con, chuyển tiền cho con, con lại không biết điều à?”

“Gọi cho mẹ con đi, bà ấy sốt ruột đến phát khóc rồi đó.”

Tôi lướt qua từng tin nhắn, môi nở một nụ cười lạnh.

Công thức quen thuộc, mùi vị quen thuộc.

Một màn bắt cóc cảm xúc tập thể mang danh “tình thân”, lại bắt đầu rồi.

Tôi không trả lời ai cả.

Chỉ bật chế độ im lặng, rồi ném điện thoại lên sofa.

Màn hình trong bóng tối cứ chớp tắt liên tục, như hơi thở sau cùng của một kẻ đang hấp hối.

Tôi quay người, đối diện lại với màn hình laptop.

Bản kế hoạch dự án đầy chữ chi chít kia, mới là thứ duy nhất tôi có thể tin tưởng và dựa vào lúc này.

Tôi hiểu rõ, 1800 tệ kia — không phải là kết thúc.

Chỉ là khởi đầu.

02

Ngày hôm sau là mùng Một Tết.

Cả thành phố ngập trong không khí lễ hội lười biếng, chậm rãi.

Tôi dậy sớm, chạy bộ 5km, rồi tắm nước nóng, cảm giác như rửa trôi được phần nào bóng đen của đêm qua.

Tôi pha một ly cà phê đen, rồi gọi cho Thẩm Chu.

Anh ấy là luật sư của tôi, cũng là người duy nhất trong ba năm qua tôi có thể gọi là bạn.

----------
Muốn đọc bộ này ngay thì làm như này nha
🌈 Bước 1: LIKE bài viết này giúp Ghiền trước
💖 Bước 2: Gõ͏ mã truyện -- 396828 -- rồi đọc nhé
Lin sẽ tự bật FULL khi đủ 16 LAI đó nha🥺💕
Nhớ bật TẤT CẢ BÌNH LUẬN lên là mới thấy linh đó nha 🫶
Tên truyện: PHÍ BIẾT ƠN: 1800 TỆ
Tình trạng: Đã hoàn thành

396828

Address

Đường Lê Đại Hành
Đà Lạt
671640

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Liên Liên Chi Mộng posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share